<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182</id><updated>2011-10-26T19:59:27.769-07:00</updated><title type='text'>Nhật ký Cún Vịt</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>287</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2071766529801952604</id><published>2011-10-10T23:24:00.000-07:00</published><updated>2011-10-10T23:45:36.489-07:00</updated><title type='text'>Các trò hư</title><content type='html'>Mẹ vừa xem post cách đây một năm chuyện các bạn nhà mình đánh nhau,buồn cười thế . Chuyện này giờ thành thường quá thành ra tí nữa thì mẹ quên ko viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún giờ đã ít đánh nhau với Vịt hơn mặc dù vẫn mắng em xơi xơi, đặc biệt là em Sóc. Lý do của việc này là Anh đang trên con đường trở thành mọt sách giống mẹ ngày xưa. Mẹ thấy thở phào vì giờ Anh vẫn mê đọc về pokemon ( ko phải truyện tranh mà truyện dài) và nói chung Anh vẫn thích truyện giả tưởng, nhưng Anh đã thích thêm thể loại khác, vẫn là giả tưởng mà đỡ hợn, đó là truyện phiêu lưu thám hiểm. Cún đang đọc loạt truyện Magic tree house, bên này được cái là truyện có đủ cho các trình độ, như Cún đọc truyện ko nhiều chữ lắm vì vẫn ở level thấp. Mẹ cũng ko quan trọng lắm, vì mẹ nghĩ quan trọng là lòng yêu thích, khi đã yêu thích rồi thì từ dễ sẽ làm được cái khó hơn. Tất Cả những gì Cún học bây giờ đều là vì Cún thích, truyện thì ban  đầu mẹ có hướng cho Cún một chút là phải đọc thêm về khoa học,nhưng chắc từ từ mẹ phải giành thời gian thêm để đi thư viện và đọc cùng Cún thì mới được. Còn một điều nữa Cún muốn làm là học đọc bằng tiếng Việt mà mẹ vẫn chưa có thời gian để có thể dạy cho Cún. Cũng có một cái khó trong nhà mình là mẹ ko thể có thời gián riêng với Cún hoặc Vịt vì luôn phải trông em Sóc. Mẹ chỉ có thể trông em Sóc để Cún và Vịt làm việc riêng của mình như g dạy cái gì thì Sóc cũng sẽ chen vào phá. Ngày trước mẹ nghĩ Cún sẽ được bà Nội dạy vì bà sẽ sang , nhưng cuối cùng bà vẫn chửa sang đc nên chuyê j đó vẫn để đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Vịt và Sóc thì xung đột ngày càng tăng. Bởi vì gần nhau hơn và vì dạo này nhiều thứ dễ xung đột. Có những lúc chị tự đọc sách hay vẽ thì ko nói làm gì, còn tập đàn là kiểu gì Sóc cũng xen vào phá. Chị tức quá nói Sóc ko được thì cấu cho Sóc một cái, mẹ mắng nhiều rồi đấy thì giờ đến lượt Sóc đánh chị. Vì chị chỉ biết ngồi mà khóc khi Sóc dứt tóc hay cấu nên Sóc cảm thấy mình có quyền hơn hẳn, càng đánh chị tợn và giờ còn cấu Cả mẹ nữa. Mẹ cũng nói chuyện, phạt cho xuống đất hay cho lên ghế ngồi như g giờ vẫn chưa thay đổi mấy,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng từng bạn thì giờ Anh Cún có thói hay quên lắm. Quên balo, sách,  quên đồ ăn là chuyện thường, đang ăn có lúc ngồi nghĩ lại phải nhắc mới ăn tiếp. Chị Vịt thì hơi tí là nhành mồm ra khóc, y như Anh Cún ngày xưa, và cũng hậu đậu hay làm đổ sữa, đồ ăn&lt;br /&gt; Em Sóc thì chuyên gia bỏ giày đi chân đất và đứng trên ghế khi ăn. Thử bỏ bỉm cho em ấy nhưng gian nan quá, toàn xong em mới gọi nên sản phẩm ở khắp nơi, cuối cùng phải chịu em và dừng. Hy vọng mấy tháng nữa em khá hơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2071766529801952604?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2071766529801952604/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2071766529801952604' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2071766529801952604'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2071766529801952604'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2011/10/cac-tro-hu.html' title='Các trò hư'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-8428760544412478297</id><published>2011-10-10T22:29:00.000-07:00</published><updated>2011-10-10T23:14:23.524-07:00</updated><title type='text'>Tình hình Cả nhà sau hơn một tháng đi học</title><content type='html'>Nhanh thế Cún Vịt đã học được một tháng rưỡi, mẹ cháu cũng đỡ stress hơn nhiều vì mọi việc đã được sắp đặt ổn thỏa hơn chút.&lt;br /&gt;Đầu tiên phải kể chuyện Vịt đi học và mẹ đã thu xếp được người trông Sóc, ban đầu thì định mẹ trông một bạn rồi mẹ bạn ấy trông sóc. Cả hai bạn đều hai tuổi, đều dữ, ko chia đồ chơi cho nhau, bạn kia thì ông bạn ấy là người Tàu nên ở cùng bố mẹ bạn ấy bốn năm liền để trông hai đứa cháu, giờ về rồi thành ra bạn ấy bị thay đổi, khóc lóc suốt. Mẹ cũng ko dỗ được , kiểu gì cứ 5-10 phút bạn ấy lại khóc. Bố bạn ấy làm việc ở nhà nên lúc bạn khóc quá thì cho xem Phim một lát. Mẹ ban đầu đăng ký làm ở lơ&lt;br /&gt;Vịt thứ hai, sau vì ko nhờ được ai trông Sóc trong thời gian hai bạn chưa quen nhau nên phải chuyển sang thứ Sáu để nhờ cô Hiếu mới chuyển đến đây trông giúp. Cô Hiếu đi học các ngày trong tuần, chỉ thứ Sáu được nghỉ thôi. Mẹ nhờ cũng ngại, được cái sau một thời gian thì Sóc có vẻ quen cô, và cô cũng thân nhà mình hơn, nên cô bảo thời gian tới cô chưa bận thì cô sẽ trông cho, khi nào bận thì tính tiếp. Mẹ như trút được gánh nặng, có người trông chỉ một người như thế là may nhất, mà cô thì rất nhẹ nhàng, Sóc quen cô rồi, sau hai ba buổi ko khóc gì nữa, thế là mẹ yên tâm. Đúng là mình ở Hiền gặp lành, chứ ko thì chết dở. &lt;br /&gt;Việc thứ hai là chuyện học ngoại khoá của các con. Năm nay quyết tâm cho Anh Cún học bơi tử tế nên mẹ đầu tư nhiều thời gian vào đây. Cũng định cho Cả Vịt học cu gf luôn, ko tốn kém lắm, vấn đề là cùng một lúc thay quần áo cho Cả hai Anh em trong khi Sóc cũng phải trông, rồi thời tiết lại sắp lạnh nữa, thế nên cuối cùng mặc dù Vịt rất thích mẹ đã quyết định là Vịt sẽ học vào năm sau, hay Chí ít là mùa Xuân, còn bây giờ tập Trung cho Anh Cún. Phải nói là thời gian đầu năm rất khó khăn cho Cả bố và mẹ , vì Anh Cún học bơi hay chơi bóng đều kém. Nhìn con mình kém mà suy nghĩ nát ra phải làm sao giúp được con, trong khi tinh thần cạnh tranh, thắng thua của con ko nhiều, thật sự mệt mỏi. Bố thì làm Coach bóng ddá, rồi tập thêm cho Cún. Mẹ thì đăng ký cho Cún học bơi ở Cả hai bể bơi, tức là ngày thứ hai - thứ năm dù chỉ nửa tiếng, mẹ đều phải đưa Cún và hai em ra bể bơi. Nắng cu gx như mưa đều bơi hết. Tuy &lt;br /&gt;À nửa tiếng nhưng đi, về cũng ít nhất thành 1.5 tiếng chưa kể ở Stanford thì Cún lại còn thích đi sớm về muộn để tập thêm. Các em thì chạy qua chạy lại , nhất là sóc, mà ban đầu Cún đến làm sao nổi cũng chưa làm được trong khi các bạn khác rất nhanh. Phải nói hai tuần đầu có lúc mẹ mất niềm tin, nhưng may giờ sau một tháng thì Cún khá hơn. Dù ko ổn định lắm nhưng có hôm tập cũng tốt. Cún vẫn ko được tốt về kỹ thuật, thích xuống nước nhưng có khi người lại chưa nổi hết, khi bơi tự do chân ko chụm, tay chưa đúng, đầu thì vẫn ngoi, tay chân khua kiểu gì mà ko đi thẳng , toàn đi xiên xẹo.đặc biệt Cún ko có giữ hơi được &lt;br /&gt;Tốt, hít vào thở ra luôn, nên gần như mỗi nhịp lại phải thở, buổi tập riêng cô đã nói Cún phải nhịn thở để đi được một lúc hãy ngoi lên, nhưng chỉ hôm đó thôi sau Cún lại quên. Bố thì đi làm suốt, nhiều lúc mẹ cũng muốn giá mà cuối tuần tập riêng thêm, nhưng mẹ thì ko thể kham nổi việc trông Cả ba ở bể bơi mà đi mua vé tập hàng tháng thì cũng đắt, mẹ cũng ko muốn mỗi tháng thêm hơn một trăm nữa, nên tạm thời thôil. Mẹ thấy được cái Cún ko khá hơn nhiều nhưng Cún cũng tự tin thoải mái hơn, còn mẹ cũng tự dễ tính với mình hơn. &lt;br /&gt;Vịt thì vẫn học múa, và năm nay mẹ cho học thêm đàn. Đây là quyết định lớn vì học đàn thật sự rất tốn kém, đắt gấp đôi các loại khác, nhưng Vịt có vẻ rất thích nên mẹ cứ để Vịt học. Nhà mình chưa có đàn piano, chỉ có đàn organ loại nhỏ, nhưng cô giáo nói nếu học vài tháng mà thích thì nên mua cho Vịt một cái. Hai nhà VN quanh đây vừa đầu tư mua hai cái đàn cugnx second hand thôi mà toàn 5-10k, nhà mình thì mẹ nghĩ sẽ chỉ mua tầm vài trăm thôi . Vấn đề nan giải còn là để ở đâu vì nhà mình rất chật, nhưng thôi để xem sao&lt;br /&gt; Bố thì chưa tính đến đâu nhưng mẹ nghĩ nếu mấy tháng nữa mà Vịt học khá và thích thì mẹ sẽ kiếm cho &lt;br /&gt;Vịt một cái. Ngoài ra giờ Vịt vẫn tập bóng đá một tuần một buổi, chỉ chơi gọi là thôi và cũng chỉ đầu tháng 11 là xong. Năm sau thì mẹ sẽ cho Vịt đi học bơi, lúc ấy hy vọng Anh Cún lên trình độ cao hơn, thì Anh một lớp em một lớp. Mẹ ko thích hai Anh em học chung vì có thể Cún giỏi hơn rồi Cún sẽ trêu hay tỏ ra giỏi hơn em, thì em sẽ buồn. Nói chung tách ra thì tốt hơn.&lt;br /&gt;Em Sóc cũng đi học một tháng rồi và bắt đầu nói tiếng Anh theo kiểu của em&lt;br /&gt; . Tuổi của Sóc thì bạn nào cũng thế, ở nhà thì vui vẻ hoạt bát, đến lớp thì toàn mặt mày nghiêm trọng, ko cười mấy, ít nói chuyện mà chỉ quan sát. Mẹ thấy sóc giống vịt hồi bé ở khoản thích hát và thuộc bài hát rất nhanh nhé. Giờ về nhà đã hát mấy bài của cô giáo, như "wind your Bob", và mấy bài nữa. Đặc biệt là thích làm động tác theo nữa, nhìn rất yêu. Dáng đi của sóc thì rõ là con gái, ko chỉ đánh võng mà còn vẹo đầu vẹo cổ, nghẹo đầu sang một bên mà đi, một lúc lại đổi bên nhìn rất buồn cười. sóc thì ko đến nổi chỉ mặc váy nhưng cũng thích được khen xinh và vẫn bám mẹ khủng khiếp. Cũng nhớ lắm, mẹ dạy là nhớ ngay. Giờ mẹ đang dạy goi thì dạ và ko nói. "cái này" mà phải nói "đây là" . Sóc nhớ lắm, cứ cái này cái này, mẹ hỏi, phải nói thế nào,là chuyển ngay thành đây là. Hoặc đang La hét mẹ bảo, nói thế nào,thế là dịu giọng xuống "mẹ ơi " ngay. Được cái vẫn ham ăn kinh khủng, ăn đủ thứ cái gì cũng thích. Mùa này mít nhãn ngon, có Cả dưa ngon, táo Tàu chín ngọt và tươi, nên Sóc ăn suốt ngày. Nhà mình thì mẹ hay mua đồ hoa quả nhiệt đới, dù đắt hơn các loại ở đây mẹ vẫn mua, để các con được ăn các loại đồ Châu á nữa, Cả ba Anh em đều thích, chỉ có bố Minh là lười ăn nhất mà thôi. &lt;br /&gt;Vù một cái hơn một tháng nữa là mùa lễ hội rồi Anh Cún sẽ bơi ít đi, rồi nghỉ lễ rồi ông và chú Thuỷ sang, Cả chú Keong Jun bạn bố sang nữa chứ, sẽ vui lắm đây. Nhà mình đã đặt phòng để đi trượt Tuyết rồi này, để hết tuần này bố đỡ bận hơn mẹ sẽ nhắc bố đặt thêm mấy cái nữa rồi chuẩn bị là vừa. Tuần vừa rồi nhà mì h đi cắm trại với bạn cũ của Cún Vịt cũng vui vô cùng. Hôm nào mẹ phải viết chuyện đi Châu Âu nữa chứ kẻo rồi quên hết.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-8428760544412478297?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/8428760544412478297/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=8428760544412478297' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/8428760544412478297'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/8428760544412478297'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2011/10/tinh-hinh-ca-nha-sau-hon-mot-thang-i.html' title='Tình hình Cả nhà sau hơn một tháng đi học'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-9103884898603478387</id><published>2011-08-26T10:56:00.000-07:00</published><updated>2011-08-26T11:23:07.627-07:00</updated><title type='text'>Tuần đầu tiên đi học</title><content type='html'>Thế là Cả Anh cún và Vịt con đều đã bắt đầu tuần học đầu tiên, thứ ba Là ngày đầu tiên đi học. Bên này người ta cho học tuần đầu là ngày thứ ba hoặc thứ tư để các con làm quen từ từ, ko phải học nhiều tuần đầu tiên.&lt;br /&gt;Anh Cún thì rất vui và háo hức, Anh cún đã biết sẽ có một vài bạn cu Trong Lop roi nhung co ve van hoi nguong ngung. Tuy vay ngay Dau Tien ve thi Anh Cun rat vui, co ve nhu co giao nay hop voi Cun. cun noi voi me, nam ngoai Cun sang Lop co de lay Vo so, Cun thich vi Lop nay chia se do voi cac Lop khac Trong Truong. Lop Cun dong nhat khoi Lop 2. Tan 25 ban, me ko biet tai Sao. Hy vong la moi viec deu on.&lt;br /&gt;Vit con cung rat hao buc, hom Dau Tien con day som. May hom nay me goi la Vit day ngay. Vi con Mac Quan ao, an sang roi di hoc cho kip. 8.25 Cun vao hoc nhung co giao noi mo cua Tu 8.15 va Vit hoc Tu 8.30, nen bay gio Me Hanh day, chuan bi do an sang cho ba Bo con, pack ba hop do an trua va mot bua snack cho Cun, sau do hai con deu phai uong mot coc sua, va sau do bo Minh dua hai Anh em di hoc. Anh Cun se den som mot chut, Tu di vao Lop (cai nay me phai dan Cun rat Ky la ko duoc noi chuyen va dung tren Duong di, phai di vao Lop ngay) con sau do Bo Minh dua Vit di hoc. Lop Vit thi phai dua vao tan Lop, Thuc ra Anh Cun cung the nhung Anh Cun Lon roi, va chi tam thoi mot hai tuan cho den khi me tim duoc ai dua Vit di hoc, thi Anh Cun va bo Minh co the di xe dap voi nhau roi.&lt;br /&gt;Bay gio van de mete moi nhat cua me la tim ai Trong Soc Trong buoi sang me di lam o Lop chi Vit. Cu sang thu hai thi me di lam Tu 8.30-12.30. Vay phai co nguoi Trong Soc. That la kho, vi Thuc ra neu thue nguoi Trong cung duoc thoi nhung nhu the moi thang mat them Tu 300-400 thi Bo me ko co Tien. Chi co mot buoi sang nhung ko co ai de nho va ca nen the day. Nghi lai thay 4 nam qua, Cun Vit hoc o Truong mau giao nay, moi thu deu tot, co giao tot, chuong Trinh tot, lai re, bang 1/3 o ngoai, nhung la Bon nam me phai tim cach de di gui cac con. Vi luc Cun di hoc , hai nam mau giao thi me phai tim cach di gui Vit, mot nam thi GUI co Huong nha Bac Hung, nua nam thi gui Bac Ha, nua nam GUI di Nhung, du phai lai xe xa nua tieng mot LAN me cung ok vi xoay xo duoc. &lt;br /&gt;Hai nam gan day co em Soc la hai nam lien me mang em Soc den Lop. Diu o tren lung de lam o Trong Lop, me cung ko ngai vat va gi vi nhu the cac con van duoc hoc o Truong tot. Nam Anh Cun di hoc Dau Tien, me vua phai dua Soc di Theo, roi phai ve som de don Anh Cun luc 12h, Trong khi Vit cung tan 12h thi quay lai donVit sau. Nam vua roi thi Bo me phai thay nhau lam Trong Lop vi em Soc lon hon, ko chiu diu nua. Bo Minh phai di lam muon, vi Bo Minh phai lam o Lop Vit Tu 9-10.30, con me thay ca, lam Tu 10.30-12 h, va mang em Soc Theo. Day la Co giao da rat thong cam, vi Minh la Phu huynh lau nam, moi cho phep the.&lt;br /&gt;Bay gio Vit hoc o Lop nay, thi co giao cung noi ro la ko duoc mang xe day, va phai deo em be tren nguoi neu muon lam viec. Van de la em Soc da Lon roi, rat hay lam on ao va cung ko chiu de me diu e o sau lung nua.vay la me phai tinh cach gui em, ma noi that gui mot buoi thi may ra chu gui lau Dai thi lam Sao day? Ai cung co viec ban va ai cung co con nho. Cac co o day, co mot hay hai con thi co nao cung phai gui con di tre, vi con o nha thi ko lam duoc gi hoac ko Trong duoc mot em nho hon. Nha Minh thi me Trong cac con ko Sao, me cung quen roi nhung me ko the dem Soc di nho cac co Trong duoc, khi ma con cua cac co con phai di gui nguoi khac Trong, me dang lo lang viec Nay qua. dung la neu o Vn thi GUI ong ba mot buoi sang la chuyen qua don gian, nhung ben nay thi xoay xo la ca mot van de. Bo Minh thi rat niheu viec, hang ngay chi ve an toi roi lai Len lab lam Tiep den dem. Tat ca moi viec la me phai kham het, me cung ko muon Bo phai lo lang gi, nen gio me Tiep tuc chiem Dau thoi.&lt;br /&gt;Hom nay me da nho duoc mot co , duoc hai buoi, tuc la den giua thang 9, roi sau do ko biet tinh sao. Thoi hy vong moi chuyen se co cach giai quiet vay. &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-9103884898603478387?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/9103884898603478387/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=9103884898603478387' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9103884898603478387'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9103884898603478387'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2011/08/tuan-au-tien-i-hoc.html' title='Tuần đầu tiên đi học'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5908394667399564027</id><published>2011-01-03T01:08:00.001-08:00</published><updated>2011-01-03T01:24:41.389-08:00</updated><title type='text'>Sóc con tháng thứ 16 và anh Cún chị Vịt</title><content type='html'>Mẹ nghĩ mãi ko thấy SÓc con sang tháng này có gì thay đổi nhỉ, ừ thì Sóc vẫn thế, ko chịu đi, ko chịu nói, bướng, tranh giành bố mẹ của anh chị, tham ăn :)) Thực ra mà nói thì cũng có thay đổi đấy, đó là Sóc con bắt đầu học nói. Ví dụ dạy Sóc con nói, Sóc nói được dễ và nhanh hơn. Cá thì Sóc bảo là Chá, chá, có lúc hôm nay chỉ tay vào Bố Minh lúc mới đi làm trên lab về và bảo "bố, bố". Ko biết mẹ có tưởng tượng ko nhưng mẹ thấy Sóc nói bố như kiểu bố, bó, rõ ra phết. Lâu rồi ko đếm một, hai ba, giờ mẹ đếm thì Sóc cười cười, ra vẻ quên rồi, mẹ đếm một, hai ba, thì Sóc nhớ ra nhưng lại nói "bá bá". Sóc giống cún ra phết, có vẻ lắm trò rồi đây. &lt;br /&gt;À, ngoài chuyện vẫn ghen với anh chị, đẩy anh chị ra rồi chen vào giữa, rồi khi nào mẹ gọi Vịt ơi thì giật mình quay ra ôm mẹ thì Sóc bây giờ hay ngồi chơi với đồ chơi rồi. Sóc hay chui vào xó của chị Vịt để chơi đồ chơi của chị, cũng cầm những cái gì nhỏ nhỏ hoặc ôm con búp bê, rồi cũng đứng lên bấm nghịch mấy cái bếp kêu của chị. Chị Vịt giờ ko thích Sóc vào khu của chị chơi rồi, chị chặn hết ghế lại để Sóc không vào. Khổ thân Sóc quá, cứ sờ vào ghế là chị lại hết lên, Sóc không được vào, mẹ thương Sóc ghê. &lt;br /&gt;Anh Cún chị Vịt thì vẫn thế thôi, chị Vịt chúa bầy mà ngại dọn, lúc nào cũng kêu không dọn được. Anh Cún thì ham chơi, bảo dọn giúp bố mẹ thì cũng đi làm nhưng có lúc cứ đứng ngẩn tò te ra để chơi lego, cả tiếng vẫn chưa thấy dọn gì được mấy. Được cái khi nào mẹ có thời gian, gọi anh Cún ra ôm mẹ và đọc sách hay chơi với mẹ thì anh Cún vẫn chịu lên giường chơi và ôm với mẹ nhé. Mẹ phải tranh thủ kẻo mấy tuổi nữa thì anh ấy lại thay đổi. Chị Vịt thì vẫn thế, lúc nào mẹ ôm cũng nghiến răng nhảy vào, mẹ toàn phải né thôi :)&lt;br /&gt;Mấy hôm nay anh Cún có trò mới anh Cún hay nói với mẹ là con thich như baby, con thích trẻ mãi như baby. Không hiểu sao đã lâu rồi mà Vịt vẫn hay nói với mẹ mấy câu như "mẹ có muốn con chết không", hay "mẹ muốn con sống với mẹ không". Nghe cái này chắc ở VN thì mọi người sợ lắm, nhưng mà thực ra bọn trẻ con nói chuyện với nhau ở trường hay nghe ai về chuyện sống chết thì hay tò mò lắm, mẹ đoán với Vịt thì hỏi vậy chỉ để khẳng định là mẹ có yêu Vịt và mẹ luôn muốn sống cùng với Vịt, nên mẹ ko tỏ ra đặc biệt gì cả, có lúc thì nói Vịt ko nói thế là linh tinh nhé, có lúc thì bảo Vịt là lúc nào mẹ cũng muốn con sống mạnh khỏe và muốn con sống với bố mẹ. Vịt thì cứ lúc nào mẹ cáu hay lúc nào mẹ ôm rỗi hai mẹ con chơi với nhau thì lại hỏi thế. Giờ anh Cún cũng nói với mẹ (hai lần rồi) là con không muốn mẹ chết đâu, con ko muốn con chết đâu, rồi con muốn làm baby vì baby trẻ mãi. Mẹ nghĩ chắc là câu chuyện này vẫn ám ảnh các con vì đây là điều mới và chẳng ai giải thích được cụ thể chuyện này cả. Có lẽ mình phải nhờ cô giáo giải thích thêm cho các con. Mẹ chỉ nói với các con rằng thời gian mình sống cùng với nhau sẽ còn rất nhiều, các con ko phải lo lắng gì cả và mình cố gắng sống hạnh phúc vui vẻ với nhau là được. Nghe thì buồn cười nhỉ nhưng dù các con hỏi rất linh tinh hay mẹ ko trả lời được thì mẹ vẫn trả lời nghiêm túc với các con tốt nhất mà mẹ có thể.&lt;br /&gt;À, còn một chuyện nữa là hôm nọ trên báo viết là bọn trẻ con trầm cảm cũng có lúc nhắc đến chuyện mìh sẽ chết, nhưng mẹ đã đọc kỹ thì nhiều dấu hiệu khác đi kèm nữa thì chẳng ai nhà minh có cả, nên kết luận là ko phải trầm cảm/ Mẹ thật vớ vấn đấy, mẹ biết thế, vì câu chuyện sống chết này thì ở lớp Vịt và lớp Cún trước đây, lúc các con bốn tuổi mọi người đã nói chuyện và biết là tuổi này thì bắt đầu để ý chuyện đấy rồi, nhưng mẹ thì vẫn để ý hơn vậy thôi mà. Em Vịt của mẹ thì chúa là ngủ ít, ngủ muộn, hôm nay mẹ cũng phải ôm thì mới đi ngủ này, rồi đêm thì hay thức khóc, ngày thì ăn ít rồi chơi nhiều, tóm lại là em Vịt thì sinh hoạt rất linh tinh, hay quấy, nên em Vịt luôn phải được bố mẹ chú ý nhiều hơn đấy. Hy vọng sắp tới em Vịt khá hơn, vì mẹ cũng bắt đầu phải rèn để em quen, năm sau em đi học ở trường là phải đi sớm rồi mà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5908394667399564027?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5908394667399564027/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5908394667399564027' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5908394667399564027'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5908394667399564027'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2011/01/soc-con-thang-thu-16-va-anh-cun-chi-vit.html' title='Sóc con tháng thứ 16 và anh Cún chị Vịt'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3581196449430990956</id><published>2010-12-28T14:41:00.000-08:00</published><updated>2010-12-28T14:59:09.832-08:00</updated><title type='text'>Đi cho*i ca tuan</title><content type='html'>Chang hieu sao me Hanh kieu gi cugn ko type duoc tieng Viet ma no nhay lung tung ca, chan qua :(&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuan nay bo Minh duoc nghi ca tuan. mang tieng la nghi suot tuan nhugn bo Minh van phai lam viec hang ngay, moi ngay khoang vai tieng, tuy vay khong phai di len lab lam viec hoac tuy minh thich len gio nao thi lam. Vi project cua bo Minh co moi minh bo phu trach thoi ma thang 1 thi ban lam, co the thang 2 bo Minh lai phai di Nhat nua, nen bo Minh dang phai vui dau vao lam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vay bo Minh van nghi o nha la chu yeu va dua cac con di choi rat nhieu. me thu diem qua chuogn trinh nhe:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu sau-chu nhat tuan truoc GS (17-19/12): nha minh di choi tuyet o tren Tahoe Vista, voi nha bac Binh va nha bac Son, Day la mot vu cuc ky hay,de hom khac me chau viet rieng lam nhat ky di choi cho cac chau a.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu nam 23/12: di Fairy Land tren oakland nay. O day thi hoi bat ngo vi me biet la no cugn nho nho roi. Nhung duoc cai chuogn trinh mua roi cua no cugn hay, roi co ca nha hat mua roi nho nho (Vit rat thich vi dung tiet muc Cinderela balletrina cua Vit ma). Cun thi cugn ok vi co mot doan tau nho (Cun van chua di duoc cai nay) va may cai slide truot xuogn tu mieng cua con rong, roi co mot duong ham Alice in Wonderland, tom lai la cung co mot so thu de Cun va Vit choi duoc. Me thay hai anh em thich me cugn rat vui, chi co hom day o ngay canh ho (Lake) nen gio lanh phet, me cu goi la lanh cong. Em Soc thi rat thich cam tay bo Minh va di bo vong quanh :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu sau 24/12: dem Noel. Nam nay cac nha deu ban, nha co Ngoc thi co bo me chong va hai bac o ben mien Dong sang nen ban nay, nha co VA thi bac Khoi va Kimmy ve VN, nha co Huong thi con jetlag (moi o VN sang) ngu suot ngay, nha bac Binh va bac Son ban. The la co nha Sam ban than cua Cun (chu Hugn co Nga o ngay gan nha minh), nha Tom (chu Son co Thuy duoi Sanjose), nha co VA dai dien co moi co VA va nha minh. Nhu the lai rat vua, nguoi lon thi ngoi an mot ban rieng o trong phong khach (nha minh chat ma), tre con thi an mot ban rieng o trong phong an, rat rom ra va dam am. Cac co VA va co Thuy mua do an o duoi San Jose len. Co Nga thi lam goi cuon. Me thi lam salad rau them, roi lo do uong, desert, co ca mon ruou vang do nau len uong nong cua Duc nua, rat la dam am. may nha ngoi an uong va choi thi 6h den 11h, tre con thi an uong noi chuyen vui roi choi voi nhau suot ca buoi toi. Me thay thich khong khi nghi le nhu vay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu bay 25-12: nha minh chi o nha choi voi nhau thoi. Chieu Cun sang nha Sam choi va ngu lai nha Sam. Cun mong cho mai day.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chu nhat 26/12: ca nha len San francisco choi. Co mot cai museum goi la Bay Area Discovery Museum, nam o ngay duoi chan cau Golden Gate (view rat dep, chu Thuy ma den day thi cu goi la chup anh lia lia nhe, de sau nay chu Thuy sang se dan chu Thuy den day nhe), bon tre con choi ca ngay den 5h chieu moi ve, met ma vui, len xe la ngu vat va. Chieu hom ay thi den nha bac Son roi an uong nhau nhet voi nha bac Son, bac Hai, bac Binh, co ca bac Doan An Hai va hai ong ba sang choi nua. Luc dau bac An Hai bi om thanhra me cung hoi lo lo, nhung may la ko lam sao :) Bon tre con thi choi voi nhau cung vui, ko cai nhau may. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu hai: Vit di choi playdate voi ban cua Vit. Nha ban ay o Menlo Park, cach nha minh khoang chung 8km, nha rat de thuong, lai rat nhieu do choi cong chua, Vit cu goi la me tit tho lo. Sau do thi ca nha minh xuogn San Jose de bo Minh va me Hanh di gap bac sy rang clean rang. Roi nha minh di an bun bo Hue va ve nha co Huogn choi. Bo Minh thi tranh thu len lab lam viec den 10h toi thi ve don may me con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu ba (hom nay): Sang thi me tranh thu di thu mau, chieu thi bo Minh cho Cun Vit va Sam di xuogn Children Discovery Museum o San JOse, sau do ra chrismas in the park (o ngay trugn tam San jose) choi. Me thi o nha cho Soc ngu (may hom roi di choi Soc it uong nuoc nen ti nua thi bi tao bon, me so qua). Co le toi nay ve phai qua nha bac An Hai chao hai ong ba Tuyen mot cai nhi vi mai ong ba ve roi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu tu: Vit co the co playdate nua voi ban cua Vit, Rose hoac Kaitlyn. Me nghi chac cho Cun sang nha Sam choi, de bo Minh di lam viec duoc may tieng. Chieu thi me cung phai di kham (bo me phai tranh thu luc ma bo o nha de con di kham voi kiem tra suc khoe het). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu sau: ngay cuoi nam. Buoi trua-chieu nha minh hen voi nha ban cua Cun Vit la nha Bina se qua choi, an uong voi mot so gia dinh khac, sau do thi se to chuc count down (dem de don chao nam moi tren noi dau tien cua dia cau- hinh nhu bon no tinh theo gio Dubai) nen luc count down se la khoang .. 2.30 chieu gi do. Buoi toi thi dang xem the nao, chac la lai den nha nao do choi thoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu bay: hien dnag co hai chuogn trinh, mot la sinh nhat con bac Hai o trong Stanford, hai la nha bac Binh cugn dinh to chuc an uong nhau nhet gi do (co the ru bac Huan va bac Linh xuogn choi). Vu nay chac me phai goi dien bac Binh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuan sau thi minh lai di hoc binh thuogn roi, bo Minh cugn phai di lam. Nhanh that day. Viet ra the nay ma me cam thay nhu sap ca tuan le troi qua roi. Thoi minh phai tranh thu nhung ngay nghi le nay de ca nha vui ve ben nhau chu nhi :))&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3581196449430990956?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3581196449430990956/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3581196449430990956' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3581196449430990956'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3581196449430990956'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/12/i-choi-ca-tuan.html' title='Đi cho*i ca tuan'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-30933539571272857</id><published>2010-12-24T23:44:00.000-08:00</published><updated>2010-12-24T23:44:42.211-08:00</updated><title type='text'>merry x-mas</title><content type='html'>&lt;div style='text-align:center;margin:0px auto 10px;'&gt;&lt;a href='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/TRWg6dyPKQI/AAAAAAAAFgM/nIscUuxON7Y/s1600/IMG_9057-1.JPG'&gt;&lt;img src='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/TRWg6dyPKQI/AAAAAAAAFgM/nIscUuxON7Y/s400/IMG_9057-1.JPG' border='0' alt='' /&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-30933539571272857?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/30933539571272857/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=30933539571272857' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/30933539571272857'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/30933539571272857'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/12/merry-x-mas.html' title='merry x-mas'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/TRWg6dyPKQI/AAAAAAAAFgM/nIscUuxON7Y/s72-c/IMG_9057-1.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1633346685964786937</id><published>2010-12-13T11:09:00.000-08:00</published><updated>2010-12-13T11:36:47.344-08:00</updated><title type='text'>Sắp Noel rồi</title><content type='html'>Dạo này thời tiết xám xịt ủ ê, Sóc quấy thành ra mẹ lười viết, được bà nội ủn đít mẹ sẽ lấy tinh thần để viết tiếp vậy.&lt;br /&gt;Nhà mình dạo này các con vẫn đi học đều. Đã sắp hết học kỳ 1 năm học rồi, nhanh thế chứ. Cún đã học một nửa lớp một, cô giáo nói reading test của Cún tốt hơn nên Cún đã đạt được mức trung bình, đại khái không cần có cô kèm thêm nữa thì phải. Mẹ thì cũng không thấy vấn đề gì lắm, quan trọng Cún đi học vui vẻ còn chuyện đọc sớm đọc chậm không quan trọng. Cún hay có trò thấy dài dài thì kêu ko đọc được, thôi để mấy tháng nữa mẹ sẽ đọc với Cún nhiều hơn. Toán thì thấy Cún làm cũng ok, bên này học dễ ấy mà, chỉ có phần đọc tìm từ tìm câu là Cún phải hỏi thôi vì phần đó bố mẹ làm với con.&lt;br /&gt;Năm nay Cún không đi chơi đều với Nico và James hàng tuần được nhưng lại có Sam con chú Hưng mới chuyển về, Cún chơi nhiều và thích Sam lắm. Nhìn hai đứa chơi với nhau mới thấy Cún lớn rồi, hai bạn ngồi nói chuyện rồi hí hí với nhau, bàn đủ thứ chuyện bạn bè mới thấy con đúng là có thế giới thu nhỏ của mình rồi, mẹ vừa mừng vừa lo. Lo là con lớn nhanh quá mà mẹ vẫn giành ko đủ thời gian cho con. Vụ này mẹ sẽ nghiên cứu thêm nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Vịt thì cũng sắp sang kỳ cuối của lớp mẫu giáo, tháng 1 này mẹ sẽ đi đăng ký học cho Vịt rồi, Bố thì thích Vịt đi học cùng trường Cún nhưng mẹ thấy tính cách Vịt giờ lại có phần nhút nhát và rất nhạy cảm, nên mẹ muốn xin xho Vịt học Young Five, hy vọng Vịt có thể vào được. Về mặt kỹ năng thì cầm bút, cầm kéo, làm thủ công của Vịt rất tốt nhưng mẹ cảm thấy về mặt tâm lý thì Vịt vẫn còn bé, ko biết mẹ có nhạy cảm qua ko nữa nhưng mẹ rất muốn cho Vịt học young 5 để năm sau nữa mới đi học vỡ lòng. Như thế thì vất vả hơn cho mẹ vì phải đưa đón Vịt, nhưng mẹ cố được, chỉ mong Vịt xin vào đc chương trình này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điều buồn nữa là mẹ vẫn chưa sắp xếp playdate cho Vịt được đây. Vịt có mấy bạn ở trường con rất thích, như Raelen, Allie, rồi Rose, Bella, có lúc cả Kiki nữa, Vịt có vẻ thích Raelen nhất, nhà Rose thì dễ hơn vì có em bé giống mình, thôi để mẹ tính thế nào. Bella thì là con của cô Bina, nhà mình chơi thân nên chắc ko vấn đề gì rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn em Sóc nhà mình cũng chưa có playdate này :) Em Sóc đi học có bạn nhưng tuổi em Sóc thì chưa chơi với ai mấy, chỉ trèo leo là chính. Em rất gấu, quen có anh chị nên em hay có trò tóm vào mặt, cấu tay người khác, với các bạn mà không vừa ý là em đập vào mặt ngay. Em lớn nhanh quá, giờ nhìn em dài ngoằng, lớn ơi là lớn. Tóc em vẫn chỉ cỡ 1cm nên em vẫn baby lắm. Em thay đổi từng tuần, tuần trước có điệu cười móm mém. tuần này lại hết rồi. Mẹ thấy em ngoan mấy hôm, định rèn em nằm cũi, rốt cuộc em quấy cho kinh hoàng mấy ngày, để mẹ phải cẩn thận hơn chút vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp hết tháng, tuần này có party cơ quan bố (Cún rất mong chờ) rồi có quà ông già noel này, cuối tuần nhà mình đi trượt tuyết hai ngày, tuần sau các con nghỉ rồi, bố thì chỉ làm việc bốn ngày rồi được nghỉ luôn đến hết năm, nhà mình vẫn cguwa biết kế hoạch thế nào, mẹ cũng muốn xuống dì Nhung nhưng dì đi chơi nên nếu mình xuống thì lắt nhắt, toàn khoảng ba ngày với ông Đức thôi nên có khi mình không đi nữa vậy. Nhạnh quá, mẹ còn muốn bố mẹ đi khám mà không biết có làm được ko vì bố bận quá, để xem vậy. Hôm nay thì nhà mình tỉa cây cọ này, may mà hôm qua mẹ đã dọn vườn quét lá xong rồi, hy vọng hôm nay nữa rồi mình dọn dẹp để còn chăng đèn cho các con vui.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1633346685964786937?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1633346685964786937/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1633346685964786937' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1633346685964786937'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1633346685964786937'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/12/sap-noel-roi.html' title='Sắp Noel rồi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-4944703439755205666</id><published>2010-10-22T14:19:00.000-07:00</published><updated>2010-10-22T14:33:36.419-07:00</updated><title type='text'>Trận chiến của các cô gái :)</title><content type='html'>Sóc nhà mình càng ngày càng biết nhiều, mẹ thấy và thử thì thấy nói gì Sóc cũng hiểu cả, chỉ có Sóc biết nói thì chưa nhiều lắm thôi. Để mẹ kể qua cho ông bà nghe:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sóc biết giơ tay khua khua khi mẹ hỏi tay đâu, giờ hỏi chân đâu Sóc biết giơ chân lên rồi nhé, yêu ơi là yêu.&lt;br /&gt;- Khi mẹ thay quần áo, mẹ bảo Sóc nằm xuống giường chờ mẹ, thế là Sóc nằm bẹp xuống giường hoặc nằm dựa vào cái chăn. Sóc nằm im được hẳn 1-2 phút ấy để chờ mẹ nhé.&lt;br /&gt;- Mẹ dạy Sóc măm măm, Sóc biết nhìn mồm mẹ để xem nói thế nào, nhưng Sóc chưa nói được, Sóc chỉ biết bập bập như lúc đùa, thì đúng là măm măm với bập bập thì mồm cũng giống nhau thật.&lt;br /&gt;- Sóc biết lấy khăn hay trùm chăn để chơi ú òa với mẹ. Một chỗ nữa mà Sóc rất thích nghịch là ngồi sau cái rèm cửa của phòng ngủ rồi a, à, á, ngồi soi gương rồi chơi ú òa&lt;br /&gt;- Khi nào Sóc ị là Sóc bò ngay ra mẹ. Đứng lên bám vào mẹ rồi kêu a, a để mẹ thay cho Sóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi bây giờ trở vào chủ đề chính. Mẹ vừa bảo bác Thanh, dạo này nhà mình không chỉ có Vịt đánh nhau với Cún mà có cả Sóc đánh nhau với Vịt nữa. Thực ra chị Vịt thì cũng chẳng nhẹ nhàng gì với em, nhưng mà có gì không vừa ý là Sóc khóc ngay. Không khóc theo kiểu vì đau, vì đói, vì khó chịu mà khóc theo kiểu mách. Ré lên một cái rồi chị dừng thì im ngay. Ngoài ra Sóc bây giờ lại ghen với chị Vịt (anh Cún thì chưa thấy Sóc ghen mấy), bố hay mẹ mà bế hay ôm chị Vịt là Sóc khóc ầm lên, giơ tay đòi bế, rồi nếu đang nằm trên giường thì Sóc sẽ trèo vào và len vào bằng được thì thôi. cái trò này mới bắt đầu được một tuần mà có vẻ phổ biến lắm rồi. Kể cả mẹ ngồi trên ghế mà chị Vịt ngồi cạnh mẹ thì Sóc cũng phải leo bằng được lên ghế, rồi trèo qua trèo lại cho đến khi Sóc cũng cạnh tranh với chị trên lòng mẹ thì thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóc rất thích cái trò rứt tóc (chơi tóc) của bất kỳ ai, ừ thì em bé nào chả thế nhỉ. Sóc đặc biệt hay rứt tóc của Vịt và mẹ, rứt của anh cún thì thường anh cũng không kêu ca nhiều đâu, nhưng có thể anh Cún chạy nhảy nhiều Sóc ko theo được, có chị Vịt thì Sóc hay ngồi cạnh hơn. Rồi Sóc lấy tay đập bôm bốp vào mặt mẹ, mặt chị. Cái này thì dạy mãi rồi mà vẫn ko thể sửa được, vì Sóc cũng chưa ý thức được mạnh nhẹ là thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm nay là ngày duy nhất mà mẹ ở nhà cùng cả hai chị em, mẹ định nằm chơi trên giường với cả hai đứa (thường thứ sáu mẹ làm thế), thế mà hai đứa cứ chành chọe mãi. Chị Vịt thì muốn mẹ phải quay sang ôm chị bằng cả hai tay, chị làm đủ trò, rồi khèo chân, rồi húc vào người mẹ, Sóc thì không muốn mẹ ôm chị, kể cả là một tay ôm Sóc, một tay ôm chị cũng không được (ra trò đanh đá rồi đây). Sóc cứ gọi là lăn lộn trên giường kêu khóc, rồi lôi kéo tóc mẹ, rồi kéo chị, rồi đập vào mẹ. Mẹ đến là mệt. Mà rời ra một tí rồi chị cũng chẳng vừa, lại đạp qua đạp lại đạp cả vào em, hay kéo em ra, em thi cũng ko sợ chị, cũng xông vào, cứ gọi là ỏm tỏi cả lên. Rõ mệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết có phải vì Sóc có chị Vịt nên Sóc thế ko, cũng như chị Vịt ngày xưa học theo anh Cún hay vui lên thì đá cho em một cái,nên chị Vịt cũng như thế. Mẹ đã nhìn trước tình hình nhà mình rồi sẽ cứ ỏm tỏi lên cho mà coi. Anh Cún thì bây giờ có cái trò là ko vừa ý hay đòi cái gì thì ngoạc mồm ra, khóc lã chã, rõ ràng là ăn vạ, ghét thế chứ mà mẹ vẫn chu-ưa su-ư-ả đc đây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-4944703439755205666?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/4944703439755205666/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=4944703439755205666' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4944703439755205666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4944703439755205666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/10/tran-chien-cua-cac-co-gai.html' title='Trận chiến của các cô gái :)'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2702106017774463063</id><published>2010-10-11T22:21:00.000-07:00</published><updated>2010-10-11T22:31:56.959-07:00</updated><title type='text'>Hôm nay Sóc đi bác sỹ</title><content type='html'>Sóc sinh nhật một tuổi được ba tuần rồi nhưng hôm nay mới đi bác sỹ được, cân nặng thì em vẫn chưa được 20lbs (tức là 9.5kg), mẹ nghĩ là em được 19lb 7 oz, khoảng 9.3kg, còn chiều cao thì em được 29 inches, gần 74 cm. Gần đây mẹ nghĩ là em cũng cao lên, vì nhìn thấy em mặc quần áo thì dài người hơn rất nhiều. Vậy là mẹ đúng. cân nặng thì em bị tụt từ 50% xuống 25% còn chiều cao thì tăng từ 50% lên 75%. Vòng đầu của em thì vẫn thế, vẫn giữ ở 75% thôi. Nói chung bác sỹ check thì mọi thứ của em đều tốt, đều bình thường cả. Ở nhà thì ngoài chuyện vỗ tay, giờ em biết vẫy tay bye bye, hỏi tay đâu thì em biết giơ tay lên hay là vỗ tay, hỏi ai đâu thì em biết nhìn người đó, mẹ đang dạy em là hỏi chân đâu thì giơ chân lên đấy, nhưng em vẫn chưa rành.&lt;br /&gt;Em vẫn chưa biết đi, mặc dù em bò thì nhanh kinh khủng. Mỗi lần em bò nhanh thì bố mẹ phải chạy theo em mới kịp, nhìn thế mà mẹ lại nhớ đến anh Cún, anh Cún cũng y hệt như thế này. Bây giờ em thích đứng, thích trèo, mẹ tắm cho em thì em toàn đứng chơi đồ chơi, rồi mẹ phải dội nước lên người và kỳ cọ cho em đấy. Em nghịch lắm, đang tắm mà cho em ra là em kêu ầm, em hét. Em chỉ thích mọi thứ phải theo ý em thôi.&lt;br /&gt;Hôm nay em đến nhà Simon chơi, tội nghiệp em, Simon thì biết đi, biết chạy rồi, nên em cứ bò theo Simon thôi. Em bò thì ko chậm tí nào hết, ngang với bạn ấy chạy ý, có điều vì bạn ấy biết chạy nên em không "tấn công" sờ mặt sờ mũi kéo áo bạn ấy được, như những bạn khác chỉ biết bò. Mẹ nghĩ chắc hơn một tháng nữa thì em sẽ biết đi thôi.&lt;br /&gt;Sóc con đã đi học. Thật là nhanh, anh cún đi học được gần hai tháng, Vịt thì được một tháng, Sóc cũng được một tháng rồi. Mang tiếng là một tháng nhưng có một ngày nghỉ, hai ngày thì Sóc nghỉ, còn lại thành ra Sóc mới đi học được có hai ngày. Sóc lớn ở lớp nên thuộc loại biết, chỉ hai buổi đi học mà Sóc đã biết quay mông để trèo xuống cầu thang rồi. Sóc cũng rất thích nhạc, thích quay người nhẩy, hay đứng nhún nhẩy. Đi học thì em rất thích trèo và trượt cầu trượt nhựa, loại nhỏ, nhà mình có một cái giống hệt nên mẹ đã lôi vào nhà để cho em có đồ chơi vào mùa đông này.&lt;br /&gt;Hôm nay đi khám, tội nghiệp em lại phải tiêm. Em tiêm mũi phòng cúm đầu tiên, mẹ thấy em có vẻ nóng, hơi sốt, hơi mệt rồi. Em đã lớn nên biết nhiều, thấy y tá sờ sờ chân là em đã khóc ầm ĩ lên rồi, sau khi tiêm bị đau thì em khóc nước mắt lã chã trông rất tội nghiệp. Đây có phải lần đầu tiên các con nhà mình bị tiêm đâu, nhưng mẹ thấy em nước mắt lã chã mẹ thương em ghê cơ, cả anh Cún chị Vịt đi cùng cũng thương em lắm đấy.&lt;br /&gt;Năm nay anh Cún học lớp 1, có vẻ cũng thích cô giáo, còn chị Vịt thì học lớp lớn nhất ở trường mẫu giáo rồi. Chị Vịt càng ngày càng cao lên, nhiều khi mẹ không tinợc sao con gái của mẹ lại cao nhanh như thế chứ, không còn là em Vịt con nữa rồi mà là chị Vịt của cả nhà mình đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2702106017774463063?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2702106017774463063/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2702106017774463063' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2702106017774463063'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2702106017774463063'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/10/hom-nay-soc-i-bac-sy.html' title='Hôm nay Sóc đi bác sỹ'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6531850427417712551</id><published>2010-08-26T22:56:00.001-07:00</published><updated>2010-08-26T23:27:06.568-07:00</updated><title type='text'>Em Sóc của mẹ lớn quá rồi</title><content type='html'>Ngày nào bố Minh về cũng xuýt xoa như thé, mà mỗi ngày mẹ lại thấy như thế. Em Sóc của mẹ lớn quá rồi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên là do mùa hè, mấy hôm nay tự dưng trở trời nóng quá đi (đến 30-40 độ), nóng đột ngột, nóng nhất trong cả hè, 3 ngày liền, nên em toàn ăn mặc "hở hang", thấy cái đùi của em công nhận là to. Tuy không được chắc nhưng nhìn cũng tạm ổn.&lt;br /&gt;Sau đó thì được một hôm mát ngày, là hôm nay, tụt khoảng 5,6 độ, em được mặc váy dài hơn một tí, tức là vừa trùm mông. Trông em nằm ngủ người cũng khá dài, mẹ nghĩ có 2,3 tuần mà em dài hẳn ra, nhìn tay chân thấy chắc chắn hơn. Mà khổ thân em, thực ra mẹ vẫn cho em ăn uống linh tinh, ti mẹ thì đều nhưng ăn thì cũng ăn cơm nát với cả nhà thôi. Em cái gì cũng ăn, được cái em dễ tính, nết ăn thì giống mẹ hồi bé ấy, tức là em mà thích, đang cho ăn lại mải tán phét với bố là em a a rõ to, nhắc mẹ ngay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nhớ hôm trước nấu bầu với tôm, cho em ăn bầu, em thích lắm. Còn cơm chan canh cũng thích nhất. À, còn hôm nay thì mẹ làm chả thịt nạc vai cuốn lá xương sông, món này là món ưa thích, anh cún ăn bao nhiêu chả cũng hết (cơm thì chỉ một bát thôi), còn em Vịt thì ăn mỗi thịt với cơm cũng hết một bát. Em Vịt sau đó được mẹ mồi chài rau muống chấm nước mắm nên ăn thêm được một ít rau. Em Sóc thì cứ thế tì tì, đầu tiên là thịt (mẹ để riêng mấy miếng chả chỉ có thịt không mắm muối gì), em phải ăn hết 4 miếng ấy, sau đó đến rau muống luộc mẹ cứ cắt nhỏ rồi cho em tự bốc, cuối cùng là cơm chan nước lọc (cho nó mềm ra và cho em uống được nhiều nước). Em chén bay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là em Sóc của mẹ, bố Minh bảo may nhé, có một đứa ăn dễ như thế này. Nghĩ lại nhà mình ai khó ăn nhất, có anh Cún đấy, anh Cún giống bố Minh :) Nhưng đó là mẹ trêu bố chứ bố thì nhận em Vịt giống bố, không thích thì không ăn mà thích thì ăn cho rõ là nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà mình hôm nay có một quả bầu, quả bầu chuông, mẹ xin được cây của một bác ở cách nhà mình hơn 1 tiếng lái xe. Thực ra là bác tự động cho mẹ, mẹ không xin :) May thế, lúc ấy mẹ còn cành cao, vì mình có hạt mình tự ươm nó nảy mầm rồi nên mình không định xin. Cuối cùng đợt ấy các con ốm liên miên, cây nào mẹ ươm rồi không thèm tưới nó cũng chết cù queo hết cả, thế là may mà còn hai cây bác ấy cho. giờ lên được một quả bầu to đùng rồi, phải nặng đến 1.5 kg ấy, mẹ định hái hôm nay rồi lại thương nó :) với cả nhà mình còn rau muống mua chưa ăn, thôi thì để ngày mai. Vịt rất là hứng chí vì cứ tưởng là mẹ sẽ vặt, thế mà mẹ lại thôi, Vịt đã ra khoe hàng xóm nhà mình, nói linh tinh cái gì juchini, mẹ đoán Vịt không biết nói quả bầu thế nào nên nói đại. Công nhận Vịt thông minh thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Sóc đã 11 tháng hơn rồi, tình hình là em rất khôn :) Em vẫn như mọi khi ,  mỗi lần đưa sang ai bế thì em khóc ầm ĩ, khóc kinh dị, tóm lại là vẫn chỉ bố và mẹ. Nghĩ lại thì mẹ nhớ là chị Vịt cũng thế, tuy dễ hơn một chút, bà Thái ngày xưa bế được chị vịt, còn dì Nhung thì chị Vịt chẳng thèm theo. Hôm nay em Sóc thích cái trò ngậm một cái miếng đồ chơi của anh Cún, nhìn như là cái ống tube tròn khoảng nửa cm đường kính, ngậm xong rồi vểnh vểnh mặt lên, y như cái ảnh hồi xưa chị Vịt thích ngậm cái floss của anh Cún, yêu ơi là yêu. Giờ chị Vịt là gần nhất nên mẹ nhớ nhất em Sóc giống chị Vịt cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Sóc cũng đã biết chơi với anh chị nhiều hơn. Hôm nay mẹ tranh thủ ra tưới cây 10 phút, mẹ để em vào đồ chơi rồi bảo chị Vịt ngồi chơi với em, lần đầu tiên mẹ tưới cây mà em ko khóc, em giỏi thế chứ. Em cũng hay bò theo anh chị tha thẩn ra ngoài phòng khách chơi, có hôm mẹ phải chặn cái playpen vào để em không ra được bếp. Còn lại thì em vẫn bám dính mẹ, em cứ nép vào người mẹ, rồi em đùa với bố, em nồ, em nhảy nhót, y như là con Kuala lu trên người mẹ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À, hôm qua có một sự kiện là em biết trèo lên ghế sofa. Mẹ đang ngồi trên ghế, bố thì ngồi dưới, tự nhiên giật cả mình, thấy em đã đứng ngay cạnh mẹ, đang xem cá vàng. Mẹ hỏi bố thì bố bảo là không bế em lên đâu, tự em đấy. Mẹ thì đoán là em trèo lên người bố rồi lại trèo lên ghế, mẹ cho em xuống đất, không ngờ em bám vào ghế, đu qua đu lại, rồi lại trèo một chân lên ghế, rồi lại đu, bám, thế mà cũng lên được (tất nhiên là hơi ăn gian, với sự trợ giúp của bố M nữa). Dù sao thế mẹ cũng đủ sợ rồi. Em đúng là Cún no. 2. Giống anh cún quá thể, chưa biết đi đã biết trèo rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay mẹ cũng thử cho em vào ngủ trong cũi. Vì mẹ sợ cái giường của mẹ cao quá, mà những lúc ngủ quá mệt mẹ chẳng biết gì cả. Em thì ngủ với mẹ từ bé, mẹ cũng chiều và thương em thành ra em bây giờ mới bị train tử tế. Em cugxn chịu ngủ đấy nhưng em hay dạy và hay khóc lắm, mỗi lần như thế mẹ lại phải ra, một là cho em bú, hai là cầm tay, hát, quạt cho em, rồi xoa tay xoa lưng, ôm ấp, đại khái là làm sao để em nằm ở đó rồi em ngủ lại. có những lúc mẹ mệt quá rồi mà em cứ khóc, mẹ phải nói chuyện với em đấy. Ban đầu mẹ cũng không tin là em có thể hiểu được lời mẹ đâu, mẹ cứ bảo em thôi, mẹ mệt quá rồi, con gái ngoan ơi, con ngủ đi, con gái ngoan của mẹ con ngủ ngoan nhé. Mẹ nói vài câu thế mà em lăn ra ngủ thật. Thế là mỗi lần em dạy khóc mẹ lại nói và cầm tay, vuốt lưng em. Vì em thính ngủ lắm, chỉ cần bố Minh làm gì, hay là chị Vịt khóc, gọi là em dạy rồi. Mẹ và bố đều ước giá mà chị Vịt cũng như anh cún thì bố mẹ hạnh phúc biết bao, vì anh Cún nằm xuống hai phút là ngủ không vẫy tai. Nhưng vì chị Vịt là chị Vịt nên em Sóc của mẹ hay bị thức dạy và khóc. &lt;br /&gt;sau cùng mẹ nghĩ, hay là mấy hôm nay nóng quá, em cũng mệt mỏi, khó chịu, thế nên tối hôm qua sau khi nói chuyện, vuốt các kiểu em vẫn khóc, mẹ lại cho em vào giường ngủ với mẹ và cho em ti nhiều hơn. Hôm nay em lại ngủ trong cũi này, nhưng em có vẻ khá hơn, vì giờ mẹ đang viết là em ngủ được hơn một tiếng rồi, em vẫn đang ngủ ngon lành. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún đã đi học mấy ngày rồi, anh Cún đi mẹ và em Vịt đỡ mệt vì giờ em Vịt được yên thân, không có ai trêu chọc và làm em Vịt khóc. Vịt thì đến hai tuần nữa mới đi học, mẹ đang lo đây vì không biết mẹ đi họp buổi trưa cho em Vịt ai sẽ trông em Sóc đây, cũng không phải không thể nhờ ai nhưng tình hình là em Sóc không theo cả, chỉ bố hoặc mẹ nên mẹ cũng lo, ko biết phải xoay thế nào. Thôi để từ từ rồi tính vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À mà còn một sự kiện nữa là mẹ dạy em ba ngày thì em đã biết vỗ tay rồi nhé, em vỗ tay một mình một kiểu, không giống cả anh và chị ngày xưa. Cái tay của em ban đầu rõ là làm theo mẹ nhưng cứ hươ hươ trong ko khí, như là đang với cái gì mà trượt ấy, chỉ có mẹ nhận raem đang tập vỗ tay theo mẹ dạy. Sao đó rồi từ từ em chạm được tay vào nhau, lúc đầu là 1,2 cái, về sau thì nhiều hơn, 4,5 lần, rồi em lại biết vỗ mạnh hơn, tức là thành tiếng. Công nhận em yêu ghê cơ. Bây giơ cứ mỗi lúc mẹ nói cái gì vui vui giọng là em cũng vỗ tay, mẹ nói hoan hô, hoan hô như đang reo lên là em cũng vỗ tay. Vừa vỗ tay vừa cười rõ tươi. Mặt cũng biết nghiêng nghiêng, mắt cũng biết lúng liếng nhé. Mẹ bảo bố, đấy cũng biết điệu đấy. Em điệu yêu ghê cơ, vì em vỗ tay, em điệu em biết em làm bố mẹ vui mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em là em Sóc ngoan, em sóc của cả nhà mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6531850427417712551?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6531850427417712551/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6531850427417712551' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6531850427417712551'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6531850427417712551'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/08/em-soc-cua-me-lon-qua-roi.html' title='Em Sóc của mẹ lớn quá rồi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-8793041534720995534</id><published>2010-08-12T22:10:00.000-07:00</published><updated>2010-08-12T22:31:11.496-07:00</updated><title type='text'>Em Sóc đã mọc thêm một cái răng</title><content type='html'>Nhanh quá lại vù một cái một tháng đã trôi qua.&lt;br /&gt;Nhà mình tháng vừa rồi em Sóc thay đổi nhanh kinh khủng. Em đã biết nói bà bà nhé, em chưa hiểu bà là gì đâu nhưng rõ ràng khi mẹ bảo em là nói bà đi, thì em nhìn vào miệng mẹ, rồi miệng em mím lại, và em nói rõ ràng, bà, bà, nhìn rất rõ là em bắt chước. có những lúc em đang chì chì chà chà, mẹ nhìn vào mắt em và nói, em nói bà đi, thì em lại lặp lại y như vậy. bà là tiếng em nói được dễ nhất. Em cũng nói được mẹ, nhưng chỉ khi nào em khóc gọi mẹ thì em mới nói mẹ , mẹ thôi,y như là anh Cún chị vịt ngày xưa cũng như thế đấy. &lt;br /&gt;Em bây giờ vẫn thế, bám mẹ ghê gớm,mẹ rời ra là khóc, nước mắt lã chã. Em vẫn không thích car seat và vẫn khóc ở trong xe, mặc dù mẹ nói với em mỗi lần là mình cần phải đi con ạ, con khóc thì vẫn cần phải ngồi trong này, nhưng mà thi thoảng em vẫn giãy rồi đứng lên trên cái ghế xe, mẹ lại phải nhấc em và đặt em xuống. Nói chuyện thì có lúc em hiểu vấn đề, khóc một tí rồi thôi đấy, có lúc thì em khóc cho nửa tiếng thì thôi. Buổi đêm em vẫn dạy mấy lần, khóc rồi đòi ti mẹ, có lúc thì mẹ cũng thử mặc kệ cho em khóc lăn một tí xem sao. Nói chung tùy lúc thôi, lúc mà em đã đòi ti rồi thì em sẽ lăn lộn cho bằng được thì thôi. Mẹ lại phải chịu em.&lt;br /&gt;Mẹ chỉ sợ em lúc đi camping, em đòi ti ti không ngừng. Hôm trước đi yosemite, em ti cả đêm, cứ dời ra là em lại dạy, khóc lóc, vậy là em cứ cho em ti cho đến lúc ... trời sáng em ngủ dạy thì thôi. Cũng có thể là mấy hôm đấy em mọc răng chăng. Vì tuần trước mình đi Yosemite đến thứ ba về, rồi tuần này thứ ba lại đi camping tiếp, thì tối thứ ba mẹ đang cho em bú trong lều, móc ra cái răng thứ ba của em trên hàm trên đã nhú ra cả cái. Thật không thể tưởng tượng em mọc cái răng thứ ba mà mẹ lại không phát hiện ra. Hóa ra là mẹ bận quá, bận đi camping, bận đưa anh chị đi chơi, bận dọn nhà, rồi lại bận chuẩn bị đi camping, mẹ cứ liên tục đáp ứng các đòi hỏi của anh Cún, chị Vịt và Sóc thôi, nên mẹ đã hoàn toàn quên không check hàm trên của Sóc. :D&lt;br /&gt;Giờ thì mẹ biết rồi nhé, Sóc đã mọc thêm một cái răng và rồi Sóc lại còn mọc một cái một nữa. Anh Cuns bao giờ cũng mọc răng hai cái một, rất nhiều em bé như thế, còn chị Vịt thì mọc một cái một nên mọc răng rất lâu, và cũng rất mệt. Bây giờ mà Sóc lại giống chị Vịt thì Sóc cũng sẽ mọc răng rất lâu đấy. Và cơ bản là ở VN mọi người nói là mọc răng một chiếc một thì sẽ ghê gớm hơn. Mẹ chẳng biết có đúng ko, nói với bố thì bố gạt đi, bảo, chuyện răng lợi với tính cách thì liên quan cái gì. Mẹ ko nói gì nữa, thì đã bảo là nói vui thế vì ở VN người ta nói thế thôi, thế mà một lúc sau bố lại hỏi, thế thì Sóc nhà mình vỏ giống Cún, ruột giống Vịt à (bố làm như em là quả dưa không bằng ấy :)) Sau đó bố lại còn bảo, bây giờ mà giống Vịt thì nhà mình có hai quái vật à :)) Sóc thấy bố có vui tính không.&lt;br /&gt;Thế thôi chứ quái vật của mẹ vẫn là ngoan bất thình lình đấy. Lần này đi biển quái vật thích nghịch cát lắm, không chỉ tự nghịch chơi cát với mẹ, còn xông ra chơi tranh của chị Vịt và chị Bella. Lần này đi cắm trại ba ngày chỉ có mẹ với ba con và bạn của mẹ, không có bố nên mẹ trông các con mệt hơn, bù lại thì anh Cún chị Vịt và cả Sóc con nữa có hai ngày chơi xả láng ngoài biển, ngày nào cũng chơi 4-5 tiếng trên cát không biết chán. Sóc con thì chẳng ngủ gì đâu, cũng chơi thôi, bò qua bò lại nghịch cát, rồi còn nghịch cả cát ướt của chị Vịt, cho cả một ít cát vào mồm lúc mẹ không kịp ngăn nữa. Cũng chẳng sao cả, mẹ moi ra, chỉ buồn cười thôi, mà rất thích chí nhé. Hay là tại vì cát ở đấy có nước biển nên mặn nhỉ? Dù sao trông Sóc lúc ấy lem luốc cũng rất buồn cười. &lt;br /&gt;Sóc làn này đi vui vì có Salsha, em của Auggie, em ấy lớn hơn Sóc gần một tuổi, gọi Sóc là baby nhưng mẹ biêt Sóc cũng coi là "bằng vai phải lứa " thôi, Sóc nói chuyện rất rỉ rả và lại còn cười nữa nhé. Nhà đấy đươc cả ba đứa con đều lê la, có con trai lớn bằng Cún thì còn sạch hơn, còn lại Bella và Salsha thì lăn lê bò toài dưới đất bẩn bê bết, so với nhà mình thì Cún Vịt là sạch chán :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-8793041534720995534?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/8793041534720995534/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=8793041534720995534' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/8793041534720995534'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/8793041534720995534'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/08/em-soc-moc-them-mot-cai-rang.html' title='Em Sóc đã mọc thêm một cái răng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1343994689971844886</id><published>2010-07-13T23:00:00.000-07:00</published><updated>2010-07-13T23:08:37.306-07:00</updated><title type='text'>Em Sóc cắn mẹ</title><content type='html'>Em Sóc cắn mẹ không phải là lần đầu tiên, có những lúc em ngứa răng em vẫn cắn cắn, từ lúc 4.5 tháng em bắt đầu nứt răng cho đến khi răng nhú ra hẳn là lúc em khoảng 8 tháng. Cắn ko biết bao nhiêu lần, mà ngay từ khi sinh em ra cái kiểu ti ti của em đã gần như là cắn mẹ, làm mẹ đau điếng.&lt;br /&gt;Lâu lâu rồi chừng hai tháng em ko cắn làm mẹ tưởng mẹ quên rồi. Chiều hôm qua vừa cho ti tự dưng em cắn một cái đau điếng. Cắn đau tưởng chừng ko chịu được, đau đến mức mẹ mất tự chủ, hét lên một cái thật to. Em nhìn mẹ, láu lỉnh, láu lỉnh rồi cười (dạo này nhìn em rất là láu lỉnh, hay cười cái kiểu "con hiểu hết rồi đầy" như thế, nhất là cái mắt em giống bố khủng khiếp nhìn lại càng nghịch ngợm). Mẹ bình tĩnh lại, nhìn vào mắt em và nói, Sóc con không được cắn mẹ như thế, mẹ đau mẹ không cho con ti ti nữa. Rồi mẹ đặt em xuống đất, không bế trong lòng nữa.&lt;br /&gt;Em khóc i ỉ, khóc ầm ĩ. Chừng một phút mẹ bế em vào lòng, lại nhìn vào mắt em và nói, Sóc ngoan không được cắn mẹ nữa. Rồi mẹ cho em ti tiếp. Vết cắn vẫn còn đau nhưng em có vẻ biết điều (chẳng biết có thật ko) vì em ti tử tế, chăm chú, không cắn gì nữa. &lt;br /&gt;Mẹ ko biết em có hiểu hết không, vì thật sự mẹ thì tin rằng em đã đủ tuổi để hiểu hết điều mẹ nói và biết suy nghĩ tí chút, nhưng chẳng có em nào nói lại cho mẹ là "con hiểu hết đấy", nên mẹ cứ coi như là em hiểu nhé. Em phải ngoan từ giờ không cắn mẹ nữa đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1343994689971844886?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1343994689971844886/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1343994689971844886' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1343994689971844886'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1343994689971844886'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/07/em-soc-can-me.html' title='Em Sóc cắn mẹ'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6058309897032882700</id><published>2010-07-08T22:50:00.000-07:00</published><updated>2010-08-12T22:47:49.091-07:00</updated><title type='text'>Chuyện hè 2010 (phần 1)</title><content type='html'>Từ hồi nghỉ hè đến giờ mẹ mới viết được. Chính xác là từ trước khi năm học kết thúc chứ nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 5 và nửa tháng 6, cả Cún và Vịt thay nhau kết thúc năm học, bận kinh hoàng. hết hoạt động này đến hoạt động kia. Cái chính là tháng 5 bố đi công tác tới hai lần và cả hai lần các con đều ốm. Mẹ thì không viết lên đâu cả, vì sợ ông bà ở nhà lại lo. Có những lúc ba đứa đều khóc, chị sốt mẹ ôm mà khóc, rồi em cũng dạy khóc, anh thì khóc (chắc cũng mệt) mẹ không biết xoay làm sao. có những hôm phải nhờ người đưa Cún đi học, đón Cún về, rồi đưa đi chơi bóng, vì em Vịt sốt, em Sóc mệt mẹ không thể ra khỏi nhà mà Cún cũng không thể chỉ vì em ốm mà ở nhà, Cún sẽ buồn. Có một đôi lúc mẹ cảm thấy đây là giới hạn của mẹ, nhưng tự mẹ cảm thấy là giới hạn thì mẹ lại tiếp tục cố gắng, hít thở rồi tiếp tục ôm các con, thì rồi nửa tiếng sau mọi việc cũng qua, mình lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nếu ai hỏi mẹ ba con có vất vả không, thì thực sự những giây phút như thế mẹ mới cảm thấy mình có vất vả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À thôi, quay lại tình hình nhà mình. Tháng năm đánh dấu bằng mốc là giữa tháng năm nhà mình đi camping. Chính xác là mẹ con mình đi camping, vì bố đi hội thảo vào đúng lúc đó mà các con thì háo hức mong chờ ngày này từ lâu rồi, không thể chỉ vì bố đi vắng mà các con lại phải ở nhà. Mẹ quyết định nhanh quá là mẹ vẫn sẽ đi với các con, cho dù bố có vắng nhà - quyết định quá nhanh mà về sau mẹ cũng thấy .. hơi sợ. Lúc đó em Sóc cũng còn nhỏ và trời còn lạnh, buổi đêm thì còn dưới 40 độ, mẹ cảm thấy mệt nhất là đêm, lạnh quá là lạnh, mẹ thì ôm Sóc, cho Sóc ti luôn trong túi ngủ của mẹ nên mẹ cũng ko sợ Sóc ốm hay lạnh gì. Chỉ có mẹ thì thấy lạnh. Cún thì ngủ ngoan nhưng Vịt thì dạy khóc mấy lần, rồi làm cho Sóc dạy, khóc, sau đó Vịt đòi đi đái thì mẹ phải ôm cả Sóc giữa đêm lạnh thế ra ngoài để cho Vịt đi tè, đó là lúc mẹ cảm thấy mệt mỏi nhất, Sóc đang ngủ cũng bị mẹ ôm ra. Rồi cứ thế một lúc một lúc, mẹ lại mong trời sáng để ấm hơn và các con được chơi. Thế rồi trời cũng sáng, các con thì muốn chạy chơi, em Sóc thì còn ngủ, mẹ phải nhờ bác Lan đốt lửa lên để bắt các con ra chơi gần đấy cho đỡ ấm, nhưng hình như cũng chẳng đứa nào chịu chơi gần, lúc mẹ ra thấy em Vịt mặt mũi xám ngắt mà cứ chạy chơi thôi. Thế mà các con cũng chẳng ốm gì cả và mẹ tin là các con có một ngày đi camping thực kỳ vui vẻ và thích thú. Sau đấy ai cũng nói mẹ thật là dũng cảm, lúc trước đó thì chẳng ai nói gì để mẹ còn sợ :) mà chỉ nói sau đó thôi :). Mẹ thấy mình cũng dám làm gì đó cho các con, mà thực ra cũng vì lớp cũ của mình các bố mẹ giúp mẹ rất nhiều, từ dựng lều, hạ lều, bơm giường, lấy chăn gối cho đến trông các con, bế em Sóc,nên mẹ mới làm được thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đợt camping, đến cuối tháng thì tự dưng em Vịt lăn ra ốm. Thế là tuần cuối cùng đi học em Vịt phải nghỉ, khổ thân em Vịt, đúng lúc đó bố cũng lại đi công tác một lần nữa, và em Vịt thì không đi học được buổi cuối cùng để chào cô giáo, mẹ rất thương em Vịt vì em Vịt thực sự rất thích cô Judy năm nay. cô là một cô giáo ngọt ngào và dễ thương nhất mà mẹ được biết, cô rất yêu chiều Vịt và nói những lời rất hay về Vịt và gia đình  mình đấy. Để mẹ copy vào đây cho Vịt đọc sau này nhé:&lt;br /&gt;------------------------------&lt;br /&gt;Dear Hanh and Minh,&lt;br /&gt;Thank you so much for the generous gifts.  I love looking through the memory book that the class gave me with a page from each child!  Thank you also for the gift certificate to theMayfield Bakery and the bottle of wine.  I am looking forward to sharing these gifts with my husband!&lt;br /&gt;It was a pleasure to get to know you and your family.  Your warm and gentle ways were so appreciated.  I love all that you shared with us including your tripod, your love of growing things, your knowledge about healthy foods as well as your kindness and your laughter.&lt;br /&gt;Vit was a joy to have in class.  What a sense of humor!  I loved hearing her stories and having had the opportunity to sit with Vit at Audrey time to hear her participate.   Vit is a bright and curious girl and so capable!  I will miss you all but I hope that you will stop by and visit me in Room 5 next year.  Wishing you and your family a wonderful summer!&lt;br /&gt;With Love,&lt;br /&gt;Judy&lt;br /&gt;-------------------------&lt;br /&gt;Gia đình  mình đặc biệt hơn các gia đình khác vì trong hai tháng đầu năm học bố Minh đi làm việc ở lớp Vịt, và bố Minh được cô giáo và các bố mẹ khác cũng rất quý mến. Các bạn ở lớp cũng thích bố Minh, và cô giáo thì nói rằng có bố Minh trong lớp giúp cô, cô rất cảm ơn và quý bố Minh đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ để ý Vịt luôn ngồi trên lòng cô giáo bất kỳ lúc nào có dịp, như là chiến thắng trong cuộc cạnh tranh với mấy bạn khác, và cô giáo thì thật là tuyệt vời, không lúc nào cô bận tới mức không thể dừng lại nghe Vịt hay Cún nói với cô bất kỳ điều gì. Dù cô đang làm gì cô sẽ dừng lại và lắng nghe các con nói, một cách đầy chăm chú và vui vẻ. Dù mẹ có thấy con bướng bỉnh hay khó chịu đến mức nào thì đối với cô con vẫn luôn là một đứa trẻ đáng yêu, đầy cá tính và rất ngọt ngào. phải nói là phẩm chất luôn thấy điểm tốt ở các con và luôn chăm chú lắng nghe các con là điều mà mẹ cần phải học hỏi cô hơn nữa. Cô giáo cũng là người mẹ rất phục vì cô quan tâm đến mọi người một cách thật lòng, cực kỳ tế nhị và không quên cho dù là một chi tiết nhỏ nhất. Mẹ thường xuyên nhận được thư của cô giáo, khi cô nhớ ra một quyển sách mà có thể có ích cho mẹ (trong một buổi nói chuyện của cô và mẹ cách cả vài tháng), khi cô biết tin con nghỉ vì ốm và viết thư hỏi thăm, hy vọng con chóng khỏi. Tất cả những hành động, lời nói của cô thật sự chân thành và mẹ rất yêu tất cả những gì của cô giáo. Mẹ chỉ mong sau này Vịt lớn lên sẽ có ảnh hưởng của cô, "mean what you say and say what you mean" và luôn yêu quý, chân thành với người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún thì kết thúc năm học sau em Vịt khoảng hơn một tuần, trong tuần đó em Vịt đi học múa (2 tiếng buổi sáng) còn anh Cún đi học ở trường. Có quá nhiều hoạt động cho tuần cuối cùng, trong đó có cả ngày lễ tốt nghiệp của Cún. Ở bên này rất hay, tuần cuối cùng thì hầu như chỉ toàn chơi thôi, và rồi tốt nghiệp chứ không phải học hành thi cử gì cả. Cô giáo nói với các con về chuyện năm học kết thúc từ khoảng trước đó 2 tuần, để các con không bị sốc về chuyện sẽ không đến lớp và năm sau sẽ không học cô giáo nữa, nhưng các con vẫn có thể đến thăm cô ở trường được khi các con vào lớp 1. Chính vì vậy mà Cún khá bình tĩnh và mong chờ kỳ nghỉ hè, để sau đó Cún sẽ được lên lớp 1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói đến chuyện này tự dưng mẹ lại nhớ ra một chuyện. Số là cô giáo của Cún ở trường vốn nghiêm khắc nên bố mẹ cũng ko phải quá thích (thực ra là mẹ cảm thấy cô khá nhạy cảm và hiểu vấn đề và cô luôn để ý để điều chỉnh, tác động cho học sinh, nhưng nhiều lúc eye contact của cô ko tốt lắm - kiểu châu á mình, cứ như là ko để ý lắm ấy khiến cho mẹ ko thích lắm). Anyway, hôm nay bố mẹ nói chuyện với nhau vê cô giáo trong hè của Cún - cô Kim. Cô Kim thì có vẻ nghiêm khắc hơn và hay cho time out (thì các con sắp lên lớp 1 rồi mà, cũng phải nghiêm chỉnh hơn chứ) nên Cún có vẻ ko thích cô. Có mấy lần mẹ hỏi Cún hôm nay ở trường thế nào, thì Cún nói là con không muốn kể cho mẹ biết, đầu tiên mẹ ko hiểu lắm, bây giờ thì mẹ đoán là Cún không nghe lời cô nên bị cô phạt, nên Cún ko thích cô. Vì thế hôm nay, lúc bố mẹ nhắc đến cô Kim, và mẹ và bố đều bảo là thích cô Kim, thích hơn cô ... (đến lúc nay bố và mẹ đều dừng lại, vì ko muốn nói tên cô giáo ở trường của Cún), nhưng Cún khôn lắm nhé, Cún hiểu ngay, và Cún bảo, con thì thích cô Marilyn hơn. Đấy, biết bênh cô giáo của mình rồi đấy. Mẹ nghĩ là chắc Cún bị phạt hơi nặng đây nên Cún chẳng thích cô Kim từ đầu, ấn tượng rồi :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày tốt nghiệp của Cún là một ngày đặc biệt. Mẹ đã thấy Cún chững chạc hơn thời điểm đầu năm, Cún cùng các bạn lên sân khấu biểu diễn thế nào. Tuy nhiên giờ Cún lại có một trò rất không hay là ngoáy mũi nhé, bố mẹ chả thích một tí nào đâu. Khoảnh khắc mà mẹ không thể quên nổi vào hôm đó, là lúc Cún và các bạn hát bài hát "skid amararing, I love you", một bài hát mà mẹ đã hát bao nhiêu lần với các con, nhưng lúc đó, khi các con hát và chỉ tay xuống bố mẹ ở dưới, và các bố mẹ ở dưới đều làm dấu hiệu và chỉ tay lên các con, thì mẹ cảm thấy mình đang khóc, và mẹ Jordan bên cạnh mẹ cũng như bao nhiêu bố mẹ khác ở trong phòng đó cũng đều đang lau nước mắt. Một năm kindergarden của các con- năm học đầu tiên của các con - là biết bao lo lắng và yêu thương của bố mẹ. Những nỗi lo như không biết các con có hòa nhập không, có thích trường học không, có thích học đọc học viết không, có bạn bè không, những nỗi lo đó thì bố mẹ nào cũng giống bố mẹ nào, không bao giờ bố mẹ có thể quên được. Hôm đó bố Minh có buổi phỏng vấn tuyển người lúc hơn 9h nên bố Minh cũng chỉ ở đó được một lúc sau đó thì phải đi về, còn mẹ và Sóc thì ở đó với Cún suốt. Khi em Vịt tan học lúc 10.30 thì bố Minh đón em Vịt đưa qua trường để ăn party với Cún, rồi mấy mẹ con lại tự đi về với nhau vì bố phải lên cơ quan tiếp. Nhà mình lúc nào cũng như là con thoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún và Vịt được nghỉ hè trọn vẹn gần hai tuần. Hai tuần đó là mẹ hàng ngày đưa các con ra công viên chơi với bạn, đi thư viện xem múa rối, nghe ca nhạc, rồi đưa các con đi bảo tàng, ngày nào nhà mình cũng chạy vòng quanh. Sau đó Cún đi học được mấy ngày thì nhà mình lại đi cắm trại ở Big Sur hai ngày hai đêm, đúng ngày sinh nhật của bố Minh. Năm nay sinh nhật bố Minh mẹ không tổ chức tiệc như năm năm vừa qua, mà nhà mình đi cắm trại và nghỉ ngơi với nhau thôi cho thoải mái. Các con đi thì cũng rất vui và Cún gọi đó là "best camping trip ever". Ngày đầu tiên thì nhà mình đến muộn nên chưa làm quen được với các nhà khác, nhưng từ chiều ngày hôm sau thì các con đã chơi rất thân thiện với nhà bên cạnh (có hai ông bà mang hai đứa cháu là con trai đi cắm trại) và từ tối hôm đó đến trưa hôm sau thì cứ chạy qua chạy lại chơi, vui phết. Các con có bạn chơi vui hẳn lên và bố mẹ cũng đỡ phải mắng hai anh em, cứ liên tục chành chọe đánh nhau tóe lửa. Hôm đó Vịt còn làm một vố kinh hoàng, không biết Vịt cáu với bố Minh cái gì, mà lúc nhà mình đi hiking để ngắm thác nước đổ xuống bờ biển, Vịt cứ thế gào khóc la hét với bố Minh, Vịt còn nói những câu rất là không hay nhé, như là không muốn gặp bố Minh nữa, muốn bố Minh chết đi, cái này là không hay một tí nào đâu nhé, và mẹ lúc ấy hiểu rằng Vịt đang quá tức giận, trong khi bố thì cứ nhơn nhơn, con đã giận lại còn cười để trêu chọc nó làm cho nó tức điên lên làm gì cơ chứ. nhưng phần của Vịt thì Vịt là sai hoàn toàn rồi, thường thì Vịt và Cún yêu bố Minh nhất đấy, lúc nào cũng bám chặt lấy bố (vì bố hay ngủ với Vịt mà) thế mà hôm đấy mẹ thấy Vịt như vậy. Cũng có thể hôm trước Vịt ngủ quá ít, đi ngủ muộn, hôm sau lại bị anh Cún đánh thức dạy sớm, nên Vịt mệt, lên xe một cái, la hét hai câu nữa thì Vịt ngủ lăn quay ra luôn. Ngủ suốt đến tận chiều muộn mới dạy, mẹ thì cứ tiếc vì lúc đó trời nóng, nếu các con mà ra đằng sau trại nhà mình lội suối thì sướng phải biết chứ, thế mà tự nhiên lại lăn ra ngủ.&lt;br /&gt;Sáng hôm sau thì mẹ đưa hai anh em và hai bạn nhà bên cạnh đi trèo núi, trèo lên và xuống tổng cộng phải đến 5km, nên có những đoạn mẹ phải cổ vũ Cún và gần như kéo tay để Vịt đi tiếp, vì Vịt cứ kèo nhèo đòi xuống, không đi nữa, mà mình đi thì có chú hướng dẫn đi cùng, giới thiệu các loại cây lá ở đấy cho mình, thì làm sao mà tự tung tự tác đi về được. Được cái mệt nhưng mẹ nghĩ là các con cũng học được một số loại cây khác và có khái niệm về các loại cây thuốc trong rừng mà chú giới thiệu cho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó thì nhà mình check out, trao đổi địa chỉ liên lạc với nhà campsite bên cạnh (có bạn Andrew 5 tuổi, bạn của cả Cún và Vịt) rồi đi về. Mẹ muốn xuống bãi biển Pfeiffer chơi mà Cún Vịt lăn kềnh ra ngủ, thế là bố lái xe xuống rồi mẹ và bố thay nhau ra ngắm cảnh rồi về. Bãi biển của nó thì cũng như kiểu bãi biển Cát Bà nhà mình, mà cát trắng sạch hơn một tí, sóng to hơn một tí, lại có một dòng suối nhỏ đổ từ trong đất liền ra đến bãi cát thì nhập lại làm một. Cái chỗ suối ấy nếu mà ngày nào nóng thì có thể chơi được vì nó nông lắm và nhiệt độ thì sẽ không bị lạnh như ở nước biển, tiếc là Cún Vịt đều ngủ rồi và hôm đó lạnh, chứ không đó cũng là một chỗ đẹp và vui. Vì Cún Vịt đều muốn đi biển mà lúc đó lại ngủ nên bố mẹ quyết định lái về rồi dừng ở Monterey (Lovers' Point) để chơi. Chỗ ấy theo mẹ xem review thì nó khá là kín gió, nên ấm hơn, mà đúng thật, lên trên đường xe ô tô chạy thì lại lạnh (như gió ở Monterey nói chung) nhưng nếu gió dừng thì sẽ ấm. Chỗ bãi biển ấy nhỏ nhưng kín gió nên ấm, trẻ con chơi cát và chơi nước được, bên cạnh thì có bãi đá, nhiều đá lắm thoải mái mà treof, chỉ có cái mẹ muốn bố đi cùng nhỡ chẳng may còn ngã thì còn đỡ được, bố thì ko để ý là con đã thoắt lên trên rồi, sợ quá.&lt;br /&gt;Sinh nhật bồ kết thúc bằng việc đi ăn hàng, rồi đi về nhà đi ngủ vì muộn à mệt rồi mà. Nhưng mẹ chắc bố và các con đều vui đấy :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6058309897032882700?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6058309897032882700/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6058309897032882700' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6058309897032882700'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6058309897032882700'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/07/nha-minh-may-thang-qua.html' title='Chuyện hè 2010 (phần 1)'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-7376253679720421328</id><published>2010-07-07T00:53:00.001-07:00</published><updated>2010-07-07T01:42:56.077-07:00</updated><title type='text'>Em Sóc 9 tháng</title><content type='html'>Hè rồi nhà mình lại bận rộn hơn trước, nhìn lại thì đã hai tháng mẹ mới viết cho các con.&lt;br /&gt;Sóc con bây giờ đã lớn lắm rồi. Hôm vừa rồi Sóc đi khám lúc 9 tháng, được 18 lbs và 28 inches, thật là chẵn và dễ nhớ. Sóc tăng cân thêm chút xíu thôi, tụt xuống đường 40-45% nhưng chiều cao thì lại lên được 75%. mẹ cũng chẳng quan trọng lắm đâu, chỉ ghi lại thôi. Sóc giờ đã bò thành thạo lắm và còn thích nhún nhẩy nữa, nên Sóc gầy đi là chuyện thường tình.&lt;br /&gt;Sóc bây giờ thì ồn ào quá thể, mẹ và bố đều đã thống nhất là Sóc không chỉ nhảy nhót nghịch ngợm mà còn rất ồn ào. Lúc nào em ăn thì thôi rồi, em thích thì em hét, mà em không thích thì em cũng hét. Em hét mà cái tay em nắm chặt lại, cái miệng em cũng dành dành ra và nghiến lại. Chứng tỏ em rất kiên quyết và kiên định nhé. Em đòi cái gì thì đòi bằng được. Hôm nay mẹ thử em. Mẹ cho em ăn cháo, em cứ khóc và lắc đầu, mẹ cho em ăn rau thì em hét lên đòi ăn (đúng là con bố Minh, chỉ thích ăn rau, cố ép ăn thịt cũng chẳng ăn mấy). Mẹ thử lại mấy lần, xen kẽ cho em ăn rau rồi lại ăn cháo thì lần nào ăn cháo em cũng khóc, chỉ thích rau thôi. Chắc em chán cháo này rồi, mặc dù trưa thì em ăn cứ gọi là thun thút. Mà thực ra nói thế cũng ko chính xác, chính xác là em thích ăn thịt, rau và cơm/cháo riêng rẽ ra. Cho nên có lúc mẹ cũng nấu cơm thành nửa cơm nát nửa cháo, rồi xúc rau, thịt, cơm-cháo riêng cho em, em ăn rất nhiệt tình. Lúc em chán thì thế, còn lại mẹ vẫn xay cháo cho em mỗi lúc em dễ tính.&lt;br /&gt;Sóc thì rất thích hoa quả, đúng là Sóc mà. Mận mơ gì cũng mút thun thút, mùa này thì mơ mận đều chín ngọt hết rồi, lại toàn được mọi người có cây ở nhà cho nên Sóc càng được ăn đồ ngon. Từ hôm đi bác sỹ về thấy bác sỹ dặn cho ăn ít dâu tây và blueberry thôi, để tháng sau hãy ăn vì sợ nhiều acid thế là mẹ lại không cho ăn mấy nữa. Hôm qua mẹ cho em ăn thử nectarine (đại khái như quả đào không có lông) , chỉ cho hai ba miếng bé tí tẹo teo mà em thích lắm, ăn lấy ăn để, nhưng mẹ không cho đâu, mà chị Vịt cũng tự vặt gần hết cả rồi. Chua hay ngọt gì cũng không thoát khỏi tay của chị Vịt được.&lt;br /&gt;Sóc mấy hôm nay bắt đầu có trò đi xe là khóc. Không thích ngồi car seat gì cả, ngoại trừ nếu mẹ ngồi cạnh để dỗ nhưng cũng vẫn khóc. Chán thế chứ. Chiều nay hai anh chị đi bơi, mẹ phải đổi sang, cho Sóc ngồi xe đẩy rồi hai anh chị thì đi xe đạp và đi bộ, đi xa phết, một chiều phải hơi 3km, anh Cún chị Vịt thì ko vấn đề gì, Sóc lại vẫn hơi khóc. Thường Sóc thích đi ra ngoài lắm, mà giờ mẹ nghĩ chắc tại Sóc cứ thích phải mẹ bế mới được. Sóc lớn rồi mà. Mẹ không biết tính làm sao, ngày nào mẹ cũng phải đưa hai anh chị đi học thư viện, học bơi, đón anh Cún ở trường, vậy Sóc phải cố gắng với mẹ thôi nhé.&lt;br /&gt;Sóc giờ ngủ đã dễ hơn, mẹ có thể đặt xuống giường được nhưng vẫn bám mẹ, gần sáng thì đòi ti liên tục, còn tối thì có thể ngủ được dài hơn giấc đầu tiên. Mẹ để ý có hôm như hôm qua thì Sóc dạy liên tục, còn lại thường Sóc cứ ngủ 5 tiếng liền rồi mới dạy. Nói chung thế là Sóc ngoan rồi.&lt;br /&gt;Sóc đã biết bò từ dưới sàn phòng ngủ lên phòng chơi nhé, còn bò xuống bậc thì Sóc chưa biết làm rồi. Mẹ phải lấy cái gối lót cho Sóc thì Sóc mới bò xuống. Mà Sóc cũng khôn nhé, hôm trước thấy Sóc bò xuống rồi khóc thảm thiết, thì ra lúc bò thì Sóc chỉ cho một tay xuống thôi, thấy tụt xuống thế là ko bò tiếp gì nữa, cứ chống một tay dưới tay trên rồi khóc gọi mẹ ra giải cứu cho Sóc.&lt;br /&gt;Mấy hôm nay bố Minh lấy cái cũi playpen để ra sàn để Sóc chơi nhưng Sóc cũng chẳng chịu, cho vào cũi hay vào ghế ăn là lại khóc lóc, chỉ thích mẹ bế thôi.&lt;br /&gt;À mà Sóc đợt này được đi chơi nhiều, đi camping thì hai lần rồi, rồi đi picnic, đi chơi bãi biển, Sóc không được mẹ cho xuống đất bò lê bò càng như baby nhà chú Matt nhưng Sóc cũng được bố và mẹ địu đi, rồi ngồi trong lều ngắm biển với mẹ. Sóc mà được thả ra cát thì thích lắm, Sóc thích xoa chân và lấy tay vầy cát nhưng mẹ phải rất cẩn thận, nên mẹ ít cho Sóc xuống. Sóc đi nhiều nên cái mặt và cái tay cũng đen đi nhiều rồi, hết là Sóc trắng tinh của mẹ. Mẹ lười ko bôi kem chống nắng và cũng giữ gìn, che cho Sóc đấy nhưng chẳng lại được, để mai kia mẹ đi mua kem chống nắng nhé.&lt;br /&gt;Sóc của mẹ nhanh quá, đã sắp là em bé lớn rồi, mẹ và bố và hai anh chị yêu Sóc lắm đấy nhé, ai cũng muốn Sóc cứ là baby mãi, đáng yêu mãi như thế này này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-7376253679720421328?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/7376253679720421328/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=7376253679720421328' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7376253679720421328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7376253679720421328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/07/em-soc-9-thang.html' title='Em Sóc 9 tháng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2771188756743070408</id><published>2010-04-21T22:02:00.000-07:00</published><updated>2010-04-21T22:26:12.458-07:00</updated><title type='text'>Chân dung số 3 - em Sóc</title><content type='html'>Sóc út ít nhất nhà mình nên thiệt thòi nhất, mẹ mãi mà chưa viết được cho em này :)&lt;br /&gt;Nói vậy thôi chứ Sóc là "ngôi sao" của nhà mình đấy, là trung tâm điểm, ai cũng yêu và để ý Sóc nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết về Sóc thì đương nhiên là Sóc rất khác với anh Cún và chị Vịt rồi. Vì điều đầu tiên, Sóc là baby, mà baby thì dễ thương nhất nhất rồi. Từ cái điệu cười toe toét cho đến híp mắt của Sóc, cái gì cũng dễ thương, đáng yêu. Một điều nữa là baby thì tính cách chưa rõ rệt và chưa "lắm trò" như các anh chị, nhưng baby cũng có trò của baby đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ đến Sóc mẹ nghĩ đến gì trước tiên nhỉ? Sóc lúc nào cũng tươi tỉnh và hay cười, chỉ cần ai nhìn Sóc thì Sóc cũng cười toe toét, cái này giống anh Cún hồi bé, nhưng Sóc thì còn có phân nhỉnh hơn nữa, vì anh Cún cười dễ thương còn Sóc thì cười toét quá thể đáng. Sóc làm người ta thấy Sóc enjoy nụ cười của Sóc vô cùng, và Sóc chỉ chờ có dịp để ai đó chú ý đến Sóc, để Sóc lại toe toét. Bố Minh nói, hay là đổi tên Sóc phệ thành Sóc toét nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điểm nữa mà cả bố và mẹ ngạc nhiên là tính cách của Sóc thay đổi vô cùng trong mấy tuần gần đây. Từ Sóc phệ hiền dịu, nói năng thì nhỏ nhẹ, a a, i i, trở thành Sóc ồn ào, lớn tiếng, nghịch ngợm khủng khiếp. Từ Sóc có thể ngồi trên lòng mẹ cả nửa tiếng để mẹ ăn cơm (tất nhiên bằng một tay) nay thành Sóc quẫy đạp, không nói ngồi trên lòng mà ngay cả lúc mẹ bế Sóc cũng phải nhô nhào ra mọi phía mà Sóc thích, đạp chân và người mẹ, uốn éo vặn vẹo trong không trung. Không thể biết Sóc muốn gì. Đặt ngồi thì Sóc dãy, không thích này. Bế đứng lên cho nhảy nhảy thì Sóc cũng kêu. Cho nằm xuống sàn nhà thì Sóc lật rồi bò lùi, vừa bò vừa .. khóc, chả có gì là thú vị cả. Còn mẹ để Sóc ngồi chơi có lúc Sóc chịu, có lúc Sóc cũng ưỡn ra, mà mẹ đứng lên đi thì Sóc cứ gọi là hét lên như còi, khóc lóc dàn dụa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước mẹ mệt quá rồi, cả buổi sáng vần với Sóc có được ăn gì đâu, mà nhà thì phải dọn để bạn Cún còn đến chơi, mẹ cho Sóc ngồi trong cái thảm dầy trong phòng chơi rồi mẹ ra ngoài bếp dọn khoảng 5 phút. Thấy Sóc cứ hét, khóc sặc sụa thôi, mà mẹ thì chán quá rồi nên mẹ để vài phút rồi vào. Tưởng là Sóc lẫy hay bò rồi mắc vào đâu nên khóc, hóa ra mẹ đặt chỗ nào Sóc vẫn ngồi yên ở đây, đúng tư thế đấy, không cầm đồ chơi, cũng chẳng bò gì cả, Sóc chỉ ngồi im mà hét thôi. Mẹ bế lên vỗ lưng một cái thì im ngay tắp lự, gần như chỉ 2s là Sóc lại chẳng khóc gì nữa. Mẹ cũng đến bó tay với Sóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ thì Sóc chẳng thích gì, chẳng thích ti ti, chẳng thích ngồi ghế ăn để chơi, chẳng thích ngồi dưới sàn nhà, mẹ bế thì cũng chẳng im, Sóc chỉ thích với lấy những gì Sóc muốn rồi liếm, gặm, bẻ theo ý của Sóc. Ngồi mà nhìn thấy cái gì hay thì gập người, nhào người xuống mà gặm. Thảo nào mà có hôm mẹ thấy Sóc đang ngồi, thì lao gần như cắm mặt xuống sàn nhà, chắc phải tẹt cả mũi, mà chẳng thấy Sóc khóc gì cả. Chắc Sóc muốn lấy cái gì đó. Mẹ chợt nghĩ, ừ nhỉ, Sóc đã gần 7 tháng rồi, lúc anh Cún khoảng tầm này cũng bám mẹ ghê lắm cơ, mẹ chẳng làm được cái gì, ăn cũng chẳng có thời gian mà ăn, vậy là Sóc sắp gần đến giai đoạn ấy đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ vẫn nói với bố, đúng là lúc đầu hiền quá thì mình lại tưởng bở, giờ mới thấy thật là lộ rõ bản chất một con Sóc. Sóc thì làm sao có thể ngồi yên được, phải nhảy nhót, phá phách, trèo leo, tinh nghịch, phải có những trò của riêng Sóc thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này bọn sóc trong vườn nhà mình bắt đầu quen với việc mẹ có cái vườn, trước chúng nó ra phá vườn của cô Lynn, còn gần đây thấy Lynn bảo ko phá nữa, thì tại vì chúng nó tập trung vào đào hố trong vườn của mẹ, thế mới láo toét chứ. Chậu rau dăm, rau thơm có gì hay mà chúng đào linh tinh hết cả, làm chết hết cả tía tô của mẹ. May mà chậu canh giới mẹ để kịp ra ngoài, không thì cũng đi tong hết cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này mẹ muốn trồng cây mà Sóc quấy khóc quá thành ra mọi tiến độ đều bị chậm hẳn lại, nhưng mẹ không chán đâu, mọi thứ thì cứ từ từ thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại chuyện Sóc phệ, Sóc đã biết dựng cả lưng lên, theo đúng tư thế bò nhổm tại chỗ, đã biết lắc lư người trong khi vẫn đang trong tư thế bò, đung đưa cả chân cả tay, Sóc đang tập bò đấy. Còn bò lùi thì Sóc thiện nghệ lắm rồi, thoắt cái đã đi một đoạn. Tắc đường (tức là mắc chân vào đâu) thì dừng lại rồi hét inh, may mà nhà mình có anh Cún chị Vịt rất nhanh ra gọi mẹ (nếu mẹ đang đứng gần đó) để lại giải cứu cho Sóc. Mẹ sợ khoản này của Sóc quá, hôm qua buổi đêm gần như mẹ không ngủ được, vì Sóc dạy nửa đêm, gần sáng rồi cứ thế là bò lùi, mẹ liên tục phải bê Sóc quay lại chỗ cũ cạnh mẹ, rồi Sóc lại lật và bò lùi tiếp, trong tình trạng mẹ không thể tỉnh hẳn, mà chập chờn, chỉ sợ con rơi xuống đất, sợ không chịu được. Nhà mình giường thì lại cao, có khi phải bảo bố hạ giường xuống thôi. Vấn đề là hạ xuống thì để spring box vào đâu mới là nan giản, mà cho Sóc nằm lại vào cũi thì không biết Sóc có chịu không, thôi chắc mẹ cũng phải cố vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóc thì chẳng thích ăn gì mấy, ăn gì cũng nhổ, mà ti mẹ thì cũng ít, hóng hớt. Giờ có trò không thích ti mà mẹ cứ ép ăn thì nhả ra, đu người ngồi lên rồi hét lên thành tiếng. Ầm ĩ lắm mà chẳng nghe ai đâu, một mình một kiểu thôi. Ngồi cạnh chị Vịt anh Cún thì cũng đu vào người anh chị để mà liếm láp, liếm áo, liếm quần rồi cạp vào tay chân anh chị, anh chị cứ kêu ầm lên "kinh quá", mẹ thì có thấy kinh gì đâu, mà anh chị mang đi "kêu ca" với hết người này người kia là Sóc toàn liếm láp (lips every thing).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy, vừa được một tí thì lại dạy khóc rồi lật rồi, Sóc chẳng ngủ lâu gì cả, tí là dạy thôi, tuổi này Sóc hiếu động quá thành ra thế đấy mà. Mẹ phải chạy ra để lo cho Sóc rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2771188756743070408?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2771188756743070408/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2771188756743070408' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2771188756743070408'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2771188756743070408'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/04/chan-dung-so-3-em-soc.html' title='Chân dung số 3 - em Sóc'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-4907695870953947454</id><published>2010-04-05T00:13:00.001-07:00</published><updated>2010-04-05T00:55:00.209-07:00</updated><title type='text'>Mỗi người một vẻ ... số 2- em Vịt</title><content type='html'>Bây giờ đến em Vịt nhé. Em Vịt sinh ra đã là một cô bé ngang bướng  với cái trán dô tít và đầu thì có hai cái ngạnh (làm mẹ liên tưởng đến  hai cái sừng, hay là một hình thang ngược). Vịt mới đầu không xinh và  thường xuyên bị so sánh với anh, của đáng tội trông Vịt cũng buồn cười  lắm cơ, nhưng thay vì đau khổ hay ghen tị với anh thì Vịt "giẫm chân lên  thiên hạ" bằng cách tự lớn lên và "xinh đẹp" theo kiểu của riêng mình.  Đến một tuổi thì Vịt đã biến thành thiên nga, từ đen thành trắng, từ mắt  hí thành mắt tròn to đen nhánh, từ trán dô thành trán rộng má bầu, tóm  lại là Vịt rất xinh và xinh hơn là bố mẹ mong đợi. Vịt lại mọc thêm hai  quả răng nanh rất chi là ấn tượng, duyên thì cũng duyên nhưng nhìn thì  không có giống ai hết (à, thực ra thì cũng hơi có giống bố) :) Tóm lại là lúc thì Vịt đăm đăm nhìn rất khó chịu (y như hồi mới đẻ) lúc lại cực kỳ xinh, tới mức xinh hơn cả anh Cún, cái xinh của Vịt cũng rất đặc biệt, có thể nói là khác nhất trong ba anh em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt có  nhiều nét thu hút, dễ thương (cute) như anh Cún thì cũng có, nhưng phải  nói điểm mạnh của  Vịt là thu hút người khác, và khả năng hòa đồng, kết  bạn siêu nhanh. Nếu như anh cún còn phải đứng nhìn một chút, hay ngần  ngại không đến gần vì cảm giác người ta không quan tâm đến mình  (nhạy cảm nó  cũng có điểm yếu của nó là thế), thì Vịt con luôn xông pha, tiếp cận đối  tượng và không ngại ngần dù cho đối tượng có từ chối chơi với mình. Kết  cục (by the end of the day) thì bao giờ  đối phương cũng phải lùi bước  và lại chơi rất vui vẻ với Vịt là đằng khác. Vịt không ngại là người ra cười làm quen trước, hay giơ tay trước cho bạn để cầm tay nhau đi chơi rất tình cảm. Vịt cũng không ngại ra xin xỏ đồ ăn (cái này là mẹ bực với Vịt lắm nhé, lúc nào cũng I am hungry) hay tỏ rõ mình thích một cái gì. Tóm tắt là  Vịt khá thẳng thắn và bạo dạn, may là chưa đến mức khó chịu, vì Vịt vẫn là một em bé, có gần bốn tuổi thôi à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khác với anh Cún lười .. mọi thứ,   Vịt không chăm dọn nhà, dọn đồ chơi (tất nhiên rồi, là đối tượng để anh  Cún kêu ca phàn nàn mọi lúc), nhưng Vịt rất chăm hoạt động ở bên ngoài.  Vịt thích ra ngoài trời, hái hoa, nhặt lá, Vịt thích đi bộ, đi xe đạp,  có thể đi bộ thoải mái (và đơn giản) hơn hai miles (khoảng hơn 3km) một lúc với  đôi giày tap shoes (đế cứng, không thoải mái lắm để đi bộ) mà không phàn  nàn gì. Ngày xưa thì Vịt thích đi xe đạp với mẹ, suốt ngày trèo vào cái trailer, ngồi đội mũ bảo hiểm sẵn sàng, còn bây giờ thì ngày nào cũng xin mẹ cho đi bộ đi đón anh Cún. Vịt không thích đi ô tô :) Vịt có thể ở cả ngày ngoài công viên mà không biết chán, đu  quay là cái mà  VỊT thích nhất, sau đó đến chơi cát. Cái gì Vịt cũng thích, miễn là được ở ngoài trời. Bố mẹ ra chặt cây thì Vịt cũng xán lại nhặt cành nhỏ bỏ vào đống rác cho mẹ. Mẹ ra làm vườn thì vịt cũng hái hoa. Vịt đúng như con Vịt con cứ đi theo chân mẹ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc tính nữa của  Vịt con là ... điệu. Con gái mà, phải mặc váy này, dù mùa đông cũng như  mùa hè, giày dép thì phải đẹp, đau không quan trọng mà quan trọng là  phải đẹp và đồng bộ. Lúc váy trắng thì giày trắng, lúc váy hồng thì dép hồng. Vịt thích để tóc dài, mặc dù đã tự lấy kéo cắt lởm  chởm nhưng giờ tóc bắt đàu dài ra hơn và mẹ bắt đầu thấy  VỊT soi gương,  vuốt đuôi tóc ra đằng trước, đều sang hai bên, rất là điệu nhé. Vẫn bệnh công chúa (tất nhiên rồi), lại thêm yêu Hello Kitty, xung quanh Vịt cứ gọi là cái gì cũng đỏ đỏ hồng hồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đeo ba lô,Vịt phải ôm thêm mấy bạn thú bông, rồi một cái túi hồng bé tí khoác vai chẳng biết để linh tinh cái gì, theo một túi trắng là "túi cái bang" chuyên đựng bánh trái kẹo, tóm lại thức ăn dự trữ của Vịt. Vịt là chuyên gia đồ ngọt, cái gì ngọt thì cũng thích, nhất là kẹo, mà mẹ thì không cho ăn kẹo. Khác với anh Cún khảng khái và nghe lời, mẹ không cho ăn thì thôi. Vịt thì đặc tính cơ bản là  "bơ", Vịt chỉ nghĩ đến điều mà Vịt muốn. Biết rất rõ không được ăn kẹo nhưng Vịt cứ trữ hết vào cái túi của  mình, để ăn dần, cho dù là đã đánh răng đi ngủ Vịt cũng không từ, thích lên là lôi đồ ra ăn. Vit đã từng dấu keo trong phòng, ở dưới gối hay ở đâu mẹ không biết, rồi tối thì trùm chăn ngồi ăn trong chăn một mình. Hôm trước can tội ăn nhiều vitamin quá, mẹ bực không chịu được, vì hai anh em dám tự động lấy ra ăn, mẹ vừa mắng vừa tát tát vào má và tạt vào đít (nhẹ thôi và toàn trượt ra ngoài- mẹ không kiềm chế được vì  vịt và  CÚN biets là nguy hiểm mà vẫn làm ), thế là  vịt sợ quá, đưa cho mẹ cái hộp truyện của  Vịt.  Mẹ có hiểu gì đâu, mở ra thì ôi thôi, vitamin ở hết trong đó cùng với cereal. hóa ra lúc mẹ tra con để ở đâu, đưa đây thì không khai, lúc sau sợ mẹ quá (chẳng mấy khi mẹ trông đáng sợ như thế này) thì Vịt mới chịu khai.  Thật bó tay với  VỊT luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt bơ, Vịt dễ thương, Vịt điệu, Vịt lèo nhèo ở nhà thế nào, thì đến lớp là một Vịt khác hẳn. Vịt thích làm art project (đó là Vịt nói đấy nhé), nhưng lại không thích bẩn tay. Làm bánh là Vịt e dè lắm vì Vịt không thích tay bị dính nhưng  VỊt vẫn tham gia đủ. cái gì mà giây sơn bẩn ra tay là Vịt phải chùi ngay. Tóm lại chơi với Vịt khá mệt. Bù lại, Vịt là một em bé rất ngoan ở khu vực đọc sách, Vịt có thể tự ngồi xem sách cả nửa tiếng, tự đọc sách cho mình, hoặc tham gia bất kỳ bố mẹ nào đọc cho con mình, Vịt rất tự nhiên ngồi ngay trong lòng của bố mẹ các bạn hay cô giáo. Vịt cung rất thích trò chơi lắp ráp, và khá giỏi trong trò này. Vịt thích vẽ, chịu khó vẽ, viết chữ, làm thiếp sinh nhật bạn. Ở trường  VỊt lại ít ra ngoài chơi hơn vì thích các hoạt động trong lớp hơn (cái này thì hơi giống  Cún hồi nhỏ). Khi ra ngoài thì Vịt thích nhất là chơi ở play house chứ không phải leo trèo như ở công viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt vẫn là một em bé nên Vịt khá bám mẹ. Lúc nào Vịt cũng thích nằm trong lòng mẹ và sẵn sàng chui vào gối đầu tay mẹ ngay lập tức.  Nhiều lúc mẹ chỉ sợ Vịt đè vào em Sóc, còn bố thì Vịt hay trèo ngồi lên chân, bất kể bố có đồng ý hay không. cún thì rất dễ ngủ, nằm xuống là ngủ còn Vịt thì khó, cứ lượn lờ chơi bời mãi. Khi nào Vịt vào hỏi mẹ "mẹ ơi đánh răng xong mẹ ngủ với con nhé" thì mẹ biết là  vịt đã thích ngủ rồi. Mẹ chỉ cần bảo với Vịt là ừ, thì Vịt sẽ ngoan ngoãn vào và ngủ ngon lành, với vẻ mặt thanh thản, chắc đang tự nghĩ, mẹ sắp vào ngủ với mình rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt làm mẹ ngạc nhiên vì  Vịt không ghen tị với em Sóc và cũng rất yêu em. Chỉ có điều mẹ hay phải thỏa hiệp vói Vịt, ví dụ nói Vịt ra ngoài cho mẹ cho em ngủ, lúc thì Vịt nghe, lúc thì Vịt cứ lôi đồ chơi và truyện vào, lại phải đồng ý cho Vịt tự lên giường mẹ chơi yên tĩnh để mẹ cho em ngủ ở dưới ghế. Không thì lại không xong với  Vịt, vì Vịt cứ nói chuyện là em sẽ dạy ngay lập tức. Nên đành phải chịu thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để mẹ nghĩ xem còn điểm gì nổi bật của Vịt nữa nhé. Giờ thì phải đi ngủ đã, mai mẹ sẽ viết tiếp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-4907695870953947454?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/4907695870953947454/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=4907695870953947454' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4907695870953947454'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4907695870953947454'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/04/moi-nguoi-mot-ve-so-2-em-vit.html' title='Mỗi người một vẻ ... số 2- em Vịt'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3986748062697836676</id><published>2010-04-04T23:38:00.000-07:00</published><updated>2010-04-05T00:23:37.384-07:00</updated><title type='text'>Mỗi người một vẻ ... số 1 - anh Cún</title><content type='html'>Mấy lần rồi bố mẹ nói chuyện với nhau và cùng một ý kiến về các con nhà mình, mỗi người một vẻ, mỗi người một tính cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún từ bé thì đã dễ thương như một con chó con (mẹ không có ý là Vịt và Sóc không dễ thương đâu nhé, đây chỉ là chọn ra tính cách nổi bật nhất thôi). Tuy thế càng lớn lên thì chó con càng trở thành ... chó dữ (jk), à, chưa đến mức đấy nhưng mà khó tính hơn thôi. Cún con của mẹ rất dễ chịu với bạn bè, và vẫn yêu bố mẹ nhất, thậm chí yêu cả em Sóc nhất (Cún tuyên bố chỉ thích các em bé là baby thôi, chắc vì baby dễ thương và không cãi hay tranh gì với Cún cả). Nhưng riêng với em Vịt (và gần đây thêm Bốp nhà bác Thanh), con chó này không thân thiện gì cả, lúc nào cũng kêu không thích em Vịt, rồi không vừa lòng thì mắng em, đóng cửa không cho em chơi, không muốn em đi theo mình. Bó tay luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy Cún vẫn là người nhạy cảm nhất trong ba anh em nhà mình (Sóc  còn nhỏ quá chưa nói được nên mẹ cứ bình bầu tạm như thế nhé). Từ nhỏ Cún đã rất hay để ý đến tình cảm của mọi người, rất hay cố gắng làm cho mọi người vui lòng, mọi người vui vẻ thì Cún cũng vui vẻ. Một điều nữa mẹ thấy ở Cún, cái này khá giống với bố mẹ, là có gì thì hiện ra ở trên mặt luôn. Cún vui, buồn, khó chịu, đang thăm dò, hay bị hoang mang, không hiểu chuyện gì, tóm lại tất cả hiện trên khuôn mặt của Cún hết.  Lúc còn nhỏ, Cún rất yêu mẹ và luôn sợ làm cho mẹ buồn. Khi mẹ khóc, Cún rất lo lắng,  Cún hay ra ôm lấy mẹ, hay dỗ mẹ (từ lúc Cún còn rất nhỏ nhé), rồi Cún còn bảo mẹ đừng khóc, Cún sẽ làm cho mẹ vui. Mẹ nói Cún hư làm mẹ buồn, mẹ sẽ yếu đi và chết thành cái cây, Cún sợ lắm, Cún bảo  Cún muốn có mẹ ở với  Cún cơ.  Cún lúc cũng nào cũng rất ngọt ngào và là con trai yêu mẹ nhất.. Tất nhiên bố và mẹ cũng yêu  CÚn vô cùng rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có gần đây thì  Cún bắt đầu hơi .. lười. Cún vẫn để tâm và nhìn thấy bố mẹ nghĩ gì, nhưng Cún muốn làm việc của Cún hơn. Cún biết rõ là Cún cần phải chơi với em giúp mẹ chẳng hạn, để mẹ nấu cơm, nhưng Cún chỉ để ý lego của Cún thôi. Ra sân bóng thì lười đứng nhìn các bạn đánh bóng, có lúc không phải chạy thì nằm lăn quay ra bãi cỏ. Có lúc nhờ thì toàn kêu là bận, hay là lười, chỉ muốn phải có người dọn cùng (mà là việc của  cún đấy nhé). Tóm lại là Cún bây giờ bắt đầu hơi khác trước rồi đấy.  CHỈ có khoản chịu khó chiều em Sóc và nhảy nhót, la hét cho em cười thì mẹ thấy CÚn vẫn tạm được thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đây, sau khi học kinder thì Cún bắt đầu .. giống một con khỉ. Cún có khái niệm, Cún sinh vào năm khỉ, nên Cún thích leo trèo, thích chơi xà kép (monkey bar), Cún thích chọc cho mọi người vui và cười, tóm lại .. vì Cún là con khỉ. Cún vẫn gầy còm và còn còm hơn nữa, nhưng mẹ thấy Cún khá là dẻo dai. Cún tập một cách kiên trì trong mấy tháng đầu, và đã vắt vẻo qua xà một cách trơn tru, việc mà hai năm pre-k Cún tập mãi mà không làm được. Vì thế nên Cún đã có một số bạn chơi .. xà đơn, xà kép, và  cún đã tạo một dấu ấn cho mình ở trong lớp, là một silly boy (nhố nhăng), thích pha trò, thích nghịch ngợm, thích leo trèo ngoài trời.  Cún thích trèo cây và còn trèo cả cây dừa nhà mình nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đặc điểm nữa của Cún mà bố mẹ thấy khá nổi bật, là Cún có khả năng sáng tạo. giờ thì Cún chỉ quan tâm đến lego xếp hình, nên Cún nổi bật nhất sáng tạo trong khoản này. Cún có thể giành rất nhiều thời gian để lắp một mô hình, mà thường  Cún không lắp theo mẫu, hay "đua" theo các bạn ở ngoài đang làm gì. Cún tự nghĩ ra một cái mà Cún thích, thường cũng rất khác người, và Cún say sưa tìm các mảnh để làm cái đó. Đêm lego night ở trường, các bạn phần lớn lắp mô hình tàu, máy bay, người máy hoành tráng, Cún lắp một mô hình bé tí xíu, dùng những mẩu nhỏ xíu vốn để mô phỏng nước phun từ vòi nước của xe cứu hỏa (mà Cún dùng thành cây các màu trên hành tinh nhỏ của Cún). Được khen là exotic :) chắc vì lạ. Vấn đề mẹ thấy là Cún đã quyết định làm thì lại làm đến cùng, và không ngần ngại là của mình nhỏ hơn, hay ít màu hơn, hay không to đẹp như của các bạn. Cún chỉ làm theo ý tưởng của Cún thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở lớp , Cún cũng là người hay làm theo những cái khác lạ. Mẹ nhớ từ năm ba tuổi, khi các bạn chơi trò chơi, thì Cún đã luôn là người đầu tiên nhảy lộn ngược, hay chơi theo kiểu khác. Có thể Cún thành công, có thể không, nhưng Cún không làm theo giống các bạn, mà ngược lại, sẽ có thể có vài bạn làm theo Cún. bây giờ đã sáu tuổi, Cún không ngần ngại khi tranh luận với bạn khi mình có những sở thích khác. Chính vì thế mà Nico và Cún rất hay có tranh cãi với nhau, trong khi James thì không. Bởi vì Nico cũng là một người khá rõ ràng trong sở thích và không đi theo sở thích của người khác. Mẹ khá ngạc nhiên khi nghe Cún nói, Nico thích mô hình tàu nhưng Cún thích lego vì Cún có thể sáng tạo nhiều mẫu hơn mà không theo design của người khác. Có thể vì mẹ là mẹ của Cún, nên mọi việc của con mẹ đều để ý hơn, nhưng mẹ thật sự cảm thấy, nếu như trong một môi trường tốt, Cún được thoải mái tranh luận và làm theo ý thích của mình, thì đây là một tính cách rất hay và mẹ không muốn khuôn bó Cún một chút nào, để Cún có thể thêm tự tin và sáng tạo theo ý của Cún.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có một cái mà mẹ thấy là điểm yếu của Cún, là chính vì nhạy cảm, hay đoán ý của người khác, nên có lúc Cún lạ i không tự tin, không xông xáo. Trong khi đó, một điểm mâu thuẫn là Cún thích làm cho mọi người cười nhưng có lúc Cún quá tập trung vào trò cười của mình, nên không biết rằng không chắc người ta đã thích. Có lúc lại làm cho bạn bè khó chịu. Mà Cún thì ít chịu nói cho rõ ra (ừ thì trẻ con mà, nhưng các bạn tây thì khác đấy nhé), nên những lúc xung đột với bạn thì Cún chỉ cạu cọ, hay lại phá trò của bạn. Bạn càng không thích mà không chơi với  cún, thì Cún càng cáu hơn. Mẹ đã dạy Cún từ rất nhỏ, cái gì cũng phải nói chuyện, nói chuyện và nói chuyện, nhưng xem chừng mẹ chưa dạy được  CÚn cách giải quyết tốt mọi tình huống. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3986748062697836676?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3986748062697836676/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3986748062697836676' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3986748062697836676'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3986748062697836676'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/04/moi-nguoi-mot-ve.html' title='Mỗi người một vẻ ... số 1 - anh Cún'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6510699391084170044</id><published>2010-04-04T00:33:00.000-07:00</published><updated>2010-04-04T00:42:18.322-07:00</updated><title type='text'>Vịt và các bạn</title><content type='html'>Hôm nay Vịt nói một câu làm mẹ giật mình. Vịt bảo con có một bạn con thích thôi. Mẹ thì bảo, có nhiều bạn cũng tốt chứ con. Thế con thích bạn nào. Vịt nói thích Ella K (hôm trước play date ở công viên với bạn này). Mẹ thì nói, thế con có thich Diya không, có thích Hanna nữa không? Xem chừng Vịt không để ý, Vịt chỉ nhắc Ella K thôi.&lt;br /&gt;Rõ ràng là Vịt của mẹ đã là em bé bốn tuổi rồi. À, Vịt sắp là em bé bốn tuổi chứ nhỉ, còn tận hơn 3 tháng nữa mà. Mẹ rất nhớ các bạn gái của lớp Cún, lúc 3-4 tuổi rất hay có trò này. Chỉ thích một bạn thôi và chỉ thích chơi với bạn ấy thôi. Thậm chí không thích cho các bạn khác chơi cùng. Mẹ rất nhớ vì hồi làm ở lớp Cún (Cún hơn ba tuổi) là năm đầu tiên mẹ làm ở trường, và chỉ có các bạn gái làm mẹ ngạc nhiên, còn các bạn trai lại hay chơi bầy đoàn với nhau.&lt;br /&gt;Vậy là em Vịt của mẹ đã sắp 4 tuổi. Nhanh quá. Mẹ đã có chương trình hết cho Vịt rồi. Này nhé, năm nay không học hè nhưng sẽ học múa và bơi. Năm sau thì Vịt sẽ học ở lớp cô giáo cũ của Cún, cô Terry. Cũng không phải là quá thích cô nhưng mẹ không thích cô nào dạy chữ nhiều, mà nghe chừng cô giáo kia thì để ý dạy chữ, nên Vịt sẽ học lớp cô này thôi, cho ít biết chữ :) Vịt đã bị ảnh hưởng của anh Cún nên cũng hay tập đánh vần linh tinh lắm rồi. Mẹ không muốn dạy chữ cho Vịt sớm. Mẹ muốn sau lớp 4 tuổi thì Vịt sẽ học Young 5, và vào kindergarten sau Cún 3 năm. Tất nhiên nếu thích thì Vịt học cách Cún 2 năm cũng được, nhưng mẹ tự thấy ân hận vì đã không theo cảm quan của mình mà cho Cún học Young 5. Lần đầu tiên, mẹ thấy không cần thiết phải theo lời khuyên của cô giáo (chuyên gia về giáo dục). Đến Vịt và Sóc thì mẹ sẽ rất muốn cho hai con đi học tiểu học muộn hơn anh Cún một chút. Bây giờ học chữ hoặc đọc học viết sớm quá, thật là khổ thân các con.&lt;br /&gt;Lại lan man rồi. Năm nay bố mẹ car pool cũng mong Vịt sẽ có một người bạn thân là Diya. Nhưng Diya thì hơi bossy quá, Vịt cũng chơi tốt với Diya thôi, nhưng mẹ nghĩ có lúc Vịt không thoải mái. Nên mẹ đã nói chuyện và sẽ cho Vịt đi chơi thêm với hai bạn khác nữa, một là Moira, một là Ella K. Sau này khi vào lớp 4 tuổi sẽ cho Vịt chơi thêm với Ben, vì mẹ và mẹ Ben đã hẹn hò trông con hộ nhau năm sau rồi. Hy vọng Vịt sẽ có bạn thân và chơi thường xuyên với mình để đến 4 tuổi thì có thêm nhiều bạn hơn năm nay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6510699391084170044?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6510699391084170044/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6510699391084170044' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6510699391084170044'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6510699391084170044'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/04/vit-va-cac-ban.html' title='Vịt và các bạn'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5714720926154493925</id><published>2010-04-04T00:21:00.000-07:00</published><updated>2010-04-04T00:31:03.067-07:00</updated><title type='text'>Sóc phệ bò lùi</title><content type='html'>Hơn một tuần nay Sóc bắt đầu bò lùi. Sau khi lăn qua rồi lăn lại được thì Sóc  bắt đầu hơi nhấc người lên khỏi mặt đất. Mẹ cứ tưởng Sóc sẽ tập bò, nhưng cũng giống như là khi mẹ cứ tưởng Sóc sắp mọc răng (vì cái lợi đã nứt ra hai rãnh nhỏ trong trong màu trắng nhưng cả tháng trời răng chẳng thèm nhô lên), thì Sóc lại không thèm tập nhấc lưng nữa. Giờ Sóc đòi bò lùi.&lt;br /&gt;Sóc bò lùi buồn cười lắm, vì chỉ một tí thôi đã lùi cả mét rồi. Thường xuyên lùi rồi thò chân vào gầm ghế, hay là nan cũi, rồi hét inh lên. Sợ nhất là hôm qua mẹ đã lót gối nhưng bố bảo Sóc lùi thò cả chân ra ngoài. Tất nhiên là mẹ chẳng bao giờ cho Sóc nằm một mình trên giường đâu, luôn che chắn và mẹ thì ngồi ngay ở đấy. Mà Sóc thì nhanh lắm, thoắt một cái đã thấy ở đâu rồi ý.&lt;br /&gt;Nhà mình Sóc vẫn là "ngôi sao", tức là anh chị yêu Sóc lắm ý, và lúc nào cũng cưng Sóc. Anh Cún sáng dậy là phải vào phòng mẹ xem Sóc thế nào, nếu Sóc dạy rồi thì lên chơi, trêu Sóc cười một tí. Trước khi đi học anh Cún cũng phải vào chào Sóc. Tất nhiên yêu em thế thôi nhưng vẫn thích chơi lắp lego hơn là chơi với em, bảo trông em cho bố mẹ ra làm vườn thì mắt còn tít vào lego và xem phim. Nhưng tất nhiên bảo trông em thì vẫn ngồi bên cạnh, dặn em khóc nhớ gọi mẹ thì có nhớ đấy.&lt;br /&gt;Chị Vịt bây giờ cũng yêu Sóc lắm. Hỏi Vịt yêu ai nhất, thì em Sóc, nhưng sau đó thì đến anh Cún, mẹ Hạnh, bố Minh, tóm lại là Vịt yêu cả nhà mình. Whole Family. Mẹ nói với bố Minh, giá mà lúc đẻ Vịt mẹ cũng cho anh Cún đi học, một tuần hai buổi, có lẽ anh Cún đã đỡ buồn và căng thẳng hơn. Vì anh Cún cũng thích cô giáo như Vịt, mà các cô giáo ở đây thì bố mẹ có thể nói chuyện nhờ giúp đỡ nói chuyện hay tác động vào các cháu được. Mẹ lúc nào cũng thương Cún và hay nghĩ lại Cún ngày xưa lắm đấy, sau này Cún có đọc được cái này thì nhớ là bố mẹ lúc nào cũng chăm và nghĩ cho Cún nhất đấy nhé. Không phải các em được nhất đâu.&lt;br /&gt;Sóc phệ nhanh quá, thoắt một cái lại gần 7 tháng rồi. Trông lúc nào cũng ra dáng "con út" được chú ý đến, cứ cười, vỗ tay ú òa là Sóc lại toét cái miệng ra. Bố bảo hay là đặt tên là Sóc toét nhé, bố Minh cứ về nhà là khua khoắng chân tay, loay hoay cười toe toét hết cả ra. Thích bố Minh lắm cơ. Mà bố cũng thích và cưng con gái út vô cùng. Bố bảo, để xem sau này đứa nào xinh nhất, Sóc có xinh bằng được chị Vịt không. Chị Vịt thì cá tính rõ rồi mà. Mẹ thì nói, à, mỗi đứa nhà mình một kiểu, xinh cũng kiểu khác mà tính cách cũng có vẻ khác. Thế mới đa dạng, mới hay chứ.&lt;br /&gt;Mừng Sóc sắp 7 tháng rồi, mẹ cũng chẳng mong Sóc bò sớm đâu vì như thế mẹ trông cũng mệt lắm. Cứ tùy tình hình Sóc nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5714720926154493925?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5714720926154493925/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5714720926154493925' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5714720926154493925'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5714720926154493925'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/04/soc-phe-bo-lui.html' title='Sóc phệ bò lùi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3911774718404402798</id><published>2010-03-31T15:47:00.000-07:00</published><updated>2010-03-31T15:53:15.459-07:00</updated><title type='text'>Em Sóc bắt đầu ăn dặm</title><content type='html'>Sóc được sáu tháng mẹ phải cho Sóc ăn dặm rồi, nhưng mà mẹ với anh Cún cứ thi nhau ốm thành ra Sóc bữa đực bữa cái. Vẫn chỉ ăn bột gạo mà chắc mỗi lần không nổi một thìa, mấy hôm đầu Sóc còn hứng thú, há mồm khi mẹ cho cái thìa vào, nhưng vẫn chưa quen, cho nên ăn vào rồi lại nhè ra. Mẹ cứ đút ra đút vào, gói gói vén vén như thế, Sóc có vẻ thích thú lắm.&lt;br /&gt;Mấy hôm nay thì mẹ tăng lên, ăn hai lần, vẫn thế, chắc không đến một thìa bé tí, mà Sóc vẫn ăn thế thôi. Lại còn có vẻ chán hơn, không thích ăn nữa là phun phì, thế là mẹ phải dừng.&lt;br /&gt;Cũng chẳng sao, Sóc vẫn bú mẹ đều. Mẹ ốm, anh ốm nên mẹ càng cố cho Sóc ăn nhiều hơn. Mặc dù bác sỹ nói bệnh viêm họng này chắc không lây sang Sóc nhưng mình vẫn cho Sóc bú nhiều để tăng đề kháng. Hy vọng Sóc khỏe mạnh, không bị sao cả.&lt;br /&gt;Sóc đáng yêu lắm, bám mẹ,  bây giờ Sóc đã biết lẫy lên rồi lật lại cả hai bên, nên trông Sóc phải cẩn thận hơn. Mấy hôm Sóc chơi ở phòng khách, lật lại đánh cộp một cái lúc mẹ không kịp kê gối, cũng đau, Sóc khóc i i một tí. Nhưng thường thì mẹ chơi với Sóc trên giường nên Sóc thoải mái lăn lộn. Mà chuyên gia lẫy, đẩy người cao lên rồi trườn lùi nhé. Không biết bao giờ Sóc mới bò đây, mà mẹ thấy muộn chút cũng không sao. Đấy, nằm chơi một mình một tí rồi mẹ chưa ra thì khóc ầm lên, cả người bẹp dí xuống, có cái tay giơ lên trời trông rất là tội nghiệp. Cười rất tươi mà khóc mếu thì cũng nhanh, thế là mẹ phải ra liền. Dính mẹ ơi là dính mẹ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3911774718404402798?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3911774718404402798/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3911774718404402798' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3911774718404402798'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3911774718404402798'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/03/em-soc-bat-au-dam.html' title='Em Sóc bắt đầu ăn dặm'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3129406948461848058</id><published>2010-03-22T14:12:00.001-07:00</published><updated>2010-03-22T14:17:15.087-07:00</updated><title type='text'>Ảnh Em Sóc 6 tháng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fd-vlluZI/AAAAAAAAFY8/3ckBrKLArYg/s1600-h/IMG_8722.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fd-vlluZI/AAAAAAAAFY8/3ckBrKLArYg/s400/IMG_8722.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5451569943951030674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fdzNxhbrI/AAAAAAAAFY0/AQsOcrOtFjo/s1600-h/IMG_8715.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fdzNxhbrI/AAAAAAAAFY0/AQsOcrOtFjo/s400/IMG_8715.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5451569745895714482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fdoSaS20I/AAAAAAAAFYs/0BeJkPC2Qt0/s1600-h/IMG_8710.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fdoSaS20I/AAAAAAAAFYs/0BeJkPC2Qt0/s400/IMG_8710.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5451569558161906498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fdiHQqtpI/AAAAAAAAFYk/K8_kYOh0txY/s1600-h/IMG_8708.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fdiHQqtpI/AAAAAAAAFYk/K8_kYOh0txY/s400/IMG_8708.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5451569452089521810" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3129406948461848058?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3129406948461848058/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3129406948461848058' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3129406948461848058'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3129406948461848058'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/03/em-soc-6-thang.html' title='Ảnh Em Sóc 6 tháng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/S6fd-vlluZI/AAAAAAAAFY8/3ckBrKLArYg/s72-c/IMG_8722.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-647148727020440460</id><published>2010-03-20T02:02:00.000-07:00</published><updated>2010-03-20T02:16:14.876-07:00</updated><title type='text'>Tin nhanh</title><content type='html'>Sóc phệ hôm nay sáu tháng, mẹ đưa Sóc đi khám này. Sóc ko nặng hơn nhiều lắm, 15lbs 10 onces, chưa được nổi 7.1kg, tính ra Sóc đúng là bé nhất nhà vì so với anh Cún lúc bằng Sóc thì phải hơn 16lb hay 17lb rồi, còn chị Vịt thì khỏi nói vì chị Vịt lúc nào cũng nặng nhất nhà mà. Chiều cao thì mẹ không nhớ 24.5 hay 25 inches, đại khái khoảng 62, 63 cm gì đó. cái gì Sóc cũng bình thường cả, nhưng bác sỹ thì nói Sóc rất là tuyệt rồi, chẳng bõ thời gian bác sỹ cứ lo là Sóc không tăng cân được.&lt;br /&gt;Sóc sáu tháng, sẽ bắt đầu ăn dặm từ ngày mai. Mẹ xân xiu cho Sóc ăn từ chủ nhật nhé. Đại khái là thử mỗi món trong ba ngày, sau đó thêm một món mới, món cũ vẫn giữ. Như vậy sau khoảng 2 tuần thì Sóc ăn ba bữa rồi, nhưng vẫn chỉ ăn tí ti thôi. Thứ tự là : rice cereal trộn sữa hoặc nước - rau màu vàng - hoa quả - rau màu xanh - bột hỗn hợp. Mỗi thứ cứ từ từ, từng ít một, cỡ một hoặc hai thìa.&lt;br /&gt;Hôm nay Sóc bị tiêm một mũi, mũi này hay khó chịu nên về thấy Sóc hơi nóng, mẹ để Sóc ở nhà không đi chơi bóng với anh Cún nữa. Sóc mang tiếng là ở nhà nhưng thực ra từ sáng đã lên đường rồi, đi khám bác sỹ, rồi đi ăn trưa với mẹ và chị Vịt, rồi đi đổi cây, sau đó về đón anh Cún thì anh chị lại ở lại trường chơi với bạn tới tận hơn 3 h, Sóc chơi chán rồi kêu và lăn ra ngủ ngay ở trường anh Cún mà.&lt;br /&gt;Chị Vịt dạo này vẫn hay kêu ca và cáu gắt, chắc vì chị đi chơi nhảy nhót nhiều quá, về nhà thì mệt. Mẹ nghĩ là vì chị được xem phim nhiều hơn trước đây nên tính nết chị Vịt lại càng khó chịu hơn, chán thế chứ. giá mà mẹ có thời gian chơi với chị Vịt thì chị lại thành một em bé vui vẻ và yêu đời ngay, nhưng cũng có lúc mẹ phải cho Sóc ngủ này, Sóc ăn, rồi mẹ còn phải tranh thủ nấu cơm nữa, nên chị Vịt thiệt thòi thế. Mẹ nghĩ chị Vịt sẽ là thiệt nhất vì anh Cún và Sóc được để ý nhiều hơn, thôi rồi mẹ sẽ cố gắng bù cho chị những lúc ở nhà một mìh với mẹ vậy. Chị Vịt dù sao cũng giống mẹ nhất, thích ăn hoa quả, thích hoa, cây, thích đi bộ, ra ngoài trời, v.v. mà.&lt;br /&gt;Cún thì mấy hôm nay có trò mới là đi tập bóng chày của trẻ con, gọi là T-ball. Nó là đánh bóng trên một cái gậy, thay vì ném rồi đánh bóng như bóng chày. Mẹ đăng ký cho Cún để Cún tập thể thao một chút, và có bạn trong đội thì cũng thân với nhau hơn. Đội bóng thì có 13 người, toàn từ trường của Cún cả nên cũng biết nhau nhiều, có cả James là bạn mà Cún rất quý nữa. Cún có vẻ khoái chí, vì bố đi cùng tập chạy rồi tập ném bóng với Cún mà. Bố con đã dắt nhau từ tuần trước đi mua hai cái găng tay về để tập với nhau rồi. Cứ chiều thứ sáu và sáng thứ bảy là Cún sẽ đi tập bóng, trong vòng hai tháng từ giờ cho đến cuối tháng 5, lại còn thi đấu nữa chứ, nghe đã thấy vui. Khi nào em Sóc ổn định thì mẹ sẽ đi xem Cún tập và cho Vịt và Sóc chơi ở đó xem anh Cún nữa chứ. giờ thì mùa xuân ấm áp rồi nên mọi người ra ngoài chơi nhiều hơn, cũng tốt cho sức khỏe của mình mà. Cún và Vịt và Sóc thì chả bao giờ chán ra ngoài chơi cả, về đến vườn nhà mình thôi là Sóc khóc đòi mẹ nhưng ở công viên thì chẳng kêu ca một lời. Đúng là ba anh em giống nhau, chỉ thích chơi thôi ;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-647148727020440460?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/647148727020440460/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=647148727020440460' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/647148727020440460'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/647148727020440460'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/03/tin-nhanh.html' title='Tin nhanh'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-8233713847355574230</id><published>2010-03-15T21:43:00.000-07:00</published><updated>2010-03-15T21:59:44.604-07:00</updated><title type='text'>Sóc con 6 tháng</title><content type='html'>Nhanh quá tuần này đi khám Sóc sáu tháng rồi. Và mẹ sắp sửa bắt đầu trận chiến ăn dặm, nghe mà đã hãi hùng.&lt;br /&gt;Sóc bây giờ đã gần 6 tháng nên vô cùng nghịch ngợm (mẹ nói là lộ rõ bản chất Sóc con phá hoại hihii vì sóc bên này toàn phá cây và ăn quả mà, nhà mình thì sóc chuyên đào vườn của mẹ). Sóc nói nhiều hơn, cũng chỉ u u, ơ ơ mà nghe giọng rất chi là hiền lành nhé. Sóc vẫn như mọi khi, rất thích "quyến rũ" aka thu hút sự chú ý của người khác. Nhìn thấy ai nhìn, hay nói chuyện, hay cười với mình là Sóc híp hết cả mắt lại, cười hết cỡ (lộ rõ cả cái lợi vẫn chưa nhú răng), rồi ra vẻ quan tâm lắm, để người ta lại phải tiếp tục nói chuyện và cười với Sóc. Không biết Sóc có hiểu hết hơn, nhưng mẹ cảm thấy cứ ai khen Sóc xinh quá, cười tươi quá, thế là Sóc lại tiếp tục híp tịt để cười tươi hơn nữa với người ta.&lt;br /&gt;À, mà Sóc bây giờ chịu khó lẫy hơn rồi, có điệu mỏi thì vẫn cái điệu lăn ra một bên để nghỉ. Tháng 5 rồi nên Sóc khỏe hơn, một tay thì úp xuống sàn, đầu nghiêng và úp xuống sàn còn tay kia và một chân cũng hay vẩy lên, trông như một con cánh cụt sã cánh. Mẹ thấy Sóc cũng hơi chống tay và chổng mông lên, một phần mẹ hy vọng Sóc chóng tập bò cho Sóc đỡ lười, một phần mẹ vẫn ok là Sóc cứ như thế này để cho mẹ đỡ phải chạy theo Sóc cho mệt.&lt;br /&gt;Mấy hôm nay Sóc lười chẳng chịu ngủ lúc mẹ cho Sóc tới trường chị Vịt làm việc, cả ngày ko ngủ sáng, đến chiều cũng thính ngủ, chị Vịt cứ ở nhà với mẹ là một lúc lại vào hỏi mẹ cái gì, thế là Sóc đang ngủ tít lại bật dạy mắt mở thao láo, miệng thì toe toét làm mẹ bực mình quá đi. Cuối cùng mẹ lại phải sã tay ôm Sóc để cho Sóc ngủ cho ngoan.&lt;br /&gt;Sóc 6 tháng vẫn trắng, xinh thế, bụ thì không bụ lắm, cái cổ có vẻ gầy đi rồi, được cái mặt vẫn phinh phính nên ko ai để ý là Sóc ít bụ hơn. Chân tay người ngợm thì cũng phình phường thôi. Được cái giống mẹ thì vẫn thế, ai nhìn thấy cũng bảo Sóc ngố tồ giống mẹ quá cơ. Mà Sóc tồ bây giờ còn có điệu lúc mẹ chưa cho ti được ngay, thế là cạp ngay vào người mẹ bất kỳ chỗ nào, bụng, tay, mặt, cứ như là nghiện ngập ấy.&lt;br /&gt;Sóc giờ không còn mút chùn chụt ngón tay, mà toàn kéo tay mẹ vào để gặm, hoặc gặm tay mình, mà chỉ gặm  một ngón trỏ hoặc ngón cái thôi nhé. Nhìn rất chi là sành điều hành hiệu.&lt;br /&gt;Sóc cũng có lúc ngoan, cho ngồi lên ghế high chair (để ăn) mà bố Minh để trong phòng khách thì cũng xem anh Cún chị Vịt nhảy nhót chơi bời được đến nửa tiếng để mẹ nấu cơm. nhưng được mấy hôm trước thôi, mấy hôm nay thì Sóc ngồi một tí là lăn ra khóc lóc nỉ non, nước mắt đầm đìa, làm mẹ chẳng làm được cái gì, lúc nào cũng phải ôm Sóc trên người mới được.&lt;br /&gt;Bố Minh đang bảo, ối giời ơi, lúc nào mình còn là thằng sinh viên giờ đã một vợ ba nháy rồi đây này. ừ nhỉ, nháy thứ ba đang ì ì phản đối đấy. Nháy là thế nào, người ta là Sóc phệ ham chơi number 1 đấy chứ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-8233713847355574230?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/8233713847355574230/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=8233713847355574230' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/8233713847355574230'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/8233713847355574230'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/03/soc-con-6-thang.html' title='Sóc con 6 tháng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1332894318390846586</id><published>2010-03-15T21:37:00.000-07:00</published><updated>2010-03-15T21:43:38.117-07:00</updated><title type='text'>Anh Cún và lego</title><content type='html'>Dạo này anh Cún vẫn thích lắp lego, nhưng mà thích hơn ngày xưa. Vì anh Cún đã phát hiện ra cách lắp các bạn bionicle của anh Cún.&lt;br /&gt;Trước đây mẹ mua cho anh Cún một sọt (nói hơi ngoa, là một hộp nhựa to) rồi cứ thỉnh thoảng lấy túi nilon chi viện thêm cho anh một nắm. Anh Cún tự lắp linh tinh thành máy móc, chân tay kiếm kiếc gì đó. Hôm vừa rồi bố mới mang xuống cho anh Cún một hai hộp bionicle có hướng dẫn cách lắp thành người máy robot gì đó rất kinh, đầy đủ kiếm kiếc, rồi chỗ vặn bánh xe để hai tay tự động khua kiếm xủng xà xủng xẻng. Anh Cún có vẻ rất ham thích, lắp hai bạn, một đỏ một trắng rồi còn tự tìm trong hộp cũ ra đủ đồ lề để lắp một hai bạn mới, cũng biết khua khoắng xủng xẻng như thế. Mẹ nhìn là biết ngay, anh Cún dùng bánh xe cũ nhưng làm thêm hai cái bánh nhỏ, tự tạo cánh tay là kiếm cũ, chân cũng là lego cũ. Tóm lại là anh Cún có thể tự làm theo những hình cũ nhưng design khác nhau. Anh Cún rất say mê, ngày nào về nhà ăn uống xong là ngồi lắp say sưa.&lt;br /&gt;Mẹ cũng để cho anh Cún lắp. Mẹ thì thích anh Cún chơi lego lắp xe, lắp nhà, thủy phi cơ, v.v. hơn, nhưng anh Cún thì cứ lắp linh tinh từ cái này sang cái khác. Có điều anh lắp thì vài ngày sau là số miếng lego đã giảm đi trông thấy, ít nhất là 10 thì chỉ còn 3 mà thôi. Mà bionicle này nếu mất thì sẽ ko lắp lại được nữa, nên mẹ bắt anh Cún ngày ngày phải đi tìm đủ miếng về, để vào trong hộp đậy lại, đủ rồi mới dọn dẹp tiếp, để anh khỏi làm mất thêm nữa. Còn mấy bộ xe ô tô, xe cảnh sát, xe chở nước của anh thì thôi chịu rồi, mỗi nơi đã một chỗ.&lt;br /&gt;Không biết là sau này anh có thích thêm loại lego khác hay không?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1332894318390846586?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1332894318390846586/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1332894318390846586' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1332894318390846586'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1332894318390846586'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/03/anh-cun-va-lego.html' title='Anh Cún và lego'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3885373434746229641</id><published>2010-02-14T10:26:00.000-08:00</published><updated>2010-02-14T10:37:52.223-08:00</updated><title type='text'>Chúc mừng năm mới Canh Dần</title><content type='html'>Hôm nay là ngày mồng một Tết, cả gia đình Cún Vịt Sóc gửi lời chúc mừng năm mới đến tất cả nhà mình, năm nay mọi người đều mạnh khỏe và gặp thật nhiều may mắn. &lt;div&gt;Mồng một tin giật gân nhất là hình như em Sóc nhà mình đang mọc răng. Hôm qua em đi tướt, hôm trước nữa thì sổ mũi và nhổ nước bọt phì phì bong bóng nhiều lắm. Mẹ nghi là em mọc răng, mà ít khi mẹ nhìn được chính xác lợi của em, nhưng mẹ cảm thấy có hai rãnh nhỏ trong trong màu trắng, dấu hiệu của mọc hai răng cửa hàm dưới. Nếu mẹ đúng thì em Sóc lại tiếp bước chị Vịt, chờ bố đi công tác thì mọc răng :)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm qua nhà mình đi chùa Kim Sơn cũng vui, sau đó về nhà cô Hương cắt hoa mai đỏ về cắm nhà. Mẹ và dì Nhung nấu bữa cơm tất niên đơn giản, chỉ có nem, gà luộc, giò, canh măng, canh bóng ăn với cơm trắng. Nhà mới có tin vui nên ăn Tết vui hẳn lên. Sau đó khoảng 10h thì dì về, mẹ cho Sóc ăn rồi lại ra luộc gà để cúng giao thừa. Nhà mình tinh thần là tùy tình hình mà làm, nên cuối cùng mẹ bỏ qua món xôi, chỉ cúng đơn giản, hoa quả, tiền vàng, gà luộc và bánh chưng. Sáng ra thấy bố mang mâm vào cho mẹ nhưng quên không hóa vàng, chắc tí nữa bố phải đi hóa vàng,rồi mẹ lại nấu bữa cơm mồng một đơn giản, cả nhà ăn, sau đó đi xuống San jose chơi và rồi đi ăn Tết chung với mọi người.'&lt;br /&gt;Dì Nhung đã mừng tuổi Cún Vịt hôm qua, Vịt thì không để ý lắm nhưng Cún thì vào bảo mẹ ngay, mẹ ơi mai mình đi cửa hàng được không:) May mà mẹ bảo Tết mình kiêng không tiêu tiền :) Các con cũng háo hức lắm, mẹ cũng giải thích một số chuyện như không khóc, không cãi nhau, mình phải vui vẻ v.v. nên hai anh em cũng nhớ một chút. Mẹ cho xem phim thoải mái từ hôm qua, kết cục lúc 11h hơn Cún mệt rồi nhưng vẫn bảo, con chỉ mệt nằm nghỉ thôi, con không ngủ đâu, rồi ngủ tít thò lò. Vịt thì cứ chơi đến 12h hơn, rồi chẳng biết ngủ lúc nào. Mẹ không biết vì mẹ ngủ lăn trước đó rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm mới hy vọng nhà mình sẽ mạnh khỏe cả nhà này, Cún Vịt Sóc đều ngoan, ít đánh nhau, cãi nhau, công việc của bố được xuôn xẻ và cả nhà được vui vẻ, đó là mong muốn lớn nhất của bố mẹ đấy.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3885373434746229641?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3885373434746229641/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3885373434746229641' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3885373434746229641'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3885373434746229641'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/02/chuc-mung-nam-moi-canh-dan.html' title='Chúc mừng năm mới Canh Dần'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-217508663840980673</id><published>2010-02-11T01:28:00.000-08:00</published><updated>2010-02-11T01:37:52.623-08:00</updated><title type='text'>Em Sóc 5 tháng</title><content type='html'>Tuần sau Sóc đầy năm tháng nhưng Tết nên mẹ viết trước.&lt;br /&gt;Em Sóc năm tháng đã to mồm lắm rồi, không còn chỉ là u ơ, a gừ nữa, mà nói chuyện váng cả nhà. Cho Sóc nằm lên giường mà nói chuyện thì Sóc có thể "la hét" cả nửa tiếng liền không chán.&lt;br /&gt;Em Sóc giờ thích nhất là trò gặm tay và lấy hai tay nắm vào hai chân. Em có thể tập thể dục (nắm đu người) mãi thế mà không chán. Còn gặm tay và gặm đồ chơi thì em thành thần luôn. Mẹ đoán khéo em lại mọc răng sớm như chị Vịt mất. Ti ti thì em không ham mà chỉ thích gặm tay. Nhưng có cái buồn cười nhất, em cứ giả vờ titi được vài phút, sau đó lại thò thêm cái ngón tay của em vào, rốt cuộc sau một hồi thì em nhả ti ti ra và chỉ mút ngón tay của em một cách ngon lành thôi. Nhìn thì cứ tưởng em đang ti chăm chỉ lắm, kỳ thực em chỉ giả vờ ti còn mút tay ngay bên cạnh titi của mẹ.&lt;br /&gt;Mấy hôm nay em bắt đầu ghê gớm hơn. Một hai hôm tiêm về, em ko sốt nhưng hơi nóng một tí, mẹ thương em lắm nên bế nựng em nhiều, mà em vẫn cứ ậm ạch ra vẻ khó chịu lắm. Hôm qua thì em titi liên hồi, cái trò cứ ti một lúc rồi lăn ra ngủ, rồi nửa tiếng sau em lại e e mẹ lại phải cho em ti. Em làm thế liên tục cả mấy tiếng mẹ mệt quá, phải bò dạy bế em ra hẳn ngoài ghế ngồi ti, cho được hơn 10 phút thì em mới chịu thôi. Nhưng cũng thành gần 8h béng rồi, làm mẹ chẳng ngủ được gì mấy.&lt;br /&gt;Nhưng bù lại em 5 tháng rồi, đã biết ngồi vững hơn. Em vẫn chưa ngồi tựa gối được, nhưng cho em ngồi ghế ăn em ngồi khá tốt rồi. Em cũng ngồi trong mấy cái ghế em bé khá vững vàng, được cái mẹ lười mang ghế của em ra dùng, nên em đến nhà nào cũng lạ, ngồi được ghế đó lâu phết, cả nửa tiếng ấy. Ai mà khen em ngoan là em lại thể hiện quấy, bắt mẹ bế ngay. Mẹ cứ gọi là rời cả tay ra nhưng biết làm sao, không thì em khóc đấy. Hy vọng mấy hôm rồi em hết trò này chứ ko thì mẹ mệt quá. :)&lt;br /&gt;Em vẫn ngủ đêm linh tinh thế, ngày thì em vẫn ngủ chiều nhiều hơn ngủ sáng. Mà em giỏi nhất là cái trò thọc ngón chân qua tất ở quần. Sáng nay là vô địch, sáng em vẫn chỉ thò một chân mà chiều mẹ thấy em đã thò cả chân kia ra rồi. Em thích đạp chọc ra lắm, một ngón chưa đủ em phải chọc để thò cả hai ngón, ngón cái và ngón trỏ ra. Nhìn em trông cứ như con nhà rách rưới thiếu quần áo, mà kỳ thực em nhiều quần áo lắm, em chỉ thích phá thôi :)&lt;br /&gt;Em 5 tháng rồi, mẹ không thể tin sao mà thời gian nhanh thế. Chẳng mấy chốc em sẽ một tuổi, biết nói biết đi cho mẹ mệt hơn, và rồi sẽ gia nhập đội quân nghịch phá khóc la hét ở vùng này. Nhanh thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-217508663840980673?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/217508663840980673/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=217508663840980673' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/217508663840980673'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/217508663840980673'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/02/em-soc-5-thang.html' title='Em Sóc 5 tháng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-511928420551402374</id><published>2010-02-11T01:12:00.000-08:00</published><updated>2010-02-11T01:25:25.445-08:00</updated><title type='text'>Nhà mình chuẩn bị Tết</title><content type='html'>Hôm nay đã là 28 Tết, ở VN thì chắc là rôm rả lắm đấy. Mặc dù bên này có khi mẹ H còn nấu nướng nhiều hơn nếu ở VN, và chuẩn bị đủ mọi thứ rôm rả không kém phần, thì cái không khí là cái khó nhất mà mẹ ko thể chuẩn bị cho các con được. Ở VN cho dù không nấu nướng mua sắm gì cho Tết, thì người người nhà nhà cứ ùn ùn ra mà mua bán, nấu nướng, đếm lùi cho đến lễ giao thừa, không ai tránh được khỏi cái vòng quay ùn ùn đấy. Thành ra bên này dù nhà mình là rất xôm so với một số nhà khác thì cũng ko là gì so với không khí Tết ở VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà mình năm nay Tết có ba anh em nên phải xôm hơn hẳn mọi năm rồi nhỉ. Hôm nay mẹ đã đi chặt được vô số cành đào, để nhà mình có hai cành to và đẹp này, ngoài ra còn đi cho mấy nhà, rồi còn lại cành lộc thì để làm hoa giả gắn vào nữa. Đảm bảo khi nào cành đào này rụng hết hoa thì nhà mình sẽ có cành đào "tươi" quanh năm cho các con ngắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài đào ra Cún và mẹ đã chọn được một cây quất từ mấy tuần trước, bê về nhà rổn rang lắm. Cây quất bé tí mà ở đây người ta ko tỉa tròn nên cứ cao ngổng lên. Thế mà các con đã vặt béng hết cả những quả to và chín của mẹ để cho vào bụng rồi, nên giờ cây quất đã hẻo lại càng hẻo, ít quả hơn hẳn. Thôi ko sao, quất sẽ cho ở ngoài hiên với đèn nhấp nháy nhé :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt nấu nướng thì giờ nhà mình đã khá xôm rồi nhé. Mẹ đã làm xong một vài món, có nem tai (tai luộc trộn thính, lá chanh), nem rán, canh măng, giò lụa, bánh chưng thì sẽ xong vào sáng mai (mẹ đang luộc ba cái). Bóng thì mẹ đã ngâm trước rồi để thứ sáu xào sơ cho tủ lạnh. Năm nay mẹ cũng đảm nhiệm món canh bóng ở party Tết của các nhà ở đây, nên mẹ làm luôn một lần nhiều để nấu dần cả ba ngày Tết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở bên này tuy các con không đi thăm ông bà nội ngoại và các bác được, nhưng bù lại mọi người sẽ làm một cái party to ơi là to nhé. Sẽ có cả mười mấy gia đình đến dự, mỗi người làm một món. Mẹ làm canh bóng, bác Thanh bánh chưng, cô Lăng thì nem rán, cô Hương thì giò thủ, cô Ngọc giò lụa, dì Nhung xôi gấc, chú Hà rượu nếp, rồi bác Huệ canh măng, bác Hà Trí gỏi gà hoa chuối, bác Bình cũng gỏi, rồi còn mấy nhà nữa và mấy món nữa, tóm lại là sẽ rất rôm rả. Thấy cô Hương đã nói có bụi hoa mai đỏ bên hàng rào (cô Hương vẫn đang khám phá xem quanh nhà có những cây gì và tình hình là nhà cô Hương có rất nhiều loại hoa mà cô Hương giờ mới biết là có), thế là các nhà đến nhà cô Hương ăn Tết mồng một sẽ được hái lộc hoa mai đỏ về nhà. Nghe đã thấy rạo rực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ thì muốn đi chùa vào ngày đó nữa mà ko biết có được hay ko. Các con thì chưa biết Tết là gì mấy dù năm nào mẹ cũng nấu nướng cúng kiếng các kiểu. nhưng năm nay mẹ sẽ cố gắng để có thế nấu nướng hết từ hôm 29, để 28 và 30 sẽ làm một số hoạt động với các con cho có không khí Tết. Giờ mẹ mới chỉ nghĩ ra là làm pháo Tết treo nhà (như Cún làm năm ngoái) và chắc sẽ cho Cún và Vịt cùng tô vẽ cái gì đấy. Cái gì các con làm và trang trí thì các con sẽ nhớ hơn mà. Chúng mình cũng sẽ trang trí cây quất và cả cành đào của nhà mình nữa. thật may đợt Tết này trùng với đợt nghỉ đông của Cún, Cún được nghỉ từ mai cho đến hết thứ hai nên mình sẽ có thời gian để làm. Mẹ cũng đã cổ động mọi người sẽ mừng tuổi cho trẻ con ở đây, hy vọng là các con sẽ nhớ đây là Tết, và cả nhà mình sẽ được đón một cái Tết vui vẻ nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-511928420551402374?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/511928420551402374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=511928420551402374' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/511928420551402374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/511928420551402374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/02/nha-minh-chuan-bi-tet.html' title='Nhà mình chuẩn bị Tết'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1480557256139992053</id><published>2010-01-28T15:58:00.000-08:00</published><updated>2010-01-28T16:20:04.779-08:00</updated><title type='text'>Em Sóc bốn tháng</title><content type='html'>Em Sóc bốn tháng từ tuần trước nhưng mà em Sóc lại bị sổ mũi mấy ngày liền ngay sau đó, nên mẹ vẫn chưa có thời gian để viết cho em đây.&lt;br /&gt;Em bốn tháng đã nhanh nhẹn hơn, em lẫy liên tục mỗi khi đặt em xuống, nhưng chỉ được cỡ 5-6 phút là em mệt, khóc ầm lên để mẹ lật em ra. Ko hiểu sao trước khi em lẫy, thì mỗi lần mẹ cho em tummy time em đều lật lại được, không cần mẹ giúp, nhưng từ khi em biết lẫy em quên mất, thế là mẹ cứ phải ra giúp em. có lúc mẹ đang nấu ăn, tay bẩn, đành phải chạy ra bỏ găng, lật lại em rồi lại ra nấu tiếp, rồi chỉ mấy phút sau em lại lẫy, lại kêu, cứ thế thôi.&lt;br /&gt;Em vẫn chưa ngủ đúng giờ, nhưng giấc ngủ ngày của em thì ổn định hơn. Đúng ra được thoải mái thì em ngủ một giấc sáng khoảng hai tiếng hơn, một giấc chiều từ 2-3 tiếng, sau đó ngủ đêm khoảng 10,11 tiếng nữa. Nhưng mà chị Vịt ở nhà cứ vào hỏi mẹ cái này cái kia thì em dạy ngay, nên nhiều hôm em ko ngủ được buổi sáng tí nào. Thế là đến khoảng 12 h hơn hoặc 1h , em buồn ngủ quá ngủ vật ra khoảng 4 tiếng liền, thương em ghê cơ.&lt;br /&gt;Tháng thứ ba hình như mẹ cũng ko viết được nhiều. Đại khái tháng thứ ba em rất dễ thương, hay trều môi ra mếu rồi khóc làm như oan ức lắm mỗi khi mẹ ko đáp ứng em được ngay. Nhưng tháng này mẹ thấy em ít mếu hơn rồi, em vẫn có trò nếu khóc thì khóc váng lên, rồi nước mắt mũi giàn dụa thương lắm cơ. Mẹ thì hơi nhớ cái điệu mếu của em đấy, yêu ơi là yêu.&lt;br /&gt;Em được cái vẫn là happy baby, lúc nào em cũng vui vẻ (thì lúc nào em cũng bám cạnh mẹ nên cũng có khi nào em phải buồn đâu). Nhiều lúc mẹ cần phải làm gì thì cứ cho em ngồi ở trên đùi, một tay mẹ đỡ em, một tay mẹ làm việc khác (ăn, uống, chơi với Cún Vịt), em có lúc ngồi được cả tiếng đồng hồ. Hay là mẹ bế em, cho em nằm chơi, em vui lắm, miệng em cười tươi, mắt em hấp háy, mở rất to và cười cũng rất tươi, rồi em còn điệu nữa, đang cười thì em lại chớp mắt một cái, rồi em lại cười tiếp. Mẹ và bố đều nghĩ là em rất là xinh, xinh không chịu được :d&lt;br /&gt;Em Sóc rất thích ở phòng khách, hoặc phòng chơi, tóm lại ko phải là phòng của mẹ (nơi em biết là em sẽ phải ăn và ngủ) là được. Có lúc cho em vào phòng mẹ để ăn là em khóc, mà cho em ra phòng khách nằm thì em lại im re. Anh chị cứ chạy vòng quanh chơi, em thì nằm ngó nghiêng, em dễ tính lắm, nằm một lúc lâu mà chán thì em kêu ầm lên, lúc đó một là em buồn ngủ, hai là đái, ba là em chán rồi phải có người ra chơi với em thôi.&lt;br /&gt;Em đã cầm được rất tốt, và thích lấy tay sờ mặt sờ mũi của người nào chơi với em. Mẹ biết em bắt đầu kết hợp được tay và mắt nên mẹ cho em phát triển xúc giác thoải mái :d em có truyện sách bằng vải để chơi, sờ đấy. nhưng cái mà em thích sờ và cho vào mồm nhất là chăn, mỗi khi nằm chơi trên giường mẹ là em quơ hết cả chăn ở xugn quanh em lên mồm để sờ, ngoạm.&lt;br /&gt;Mẹ vẫn cho em ngủ chung ngay cạnh mẹ, để buổi đêm cho em ti cho dễ. Giờ buổi đêm mẹ cố tình không thay bỉm cho em, em cũng chỉ tè thôi, mà tè cũng ít, mẹ để cho em quen để ngủ đêm cho dài ra, còn ban ngày thì có lúc mẹ thay cho em ngay, có lúc thì để một lúc. Được cái em cũng dễ, trừ khi em quá khó chịu chứ em ko khóc lóc gì bao giờ.&lt;br /&gt;Em rất thích chơi với anh chị, được cái cả hai anh chị đều chiều và thích chơi với em nên mẹ rất mừng. Tất nhiên mẹ ko mong gì nhiều, ví dụ hôm qua mẹ nhờ anh Cún trông em cho mẹ (ra basinet để cầm đồ chơi cho em nhìn) thì anh Cún sai chị Vịt :d sau đó chị Vịt được một lúc thì chạy đi chơi, thế là mẹ gọi anh Cún ra làm nhiệm vụ tiếp, thì anh ấy mồm nói, mắt lại nhìn ra chỗ khác, chán ghê cơ. Nhưng còn lại những lúc mẹ bế em, nói chuyện nựng nịu ở ghế thì cả hai anh chị đều ra chơi, thơm, ôm em này, còn để cho em thơm má nữa, mặc dù nước dãi em ghê lắm (cả hai đều kêu yacky) nhưng lần sau thì lại vẫn thích em thơm. Em thì có biết gì đâu, nhưng mẹ vẫn cho em thơm hai anh chị thường xuyên đấy.&lt;br /&gt;Chắc sau này em cũng sẽ thích sách vì giờ mẹ phải đọc sách cho hai anh chị, thì em cũng ngồi trong lòng mẹ, hay nằm giữa cả nhà rồi hí háy nhìn, cười, ra vẻ hiểu biết lắm. Để sau này em lớn nhanh lên rồi anh Cún sẽ đọc cho em nhé.&lt;br /&gt;Giờ những việc em thích làm là gì: tắm này, rửa đít này :) chơi xúc xắc này, nghe mẹ hát và nhảy với mẹ này, thích bế đi rong trong nhà này, hơi thích soi gương một tí, và nói chuyện với mẹ, mẹ nựng là em thích nhất đấy. EM thích chị Vịt hát và cầm tay em chơi với em, em cười khanh khách lên mỗi khi anh chị nhảy nhót cầm tay chơi với em ấy. Em cũng được ra ngoài đi bộ đón anh Cún vài lần một tuần, mẹ cho em vào xe đẩy rồi đẩy đi, em có vẻ khoái chí lắm, nằm im re nhìn ngó trời đất rồi ngủ lăn quay. Em có vẻ giống chị Vịt, thích đi bộ đi chơi đây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1480557256139992053?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1480557256139992053/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1480557256139992053' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1480557256139992053'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1480557256139992053'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2010/01/em-soc-bon-thang.html' title='Em Sóc bốn tháng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6271257658959112816</id><published>2009-12-29T11:18:00.000-08:00</published><updated>2009-12-29T12:01:16.529-08:00</updated><title type='text'>Tình làng nghĩa xóm</title><content type='html'>Mẹ không biết dịch từ community sang tình làng nghĩa xóm có chính xác hay không nữa. :) thôi cứ dịch đại vậy.&lt;br /&gt;Từ lúc sinh Sóc con, lần đầu tiên không có bà sang, và cũng hơi "căng" hơn bình thường vì giờ phải lo cho cả ba đứa một lúc, mẹ mới cảm thấy thật may mắn là mình đã được sống trong một cộng đồng tốt. Tuy không phải ở gần nhau theo mức đúng nghĩa của tình làng nghĩa xóm, nhưng nhà mình qua được ba tháng này cũng nhờ rất nhiều sự giúp đỡ của mọi người, các gia đình Việt nam ở đây, rồi bạn bè của Cún và Vịt ở trường.&lt;br /&gt;Nhớ câu một miếng khi đói bằng một gói khi no. Thật may là lúc tay mẹ còn run, yếu không cắt nổi miếng thịt thì nhà mình có người nấu ăn và mang đến cho, mặc dù bố Minh cũng có thể ra ngoài mua đồ ăn sẵn, hoặc mẹ vẫn có thể, nấu ít nướng nhiều, nhưng cái cảm giác trong tủ lạnh luôn có đồ ăn, để cần thì mẹ chạy ra cho vào bát cơm ăn tạm cũng xong, thật là tuyệt vời (bác Thanh muôn năm :)). Rồi cảm giác một tuần hai lần có người mang một bữa ăn nóng sốt họ nấu hay đi mua về qua nhà cho mình, mỗi thứ ba và thứ năm thì mẹ luôn nghĩ, à hôm nay mình sẽ được ăn món gì nhỉ, cũng hay lắm. Mặc dù cũng có nhiều đồ ăn kiểu Tây bố không ăn được (mẹ thì dễ lắm, cái gì giờ cũng ăn hết cho có chất) nhưng cảm giác vẫn là rất vui, vì mọi người quan tâm đến mình. Mẹ tự nhủ, cho dù là bỉm, là quần áo cũ của các "chị" ở đây dúi cho cho mẹ và Sóc, là tiền mừng, đồ ăn hay thời gian để mọi người bỏ ra giúp thì tât cả đều quý giá như nhau.&lt;br /&gt;Nhà mình cũng rất may vì Cún và Vịt đã học trong một môi trường mà mọi người quan tâm đến cộng đồng (ở bên này bọn Mỹ phần lớn sống xa bố mẹ nên community - cộng đồng là cái gì đó rất quan trọng- như người Việt mình nói bán họ hàng xa mua láng giềng gần mà). Không chỉ từ đồ ăn mà bất kỳ lúc nào bố mẹ cần giúp, nói một tiếng thì sẽ có người giúp. Hơn thế, những việc nhỏ mà mẹ rất lo lắng, như khi mẹ có em bé, ai sẽ dẫn Cún, Vịt đi chơi, thì bố mẹ các bạn cũng giúp. Vịt thì mấy lần nói với mẹ Diya là Vịt muốn về nhà bạn chơi, là lập tức cô Karla cho Vịt về, hoặc đưa ngay tuần sau. Lúc bố mẹ chưa mua được quần áo hóa trang cho hai anh em hôm Halloween, cô Karla cũng thấy chưa có thì tự động đưa hai đứa về nhà chơi rồi cho mượn hai bộ quần áo. Hay mẹ Nico qua nhà đón Cún qua công viên chơi rồi đưa về lúc mẹ còn chưa ra ngoài được nhiều, mẹ Jean ở lớp Cún, lần đầu nói chuyện với mẹ (lúc đang mang bầu) đã hỏi có muốn để mẹ Jean đưa Cún về nhà chơi vài tiếng một tuần không. Tất cả những cái đó mẹ nghĩ không có lời cảm ơn nào có thể nói hết được, vì sự giúp đỡ từ những người hoàn toàn không có quan hệ máu mủ hay bạn bè với mình từ trước nhưng họ sẵn lòng giúp đỡ mình, lần đầu tiên mẹ nhận mà không ngần ngại, và mẹ nghĩ gia đình mình sẽ không bao giờ quên.&lt;br /&gt;Từ những tình cảm này mà mẹ tin rằng, những lúc hoạn nạn khó khăn có thể hiểu tấm lòng của nhau nhất. Những ngày tháng khó khăn này sẽ là nền tảng để gia đình  mình có những quan hệ thân sâu hơn, và giúp các con có bạn bè tốt, tự tin hơn khi sống ở trường và trong cộng đồng xã hội nhỏ xung quanh nhà mình. Nghe thì to tát nhưng thực lòng, khi có Sóc mẹ cảm thấy mình cần cảm ơn nhiều người hơn, và mình thật may mắn vì đã sống giữa những người như thế. Ở VN thì không biết mình có nhận được  nhiều tình cảm như thế không nhưng mẹ tin mình cứ sống tốt, chân thành thì mình cũng sẽ gặp nhiều người tốt. Phải ko các con? Sự đáp trả tốt nhất sẽ là mình làm những điều tượng tự cho người khác, mỗi khi có ai cần, trong khả năng của mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6271257658959112816?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6271257658959112816/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6271257658959112816' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6271257658959112816'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6271257658959112816'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/12/tinh-lang-nghia-xom.html' title='Tình làng nghĩa xóm'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5457950786519379571</id><published>2009-12-23T16:22:00.000-08:00</published><updated>2009-12-23T16:33:18.470-08:00</updated><title type='text'>Cái kẹo bột của cả nhà mình</title><content type='html'>Nhà mình có một cái kẹo bột. Rất là trắng, phộp phộp, má thì phúng phính ra nhưng người chẳng chắc lắm đâu. Chỉ vì là bột nên rất là trắng :) Hồi trước thì vì bé xíu xiu, nhẹ cân suốt ngày  phải đi bác sỹ nên mẹ gọi là cái kẹo (ý là bé như cái kẹo ấy mà). Lâu rồi thì cái kẹo cũng phổng phao, lớn hơn (bột thì phải nở chút chứ nhỉ), giờ không bé nữa, nhưng vẫn là bé nhất nhà mình. Và lại dính mẹ như kẹo, cho nên thật xứng đáng là kẹo bột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kẹo bột được ba tháng, chưa biết lẫy, mẹ đặt nằm sấp rồi phải giúp cho hai tay chống lên vai, thì biết ngửng cái đầu lên, rất tò mò ngó nghiêng xung quanh, được một tí thì ụp xuống. Vài lần mỏi thì bắt đầu kêu kêu, e é khóc, thế là mẹ phải cho kẹo bột nằm ngửa lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kẹo bột cũng biết nhìn nắm tay và sờ mó mọi thứ trong tầm tay được hơn tuần nay rồi, mẹ để ý hai ngày nay (đúng hôm tròn 3 tháng nhé), kẹo bột biết cho tay vào mồm mút mát. Mút chùn chụt ở trong phòng một mình, yêu lắm. Giờ thì kẹo bột biết sờ tay lên trên đầu, sờ vào má, sờ tóm áo mẹ, rồi biết cả cho cả nắm tay vào mồm nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nằm một mình một tí thì kẹo bột i i, nhưng mà mẹ, bố hay hai anh chị ra nói chuyện một tí thì cái miệng ven vén lên rồi hóng hớt, mắt thì lấp lánh toàn tình yêu, yêu lắm cơ. Nhìn kẹo bột lấp lánh mắt nhìn mẹ, mẹ biết là kẹo bột yêu mẹ lắm, trong thâm tâm mẹ thật cảm ơn kẹo bột vì đã yêu mẹ nhiều như thế. Giờ anh Cún và chị Vịt lớn rồi, có lúc mẹ có ôm hôn cũng chẳng thèm để tâm (vì còn mải xem phim mà), nên mẹ cảm thấy hạnh phúc vô cùng vì có kẹo bột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc mừng kẹo bột đã được ba tháng, và cả nhà mình cùng kẹo bột bắt đầu một mùa giáng sinh vui vẻ. Bố sẽ được nghỉ từ ngày mai tới hết tuần sau, cả một tuần dài và vui vẻ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5457950786519379571?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5457950786519379571/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5457950786519379571' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5457950786519379571'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5457950786519379571'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/12/cai-keo-bot-uoc-ba-thang.html' title='Cái kẹo bột của cả nhà mình'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2267615820545207290</id><published>2009-12-17T09:49:00.000-08:00</published><updated>2009-12-17T10:14:54.786-08:00</updated><title type='text'>Sóc con ba tháng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/Syp1F3333PI/AAAAAAAAFXY/dlw5D6M595c/s1600-h/20091212-IMG_1250.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/Syp1F3333PI/AAAAAAAAFXY/dlw5D6M595c/s400/20091212-IMG_1250.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416270245624536306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Sóc con ba tháng trùng vào đợt anh Cún chị Vịt bắt đầu nghỉ đông, còn bố Minh thì có cái deadline paper cuối cùng trước khi đến kỳ nghỉ. Thật là nhanh, thế là nhà mình đã qua được ba tháng đầu tiên vất vả, Cún và Vịt cũng kết thúc một kỳ học mới, hoàn toàn khác biệt với trước đây. Mọi chuyện không hẳn là perfect nhưng cũng tốt hơn nhiều so với mẹ đã suy nghĩ.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đầu tiên là chuyện Sóc con nhé. Sóc thì vẫn linh tinh về giờ giấc, nhưng cũng như với anh Cún, đến lúc 4 tháng mẹ mới train được chuyện ngủ nên mẹ hy vọng vẫn kịp với Sóc. Mấy hôm nay Sóc đã ổn định hơn. Sáng thì cứ khoảng 6.30-7.30 là dạy, mẹ thay bỉm, cho Sóc ti ti xong thì cho Sóc năm ngủ hay chơi tùy. Sóc cứ ê a ở đấy thôi, để mẹ còn ra xem ăn sáng cho anh Cún, pack lunch cho anh Cún và bố Minh. Sau khi hai bố con đi học thì mẹ lo cho chị Vịt ăn. Rồi nếu chị Vịt đi học thì đến giờ Sóc cũng chán và buồn ngủ. Thế là mẹ lại cho Sóc ti ti rồi Sóc ngủ từ khoảng 9h-9.30 cho đến khoảng 11.30 thì dạy. Thời gian đó thì mẹ tranh thủ dọn dẹp nhà, nấu nướng gì đó. Sóc dạy thì cho Sóc ăn rồi cũng đến lúc đón Cún hay Vịt về nhà. Mẹ lại cho anh chị ăn, trong lúc đó thì Sóc lại nằm chơi. Rồi đến khoảng chiều 1.30 hay 2h Sóc lại ngủ. Hôm nào mẹ mệt quá thì chơi vơi anh chị một tí rồi mẹ cũng lăn ra ngủ, còn phần lớn thời gian thì Sóc cứ ngủ, ti, ngủ, ti buổi chiều thôi. Có ba hôm thì 1.30 anh Cún mới ra, nên mẹ cho Vịt và Sóc qua trường anh Cún, anh Cún chơi ở đấy một lúc, có hôm 1 tiếng, có hôm 2 tiếng, rồi mấy mẹ con mới về. Tối thì cứ khoảng 6h thì mẹ ra lo cơm nước, cho Sóc nằm chơi ở phòng khách, rồi 6.30 hai anh chị ăn cơm, sau đó đáng lẽ 7.30 là hai anh chị phải đi ngủ, Sóc thì sau đó chừng 8-8.30 mẹ mới cho đi ngủ (sau này mẹ sẽ tăng giờ ngủ của Sóc sớm lên, khoảng 7-7.30h thôi, Sóc ngủ xong thì mẹ ra lo cho hai anh chị đi ngủ là vừa).&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lịch của anh chị thì như sau: Anh Cún thì đi học, thứ hai mẹ làm ở lớp Vịt rồi về đón Cún, thứ ba thì Cún đi chơi ở nhà bạn hay ở công viên, có mẹ bạn lo cho Cún đến 3h thì mang Cún qua nhà mình. Thứ tư thì cả trường ra lúc 1.30 nên cả nhà mình ở trường chơi cũng đến 2.30, 3h mới về nhà. Thứ năm thì Cún tan lúc 1.30, Vịt thì có playdate ở nhà bạn cũng đến 2.30 nên mẹ đón Cún rồi qua đón Vịt. Thứ sáu thì Vịt ở nhà với mẹ, 1.30 đi đón Cún, nếu thích thì chơi ở trường, ko thì lại đến nhà ai đó chơi, như bác Thanh, dì Nhung, hoặc nhà Diệu Minh. Thế là hết một tuần rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; Được cái nhà mình cũng gần chỗ bố làm, nên bố cứ phụ trách đưa đi buổi sáng, mẹ thì đón buổi chiều, rồi bạn bè Cún Vịt cũng ở quanh đây, mẹ cũng tạo lập quan hệ với mẹ của Nico và James rất là tốt nên học kỳ sau Cún cũng cứ chơi với bạn ở trường một buổi thứ ba là tốt rồi. Giờ đã tìm được gia đình Bradley cùng lớp với Cún là người Việt nam, anh của Bradley thì là buddy của Cún, nên hy vọng kỳ hai sẽ có thêm một buổi chơi với Bradley nữa, còn thứ sáu thì đi chơi ở nhà bạn Việt nam ở đây, vậy là Cún cũng đi chơi suốt ngày rồi. Mẹ chỉ cần lo thêm cho Vịt hoặc mang Vịt qua nhà Diya chơi thêm một buổi nữa là được. Học kỳ hai thì mẹ của Hannah sinh con, để mẹ xem nếu giúp được thì sẽ đón Hannah về nhà mình chơi với Vịt vài buổi, như vậy Vịt cũng có thêm bạn để chơi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cac con đã lớn hơn, việc mẹ lo nhất là làm sao cho các con có bạn bè thân để chơi, không bị lủi thủi, kém tự ti (một đặc điểm của các bé châu Á ở bên này), rồi chuyện các con nói tiếng Việt nữa. May quá ở đây có nhiều gia đình chơi thân với nhau này, các con có các em con các cô chú để chơi, rồi Cún ở lớp có gia đình Bradley mới chuyển ở Mountain View đến, mẹ Phương thì rất hiền, các anh của Bradley thì cũng có vẻ rất ngoan, toàn nói tiếng Việt rất tốt lại là buddy của Cún nên mẹ cũng yên tâm, hy vọng Cún sẽ nói tiếng Việt với bạn nhiều hơn và cũng thích nói tiếng Việt ở lớp thì tốt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sóc con nhà mình ba tháng đã hóng hớt lắm rồi, gừ gừ cũng bắt đầu rất giỏi. Mẹ nói chuyện thì u u, oa oa, còn khi mẹ chơi gừ gừ với Sóc thì Sóc cũng gừ gừ lại. Nói chung Sóc cũng ngoan, cũng chịu nằm chơi nếu mẹ đặt Sóc xuống, chỉ có lúc buồn ngủ thì khóc váng lên, toàn phải bế vác lên vai một lúc, cho đến khi Sóc khịt khịt, mẹ biết là muốn ti rồi thì cho xuống. Nếu ko biết, cho xuống sớm là Sóc sẽ cứ khóc ầm lên ko chịu ti gì cả. Giờ mẹ cũng đơn giản, ko có rèn Sóc quá nhiều mà take it easy, nhưng mẹ cũng sẽ bắt đầu phải rèn Sóc đấy không thì Sóc lại linh tinh như chị Vịt thì mệt. Đùa vậy thôi chứ đó là tính nết của mỗi con, Vịt con lúc nhỏ dưới 2 tuổi cũng theo giờ giấc lắm, nhưng sau 2 tuổi thì linh tinh, mà tính cách mạnh bố mẹ không ép được. Giờ mẹ cũng đang phải cố theo giờ của chị Vịt đây.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhà mình mới chụp ảnh Noel, rất là đẹp, chắc mẹ sẽ post ở bài sau. Ba con đều xinh xắn, linh lợi, tự lập mẹ rất mừng. Có một vài điểm vẫn chưa được ưng, như anh Cún hay khóc hay không nghe lời mẹ lắm, nghĩ nhiều đến mình. Vịt con thì cứng đầu, hay ăn vạ hay giãy giụa không ai thuyết phục được. Nhưng thôi từ từ rồi bọn mình sẽ fix hết . Được cái hai anh chị rất yêu và thương em, nên mẹ cảm thấy rất mừng. Từ tuần sau các con nghỉ rồi bố sẽ được nghỉ từ ngày thứ năm, mình sẽ có nhiều thời gian chơi với nhau ở nhà và trang trí nhà cửa cho ngày Noel. &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2267615820545207290?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2267615820545207290/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2267615820545207290' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2267615820545207290'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2267615820545207290'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/12/soc-con-ba-thang.html' title='Sóc con ba tháng'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/Syp1F3333PI/AAAAAAAAFXY/dlw5D6M595c/s72-c/20091212-IMG_1250.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2732231521309961002</id><published>2009-12-04T07:23:00.000-08:00</published><updated>2009-12-04T07:36:23.443-08:00</updated><title type='text'>Chuyện nhà tuần này 4/12</title><content type='html'>Tuần trước nhà mình có kỷ niệm 7 năm ngày cưới (bố M toàn nhớ thành 6 năm nhé- 6 năm mà sao con được gần 6 tuổi rồi :d), cuối cùng cũng chẳng đi đâu vì em Sóc ngủ lăn quay, nhà mình ở nhà ăn linh tinh chơi với nhau thôi. 7 năm mà mẹ thấy cũng lâu phết rồi đấy.&lt;br /&gt;Sóc con 6 tuần giờ vẫn hớn hở hơn, đặt nằm chơi cũng được một tí. Mẹ hay lấy đồ chơi ra để bên cạnh cho Sóc nhìn, hoặc cho vào basinet rồi treo đồ chơi cho Sóc xem, nhưng Sóc chắc vẫn quen thích có bố hay mẹ ngồi cạnh, nói chuyện nắn chân tay hơn. Ngủ đêm thì vẫn dạy nhiều mà lại vẫn thích mẹ bế ngồi ghế ti hơn, ti ở ghế thì ăn ngoan rồi ngủ ngay còn nằm ti thì cứ ọ ẹ, chắc là chưa quen. Sóc đói, mẹ cho gối đầu tay rồi ti nhưng tại bé cứ háu ăn, dụi dụi thì ti ko vào đúng miệng đấy mà, lại kêu ầm lên.&lt;br /&gt;À hôm qua thứ năm là một ngày bận rộn của mẹ, và rất vui với cả hai con. Sáng thì Cún Vịt đều đi học nên mẹ tranh thủ vào thăm cô Linh vợ chú Đức bụ mới sinh con, vì hai cô chú làm bố mẹ trẻ nên hỏi han nhiều, mẹ ko kịp về nhà lúc Vịt tan học (12h), thế là gọi điện  nhờ babysitter của bạn Vịt đưa Vịt về nhà bạn rồi mẹ qua đón. Rốt cuộc thành Vịt có playdate ở nhà bạn luôn tới 1.30 (lại còn hẹn thêm sẽ qua nhà bạn chơi nữa), sau đó qua trường anh Cún thì gặp mẹ một bạn ở lớp bên cạnh, mới biết là bạn ấy cũng Việt nam 100% như Cún. Buồn cười Cún gọi mẹ rồi bảo, mẹ của Bradley biết nói tiếng Việt mẹ ạ. hóa ra Bradley nói tiếng Việt thì Cún ko hiểu, Bradley bảo mẹ bạn ấy là Cún ko biết tiếng Việt, trong khi Cún bảo mẹ là bạn ấy rất weird (thế đấy, Mỹ nó chưa chê mình nói tiếng Anh kỳ cục thì hai chú Việt nam nói giọng nam giọng bắc đã đi chê nhau rồi). Mẹ thấy hay quá vì từ giờ Cún có thêm bạn Việt nam ở trường, có thể nói tiếng Việt được, rồi sau này có gì hai nhà chơi với nhau sẽ nhờ vả nhau được thêm.&lt;br /&gt;Sau đó lại gặp bạn cũ của Cún và hẹn hò sắp tới sẽ đến nhà nhau chơi cùng nữa chứ. Mẹ đã chuẩn bị sẵn tư tưởng con nghỉ đông sớm thì đưa đi chơi những đâu rồi. Được cái Sóc lớn hơn cũng ngoan, ra ngoài chơi thì mẹ bế, rồi cho ti, cho vào xe thì lại ngủ thôi, mẹ chịu được, nên từ giờ hai anh chị sẽ được đi chơi nhiều hơn rồi.&lt;br /&gt;Bố tuần vừa rồi có việc, phải nộp proposal nên bận rộn từ mấy tuần trước, thứ ba bác An Hải qua nhà chơi mà bố phải làm đến hơn 8.30 mới về. Được cái gặp bác Hải nói chuyện cũng vui, bác mua quà cho ba anh em, rồi nói chuyện công việc với bố, mẹ thấy cũng mừng, hai anh em chắc sau này sẽ còn gặp nữa vì bác Hải còn qua đây làm việc mà. Sau ngày thứ ba thì bố đỡ bận hơn nên tinh thần nhà mình cũng thoải mái, cuối tuần này thì có sinh nhật em Kim con bác Khôi này, rồi hai anh em đi khám răng này, lại còn có tàu của Santa đến thành phố nên nhà mình sẽ đi xem nữa này, bận rộn ra phết.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2732231521309961002?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2732231521309961002/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2732231521309961002' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2732231521309961002'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2732231521309961002'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/12/chuyen-nha-tuan-nay-412.html' title='Chuyện nhà tuần này 4/12'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5831543107327883263</id><published>2009-11-19T06:57:00.001-08:00</published><updated>2009-11-19T07:06:13.070-08:00</updated><title type='text'>Nhố nhăng được 2 tháng rồi</title><content type='html'>Con gái Sóc nhố nhăng của mẹ đã được hai tháng.&lt;br /&gt;Con chắc chắn là có tăng cân một chút (mai mẹ đi khám sẽ báo cáo lại). Giờ thì nhố nhăng có điểm mới nhất là chỉ thích nằm chơi, nói chuyện hóng hớt với mọi người thôi, ko thích ăn lắm. Đến lúc buồn ngủ thì khóc váng lên. Có lúc mẹ vỗ đít một tí thì ngủ, có lúc thích mẹ hát ru cho một tí, có lúc mẹ phải nắm chân, xoa chân thì mới yên. Ăn thì cũng cứ hét lên, vì con buồn ngủ mà.&lt;br /&gt;Con gái nhố nhăng ai cũng khen hiền :) Bố Minh thì có lúc khen nhố nhăng xinh quá, có lúc lại bảo trông phệ cả ra. Lúc nào mẹ vỗ hơi cho con mà cho ngồi trên đùi mẹ thì trông con phệ thật, cái mặt bầu bầu hình như búp hoa sen làm mẹ nhớ những cô hàng xén có khuôn mặt búp sen "cười như mùa thu tỏa nắng" trong bài thơ "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi (chỉ có điều Nhố nhăng của mẹ chưa có răng thôi :d). Mà  Con gái mẹ cũng cười rồi đấy, mỗi lúc mẹ nói chuyện là con lại cười mà cũng đúng là mùa thu tỏa nắng, cái mặt bé nhỏ xinh xinh hớn hở háo hức yêu lắm cơ. Nhưng sao với bố Minh thì con chỉ cười nhếch mép thôi, mẹ thì ít thấy con cười nhếch mép lắm. Mỗi lúc con nằm chơi, khua qua khua lại cái tay, rồi đẩy căng chân (chắc vì con mỏi), chị Vịt lại bảo, em Sóc cute cute quá mẹ ơi. Còn anh Cún thì lúc nào cũng Sóc ơi, Sóc ơi, chào Sóc. Cả nhà mình yêu con gái nhố nhăng lắm đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần vừa rồi chị Vịt bị ốm, sốt cao, rồi ho, nghỉ ở nhà cả tuần. Mẹ cũng bị mệt, đau đầu, ho, may có một hôm nóng tí thôi rồi hết. Cả nhà mình vất vả, hy vọng tuần này thì hết. Mẹ chỉ mong cho anh Cún và bố Minh khỏe này, Sóc cũng khỏe này.  Mai Sóc đi khám lại còn bị tiêm đau nữa chứ. Sóc nhớ ngoan nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5831543107327883263?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5831543107327883263/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5831543107327883263' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5831543107327883263'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5831543107327883263'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/11/nho-nhang-uoc-2-thang-roi.html' title='Nhố nhăng được 2 tháng rồi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3826236500677932442</id><published>2009-11-10T00:57:00.000-08:00</published><updated>2009-11-10T01:43:35.054-08:00</updated><title type='text'>Chuyện nhà mình khi Sóc con được 6 tuân</title><content type='html'>Nhanh quá thế là Sóc con đã được 6 tuần. Trừ việc cái mặt phị ra thêm một chút, đầu méo đi thêm một chút vì Sóc không bao giờ chịu nằm thẳng mà phải nằm nghiêng thì Sóc cũng vẫn thế thôi. À, còn nữa, chăc chắn là Sóc dài ra nhiều vì những cái áo 0-3 tháng mặc bắt đầu vừa khít rồi, có lúc mẹ lấy luôn cả áo 3-6 tháng cho Sóc mặc. Hơi dài chân một tí cũng ko sao, cho Sóc càng thoải mái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóc bắt đầu có cái trò ăn một tí là khóc, mẹ phải bế dựng đứng, vỗ hơi một tí cho hết khóc, thì lại ăn tiếp. Cũng có lúc vì Sóc buồn ngủ nên vừa ăn vừa khóc, phải dỗ mãi thì mới nhắm tít mắt lại để ăn tiếp. Đêm thì Sóc cũng dạy ro ro, cứ hai tiếng một lần làm buổi sáng có lúc mẹ thấy đơ đơ, đầu quay quay ko tỉnh được, vừa thay bỉm cho Sóc rồi cho Sóc ti vừa chỉ đạo anh Cún ra cho mẹ xem quần áo thế nào. Được cái có hôm Sóc cũng ngoan, được ngủ cạnh mẹ rồi có thể người ngợm thoải mái nên ngủ được 4-5 tiếng liền sau đó lại 2 tiếng liên tục, mẹ mừng hết biết luôn, nhưng cũng chỉ được 1 vài buổi thôi. Thành ra đêm cũng như ngày mẹ cứ như chong chóng. Vừa xong Sóc dạy bú rồi ngủ lại thì mẹ mới tranh thủ viết một tí, ko vèo một cái lại một tháng nữa rồi còn gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cũng biết là nên kiêng máy tính và kiêng ngồi nhiều, nhưng mẹ ko viết chuyện của ba anh em thì ai viết đây, lâu ngày rồi lại quên, mẹ ko muốn thế nên cứ cố chút vậy, mẹ chịu thiệt chút cũng được, cái đó ko quan trọng bằng ghi lại kỷ niệm của mấy anh em. Còn nữa, Sóc thì lại thích bú ngồi hơn, mẹ mà nằm cho bú thì hay kêu khóc, rồi ban ngày thì anh chị đùa nghịch ồn ào Sóc không ngủ được, mẹ toàn phải bế Sóc thì Sóc mới ngủ. Mẹ biết là nên rèn cho Sóc nằm ở giường riêng nhưng hoàn cảnh nhà mình như vậy nên mẹ đành chịu. Các anh chị ồn quá thì mẹ phải bế Sóc, như thế Sóc cũng hư hơn (ko phải tại Sóc) mà mẹ thì không đọc truyện và chơi với các anh chị, Cún và Vịt lại thiệt hơn thôi. Phải chờ đến lúc Sóc dạy, nằm chơi thì mẹ mới chơi với hai anh chị được một lát, cũng khổ thân hai anh chị. Được cái là Cún Vịt cũng chơi được với nhau, mặc dù hai ba phút thì Vịt lại la khóc gì đó, mẹ cũng cố quen để ko la mắng gì cả, vì mẹ ko thích mắng các con nhiều, mà tuổi của các con thế nên mẹ cũng quen việc kiềm chế rồi. Thế mà một ngày có lúc cũng phải nhắc nhiều rồi nói nặng lời thì hai anh em mới chăm chỉ dọn nhà đấy nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ mặt Sóc tròn hơn nên cái mắt trông lại hơi bé lại, ko được to như hồi mới đẻ. Mà rất buồn cười là mắt phải tự dưng trước đây rõ hai mí, giờ thì có lúc trông lại như mí lẩn, giống chị Vịt. Thế nên nhìn kỹ thì cứ như là mắt to mắt bé ấy, càng buồn cười. Đầu Sóc cũng bắt đầu có cứt trâu, cũng giống chị Vịt ngày xưa, da thì rất đẹp, hai cái má da mịn cứ gọi là mướt ra ấy, có cái trán và một ít ở trên mí mắt thì hơi bị khô, da bong ra từ từ giờ mẹ hơi sốt ruột đã thấm nước để lau bớt đi, nên chỉ có một tí trên mí mắt là hơi khô thôi (cái này cũng giống chị Vịt nốt). Thì cũng phải có mấy cái giống chị Vịt ko bố Minh lại bảo mẹ chỉ nhớ chuyện anh cún, lúc nào cũng thấy Sóc giống Cún thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À mà Ko biết có phải vì Sóc nhìn giống mẹ ko mà mẹ thấy yêu Sóc lắm nhé, lúc nào cũng thích thơm vào hai má của Sóc thôi (mà nhà mình thì ai mà ko thích Sóc chứ, Cún Vịt bố Minh đều hâm mộ mà), Sóc thì quá bám mẹ đi, lúc nào cũng phải mẹ bế lên mới im. Thành ra tay trái của mẹ đã to ụ cả lên, có lúc mỏi rã cả ra, vì phải vác Sóc đi khắp nhà. Lúc nào buổi sáng Sóc ngủ, anh chị đi học thì mẹ thích lắm, vì mẹ có thể tranh thủ ăn uống, nấu nướng, dọn nhà này, còn nếu Sóc bắt mẹ bế thì mẹ chẳng làm gì được rồi, mà Cún Vịt và bố về thì cũng phải có cái ăn rồi mẹ cũng phải lo cho hai anh chị nữa, nhiều khi toàn phải ngồi ở bàn ăn vừa cho Sóc ti vừa lo cho hai anh chị đấy, nên Sóc phải thương mẹ ngoan hơn nữa nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay nhà mình có một chuyện là buổi đêm có hôm anh Cún cũng đái dầm nhé, một hai buổi thôi nhưng mẹ cũng hơi lo. Vịt con thì cũng bắt đầu có lúc đái dầm, dậy thì cứ khóc, rồi một là trèo vào giường mẹ nằm, hai là có hôm thì khóc lóc, hỏi chả nói tại sao, rồi cũng đái dầm. Mẹ bây giờ mới đoán là Vịt muốn đái nhưng vẫn còn ngái ngủ nên chả nói được cho bố mẹ, cũng chẳng tự dạy đái được (vì lâu rồi nên quên mất, chứ cách đây chừng vài tháng Vịt còn tự dạy ra đi đái được cơ mà). Hai anh chị bị như thế thành ra mẹ cứ lo, ko biết có phải tại cái giường tầng hay ko. Tất nhiên lý do nữa là hai anh chị uống nước quả hay sữa lúc ăn cơm thành ra lượng nước trong buổi tối có nhiều hơn, nhưng mẹ vẫn cứ nghĩ về cái giường tầng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số là lúc lấy từ nhà bác Hải về mẹ đã phân vân rồi, vì nhà mình thì chật, chỉ có hai phòng ngủ, mà phòng của Cún Vịt vốn sửa lại từ garage, nên trần nó thấp hơn phòng bình thường một chút. Cái giường nếu để ở phòng thường thì ko sao, còn cho vào phòng ngủ của hai con thì tầng trên hơi sát với trần một chút. bố thì bảo ko sao, Cún cũng ok nhưng mẹ vẫn cảm thấy ko ổn sao ấy. Nếu mà cho hai cái giường đơn xuống đất hết thì phòng ngủ của hai đứa hơi chật chội, vì cái phòng đấy cũng bé, mà để thành giường tầng như bây giờ thì mẹ cứ sợ giấc ngủ của các con ko tốt. Lại còn một số các mẹ khác cũng nói là Vịt ngủ ở tầng dưới thì cũng ko tốt lắm, mẹ nằm thử thì mẹ cũng thấy khác so với ko phải giường tầng nên mẹ càng muốn bỏ đi chỉ để giường đơn thôi. Bố thì bảo sẽ hỏi ý kiến Cún, nếu Cún đồng ý thì sẽ để hai giường đơn. Thôi thì chật chút cũng được, phòng cũng chỉ để ngủ là chính, nên đi lại có chật chút cũng ko sao, quan trọng là hai đứa thấy thoải mái hơn thì mẹ cũng yên tâm. Phòng của bố mẹ thì để cái giường và cũi của em là kín mít rồi, thành ra mẹ cũng ko thể để thêm giường nào vào, dù nhỏ, để Vịt vào ngủ trong đấy nữa. Để cuối tuần này xem xem thế nào vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần vừa rồi nhà bác Thanh có Bốp bị cúm nên bác ko nấu ăn cho mẹ được, mẹ tự xoay xở cơm nước, dọn dẹp một tuần, thấy cũng mệt hơn nhưng cũng cố được. Phải cái Sóc thì hay dạy suốt và cứ phải bế nên mẹ cũng ít thời gian hơn, có lúc cũng muốn nấu cái này cái kia hay dọn tủ quần áo cho Vịt, mà vẫn chưa làm được, chỉ nấu những gì đơn giản ko phải đứng nhiều ở bếp, để còn bế Sóc. Bố Minh cũng bận hơn nên về nhà muộn hơn, nên nhiều lúc mẹ cũng bế Sóc ra ngoài, vừa nấu ăn vừa cho hai anh em ăn uống chứ chờ bố về thì hơi muộn. Mẹ cũng muốn cho Sóc đi ngủ sớm hơn nhưng giờ đó thì phải lo cho hai anh chị nữa, nên Sóc chịu khó mệt một chút vậy. Có lúc mẹ phải lo việc khác ko vào bế hay thay bỉm cho con được ngay, con khóc lâu mẹ cũng thương con lắm, nhưng biết làm thế nào, tất cả mọi người đều phải cố gắng một tí vậy. Đối với người không biết thì có thể thấy mẹ cố bao nhiêu cũng là ko đủ, nhưng mẹ hy vọng các con và bố sẽ hiểu mẹ, vì chúng mình là một gia đình mà. Không phải là mẹ than khổ gì cả, vì từ khi bố mẹ xác định là có Sóc thì tất cả những cái này không còn là khổ hay ko nữa mà là cuộc sống của mình sẽ như thế, mẹ chỉ viết ra để sau này mẹ đọc lại ko quên và cố bù đắp thêm cho các con một chút, vì các con cũng vất vả cùng bố mẹ chứ ko có bố mẹ nào vất vả một mình hết đâu. Cún thì cũng khôn lắm rồi, không chia quà với mẹ đâu mà bảo là mẹ chỉ cần Cún ngoan thôi, vấn đề là Cún có ngoan đâu nên mẹ lúc nào cũng chẳng có quà, mẹ chỉ mong sao anh Cún mau có quà "ngoan" cho mẹ đấy. Còn em Vịt bơ thì ít khóc đi một chút và chịu khó bớt bướng bỉnh là mẹ mừng rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bây giờ đang là mùa cúm, mùa ốm, nhìn quanh hết nhà này cảm, nhà kia con sốt nên điều mẹ mong nhất là cả nhà mình mạnh khỏe thôi. Bố Minh cũng khỏe này, anh Cún và Vịt thì ko bị lây bạn nào ở trường để khỏi bị ốm này, em Sóc thì chịu khó ngủ sớm đi một chút này, đó là những điều mà mẹ mong muốn nhất đấy. Nhanh thật tháng 11 rồi, bố mẹ ngồi đếm rồi chỉ vài tuần nữa là vào mùa lễ, lễ Tạ ơn, rồi sau đó là Giáng Sinh, rồi hết năm. Bố bận quá nên chắc cũng mong được nghỉ, còn mẹ thì khỏi nói rồi, đếm hàng tuần từng ngày để đến cuối tuần, cả nhà mình ở nhà, bố được nghỉ ngơi một chút, mẹ cũng được ngủ rốn thêm một chút :) Anh cún thì chỉ mong nhanh đến sinh nhật thôi, mẹ đã bảo là phải qua Lễ tạ ơn, rồi giáng sinh, rồi tết Việt nam, rồi mới sinh nhật Cún mà. Năm nay thì ko thể làm sinh nhật hoành tránh như năm trước đâu, ko biết anh Cún có thất vọng ko nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3826236500677932442?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3826236500677932442/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3826236500677932442' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3826236500677932442'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3826236500677932442'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/11/chuyen-nha-minh-khi-soc-con-uoc-6-tuan.html' title='Chuyện nhà mình khi Sóc con được 6 tuân'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5269603427429126236</id><published>2009-10-20T14:04:00.000-07:00</published><updated>2009-10-23T12:32:25.624-07:00</updated><title type='text'>Cún Vịt và Sóc</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeV6yts_I/AAAAAAAAFLg/nHQkZ-7jsOE/s1600-h/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeV6yts_I/AAAAAAAAFLg/nHQkZ-7jsOE/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391616172056490994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết chuyện của bố mẹ giờ đến chuyện của các nhân vật chính, các sếp nhỏ, các con quỷ nhỏ v.v. và v.v. của nhà mình đây này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún và Vịt từ hôm có em thì có vẻ hợp tác với nhau hơn, tức là chơi với nhau nhiều hơn. Không có chuyện chị Minh sang đây rồi hai anh chị chơi với nhau, bỏ lại em Vịt khóc thảm thiết vì hai anh chị không chơi với em nữa. Giờ Vịt là bạn, là đồng minh duy nhất của Cún. Mẹ thì phải chăm cho em Sóc 100% rồi, thi thoảng mới rảnh ra đọc truyện cho hai anh em được một chút, nhà thì chẳng còn ai, nên hai anh em đành phải liên minh hợp lực để mà chơi với nhau, không thì biết chơi với ai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng ngày bố đưa Cún đi học về, ăn trưa xong, thì bố đi làm, mẹ thì cho em Sóc ăn, ngủ, v.v. nên Cún và Vịt tự vào phòng chơi. Giờ dì Nhung đã chuyển sang ở nhà thuê, phòng đấy thành phòng của Cún Vịt. Bố và chú Hà đã chuyển giường tầng của hai anh em vào, trong đấy thì có cả đồ chơi, một cái bàn thấp để hai anh em để giấy tờ, bút, nhưng mà dưới đất thì vẫn đầy ự đủ các loại lego, gầu bông, đồ chơi, bút (Vịt rất hay đổ hết bút ra nhà) thành ra vô cùng lộn xộn. Bố bắt hai anh em dọn được mấy hôm, rồi mấy hôm nay thì lại thôi (thế mà mấy hôm trước thì bố rất là hô cao khẩu hiệu là cho hai anh em dọn cho quen nhé), thế nên cái phòng càng lộn xộn. Tối mẹ đi qua đi lại, đá cái này vào cái kia cho đỡ bừa. Được cái là phòng khách và phòng giữa thì hai anh em ít bày hơn nên đỡ lộn xộn, nên bộ mặt chung của nhà mình cũng ko đến nỗi quá tệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại câu chuyện Cún và Vịt. Trò chơi ưa thích bây giờ là tô màu, cắt giấy, rồi chơi picnic, chơi gấu bông. Vịt theo anh  Cún nên biết dùng kéo khá sớm, Cún thì phải 4 tuổi còn Vịt giờ 3 tuổi đã cắt thành thạo, cắt theo các đường uốn éo tốt hơn Cún lúc trước. Suốt ngày tranh giành nhau ai lấy tờ nào, rồi cái trò Vịt chuyên lấy  đồ anh Cún vẽ để cắt, thế là anh Cún bực lắm ra kêu ca với mẹ, rồi lại "trả đũa" Vịt bằng cách ấy đồ Vitj vừa cắt ra để ... xé. Vịt là rú lên, hay chạy vào mách mẹ. Tóm lại là cứ liên hồi.  Hoặc Cún trêu em, dọa em, thế là em lại "Stop it, em không thích đâu", cứ gọi là ầm ĩ suốt ngày. có những hôm mẹ ôm em Sóc nói liên tục hai anh em không dừng, đau hết cả đầu, em Sóc thì cứ nghe mẹ nói hơi to hay giọng bực mình là em Sóc lại khóc, khổ thân em Sóc ghê cơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đươc cái hai anh chị rất là yêu em, thích chăm sóc em lắm. Mẹ mà bảo lấy bỉm hay lấy quần áo cho em là lấy ngay. Thích ôm em, hôn em lắm, nhưng tất nhiên mẹ phải hạn chế rồi, chỉ được vuốt chân hay hôn vào chân em thôi. Vịt thì rât thích sờ vào đầu, vuốt đầu em (nguy hiểm ghê), còn Cún thì chỉ chực hôn trộm em vào trán hay là má. Cún lúc nào nhìn thấy em là lại , chào Sóc, chào Sóc, anh Cún đây, rồi thấy em giơ tay giơ chân thì bảo, mẹ ơi, em chào con kìa. Yêu lắm. Vịt thì cũng thích ra nhìn em, rồi thơm chân em, rồi chơi ú òa với em. Đây trong lúc mẹ viết thì hai anh em đang ra nằm ở dưới chân em Sóc để em đạp chân vào trán của hai anh em này, rồi cười khanh khách, ra vẻ rất vui. Chị Vịt còn tranh thủ mẹ không ở bên cạnh, lấy tay nắn chân cho em, mẹ phải nhắc nhở ko được làm thế đây này. Rồi hai anh em thấy em khóc thì cũng nằm xuống giả vờ khóc, buồn cười ghê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung là thích em, muốn chơi với em lắm mà mẹ vẫn phải nhắc và cả hạn chế liên tục đấy, vì sợ ko để ý va vào em thì em đau thôi. Nhưng được cái không ghen với em nhiều, không khóc lóc đòi mẹ như hồi anh Cún mẹ đẻ em Vịt, nên mẹ cũng vui và yên tâm hơn nhiều. Mong hai anh e m tiếp tục phát huy, chơi với nhau để mẹ còn chăm em nhé, rồi em sẽ lớn nhanh nhanh và chơi với hai anh em đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5269603427429126236?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5269603427429126236/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5269603427429126236' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5269603427429126236'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5269603427429126236'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/cun-vit-va-soc.html' title='Cún Vịt và Sóc'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeV6yts_I/AAAAAAAAFLg/nHQkZ-7jsOE/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2168371673556826872</id><published>2009-10-20T00:24:00.000-07:00</published><updated>2009-10-20T00:45:34.217-07:00</updated><title type='text'>Sóc đầy tháng .. và .. bà nội thương anh Cún .. phải đi xe đạp :)</title><content type='html'>Hôm nay Sóc nhận được thư chúc mừng đầy tháng của cả bà nội và chú Thủy nhé. Mọi người ở đây thì đã hỏi thăm từ hôm qua rồi, vì mẹ không làm đầy tháng mời mọi người nên không ai qua, chỉ có cô Hương và bác Thanh thì mẹ nhờ mua hoa và nến để cúng đầy tháng cho Sóc nên chạy qua. Hoa rất là đẹp nhé, cảm ơn cô Hương nhiều, cảm ơn cả cô và bác đã cho tiền lì xì đầy tháng cho Sóc nữa.  Mẹ vẫn mệt nên chỉ làm đơn giản, tra tài liệu internet thấy cúng mụ phiền hà phết, đủ các trường phái, mẹ chỉ làm theo khả năng của mình, có ngũ quả, rồi 13 quả táo, 13 nắm cơm, 13 quả trứng, 13 cây nến, 13 bông hoa hồng cúng bà chúa bào thai và 12 bà mụ, còn cúng các cụ nói chung (cụ đất đai nhà cửa, trời phật, gia tiên chung hết) thì có xôi gà, hoa quả, vàng tiền, chấm hết. Thế mà cũng phải mất đến mấy tiếng chuẩn bị, cúng xong nhà mình ăn cơm rồi đến giờ đi ngủ luôn :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà chuyện đáng nói nhất hôm nay mà mẹ phải viết ngay, là ... trong thư bà nội nhắc đến anh Cún và thương anh Cún phải đi xe đạp đi học, gầy còm vất vả. Bố Minh kể cho mẹ, cả hai bố mẹ đều biết là cái chính là bà thương Cún thôi, nhưng mà đi xe đạp bên này nó khác với ở Việt nam nên mẹ phải viết ngay để bà yên tâm. Anh Cún đi học chỉ cách nhà có hơn 1km, tức là đi có 10 phút cùng với bố, đường đi thì hơi bị đẹp (sau này bà sang thì sẽ thấy à), lại vắng vẻ, cây xanh, hai bố con đi trên vỉa hè là chính, dưới thì cũng có đường xe đạp riêng rồi mới đến đường ô tô chạy, nên tóm lại là rất an toàn và nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà bên này thì nhà nào con đi học bằng xe đạp hay đi bộ được mới là .. sướng, vì thứ nhất là khí hậu có tốt, mát mẻ, không nắng nóng ít mồ hôi mới đi được, thứ hai là nhà gần, thứ ba là như thế mới rèn luyện thân thể mới tốt, thứ tư là bảo vệ môi trường vì ít đi ô tô, chính nhà trường cũng khuyên nên cho các cháu đi bộ hoặc đi xe đạp đến trường. Mấy nhà ở Texas chẳng hạn nóng điên chỉ có mà ghen tị với nhà mình vì bên ấy toàn phải đi ô tô để đi học thôi. Đúng là bên này rõ ngược đời, ở Việt nam thì chỉ mong đi ô tô cho sướng, bên này thì chỉ mong đi được xe đạp cho sướng thôi. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi đến tiết mục chính là mọi người đều chúc Sóc mạnh khỏe, hay ăn chóng lớn, xinh đẹp ngoan ngoãn này, Sóc phải nhớ cố gắng đấy nhé. Hôm nay mẹ khen Sóc vì Sóc đi khám bác sỹ đã tăng được khoảng 4 lạng so với cách đây 10 ngày, được 8lb 5 oz -3,77kg rồi, dài thêm được 1.75 inches (khoảng 4.5cm), tổng cộng giờ là 54cm; cái quần trước Sóc mặc vừa giờ thì hơi ngắn một tí rồi. Nhưng Sóc vẫn phải tiếp tục phấn đấu cho ko kém chị (Vịt) kém anh (Cún) đấy nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2168371673556826872?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2168371673556826872/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2168371673556826872' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2168371673556826872'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2168371673556826872'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/soc-ay-thang-va-ba-noi-thuong-anh-cun.html' title='Sóc đầy tháng .. và .. bà nội thương anh Cún .. phải đi xe đạp :)'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-7565872731492030490</id><published>2009-10-14T18:23:00.000-07:00</published><updated>2009-10-23T13:13:08.787-07:00</updated><title type='text'>Tập 3- Super Dad</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SuIOTTucsvI/AAAAAAAAFWI/vnalv-o1VuE/s1600-h/12.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SuIOTTucsvI/AAAAAAAAFWI/vnalv-o1VuE/s400/12.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5395891028418671346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Super Dad- đó là biệt danh mẹ giành cho bố trong suốt 3 tuần qua. Giờ đã ba tuần rồi, mọi chuyện ổn hơn và sức khỏe của mẹ đã khá hơn, những cơn đau đã lần lượt từng cơn một qua đi (cơn đau đẻ trong nửa tiếng không là gì so với những đau đớn hai tuần sau khi mẹ sinh Sóc). Dù sao con gái cũng ổn định hơn, mẹ không phải lo lắng quá nữa. Trong lòng mẹ cảm thấy thật cảm ơn bố Minh, vì bố Minh đã cùng mẹ vượt qua ba tuần vừa rồi. Và bố Minh còn làm nhiều, làm tốt hơn mẹ nữa. Super Dad - bố ba con, hay biệt danh gì gì đi nữa thì Sóc, Cún Vịt phải thật tự hào vì có một người như bố Minh đấy nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày của bố Minh bắt đầu như thế nào? Trước đây là ngủ dạy, đánh răng rửa mặt, có gì thì ăn sáng rồi đi làm, sau đó đi làm về, chơi với Cún Vịt, rồi cùng mẹ cho Cún Vịt đi ngủ, và xem TV, hay làm việc một chút. Cuối tuần thì cả nhà đi chơi, rồi chơi poker với mọi người tuần chừng một lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn trong hai tuần sau khi sinh Sóc thì sau? Một ngày của bố Minh vẫn là ngủ dạy, nhưng trong khi mẹ lo cho Sóc, thì bố Minh phải cho Cún ăn/ hai tuần đầu có khi nhà không trữ thức ăn còn chả có gì ăn, hai bố con tự nghĩ tự lo cho nhau, sau đó đưa Cún đi học. Xong rồi về nhà lật đật cho Vịt ăn, mặc quần áo cho Vịt, rồi cho Vịt đi học (hai anh em học cách nhau 1 tiếng đồng hồ). Sau đó về nhà, xem có gì cho mẹ ăn, trong lúc mẹ ăn thì lo cho em Sóc, rồi đi vòng quanh nhà dọn dẹp một tí. Thời gian đầu thì bố Minh còn phải đi mua cái này cái kia, lúc thì mẹ cần thuốc (lần đầu tiên mẹ nghĩ phải uống thuốc giảm đau vì mẹ không chịu nổi cơn đau dạ con lúc Sóc bú, may mà sau hai tuần thì nó hết), lúc thì nhà mình cần có sữa (mẹ uống là chính, rồi hoa quả, rau, bánh mỳ, có lúc không có gì ăn thì bố đi mua phở hay mua gà quay cho mẹ ở Safeway cạnh nhà. Tóm lại là bố dọn dẹp, chợ búa, lo ăn uống cho mẹ. Rồi mấy hôm nóng (10 ngày đầu sau khi Sóc về nhà trời rất nóng và khó chịu, bố cũng chạy qua chạy lại xem có thể làm gì cho mẹ và Sóc đỡ khó chịu, bố kỳ cạch lấy quạt, che màn tre ở bên ngoài cửa sổ cho bớt nóng, tóm lại là lúc nào và ngày nào bố cũng có việc, lịch của bố cứ gọi là kín mít.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là buổi sáng nhé. Từ trưa thì bố tất bật chạy đi đón Vịt rồi đón Cún. Hai anh em tan cùng một giờ nên tuần đầu thì  VỊt ở lại lớp với cô giáo, hôm nào bố làm ở lớp Vịt thì cũng chạy đi đón Cún trước rồi lại quay lại đón Vịt. Cứ thế thôi. May là từ tuần thứ hai thì Vịt đi car pool với bạn. thế là bố thêm mục sáng qua nhà bạn đón bạn, rồi chở về nhà mình, và đưa Vịt và bạn Diya đi học. Còn trưa thì bố đi đón Cún, Vịt thì do mẹ hay babysitter của bạn chở về nhà. Thế là bố không phải lo đi đón cả hai đứa mà chỉ cần đón Cún thôi, tháng sau mẹ khỏe thì mẹ đi đón Cún, bố sẽ được nghỉ ngơi hoàn toàn vụ này :) Đi đón xong, về đến nhà là bố cho hai đứa ăn, rồi cho hai đứa chơi, làm sao để chơi ở phòng khách thôi không vào trong phá, đánh nhau khiến mẹ và em Sóc không nghỉ được. Làm sao để hai anh em chơi trong hòa bình, và có gì để chơi trong suốt buổi chiều dài, trước khi ăn tối và đi ngủ là nhiệm vụ mệt mỏi của bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nói đây là phần công việc khó nhất trong ngày của bố.  Mẹ nghe thấy liên tục hai anh em bị mắng này kia mấy ngày đầu, và mẹ hoàn toàn hiểu. Vì ba tuần này lần đầu tiên bố ở nhà hoàn toàn để chứng kiến trực tiếp hai anh em chành chọe nhau, và nhất là Vịt và Két. Vịt và Két tự nhiên sau khi Sóc ra đơi thì không hợp nhau một cách khủng khiếp hơn, Vịt thì không thích Két chạm vào bât kỳ gì của Vịt, không thích chơi trước mặt Vịt, và còn đánh đẩy em nhiều và vô lý, mà không ai có thể bảo được. Cộng thêm Két, không chỉ stress vì chị, mà còn đang đúng độ tuổi ăn vạ, không vừa ý cho dù là việc nhỏ nhất, là Két lăn đùng ra nhà la khóc ăn vạ, cũng không ai nói được. Liên tục và liên hợp tiếng trẻ con gào khóc, cãi nhau, đánh nhau, đòi chơi, đòi xem phim, đòi nghe audio book, tóm lại là đủ thứ âm thanh, khiến mẹ mệt mỏi một, bố thì mệt mỏi 4,5 , chú Hà dì Nhung cũng mệt mỏi,  tóm lại là một cộng hợp kinh khủng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là chưa kể trời nóng, oi bức, chưa kể trẻ con ăn đồ ăn rơi vãi, rồi Két thì ném đồ ăn, bát đĩa đồ chơi linh tinh dưới chân bàn ăn. Mẹ biết bố khó chịu lắm vì tính bố vốn thích gọn gàng, biết làm sao được trẻ con là thế. Bố cũng chịu được nhưng mẹ hiểu bố cũng phải nín chịu nhiều, và không tránh được có nhiều lúc mắng Vịt và Cún. Mẹ đã từng ở nhà trông hai anh em, không phải giữ yên tĩnh như lúc này có em Sóc còn bé, mà mẹ còn không chịu được, huống chi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiệm vụ bất khả thi của bố còn là, trong cùng lúc đó, chăm sóc vợ đẻ, thay tã cho Sóc những lúc mẹ quá đau chưa ngồi dạy ngay được, bất kể ngày đêm pha sữa cho con và lấy sữa cho vợ, rồi hỏi vợ muốn ăn hoa quả gì thì lấy, gọt cắt mang cho vợ. phải nói là bố làm tất cả mọi việc cho mẹ mà không nề hà gì. Bố đúng là giỏi nhất, super, super man đấy. Mẹ rất là tự hào vì bố lo được bao việc mà không kêu ca gì (à, thực ra thì có la hét hai đứa một chút nhưng đó cũng là chuyện thường tình mà), để mẹ toàn tâm toàn ý lo lắng cho những trò của Sóc (mẹ sẽ kể ở bài sau) và các kiểu đau mà đến sinh Sóc mẹ mới được nếm trải- như đau dạ con co thắt khi Sóc bú (đau gần bằng lúc sinh Sóc mà lại kinh dị nhất là không chỉ đau có 15 phút như lúc sinh) rồi đau khi Sóc cắn mẹ (giờ một tháng mà mẹ vẫn còn đau này :)).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ thì một tháng rồi, nên nhà mình đã ổn hơn. Bố đã đi làm trở lại sau hai tuần, giờ bố đi làm được hai tuần rồi. Ngoài ngày thứ hai bố phải làm ở lớp Vịt buổi sáng, và thứ tư bố làm ở lớp Cún đến 10.30 còn lại các ngày khác thì bố cứ đi làm sau khi đưa Cún hoặc Vịt đi học. Trưa thì bố đi đón Cún, đưa về nhà, rồi ăn cơm đến khoảng gần 1h thì đi làm. Chiều khoảng 5h bố về, xem hai đứa thế nào, rồi khoảng 7h thì nhà mình ăn cơm. Thức ăn thì có mọi người ở đây nấu cho, hàng tuần bố cứ sang nhà bác Thanh vài lần lấy là được, còn cơm và canh thì mẹ lo được. Rửa bát, đổ rác thì bố làm. Dọn nhà thì Cún và Vịt dọn phòng mình, bố mẹ dọn nhà ngoài nên mọi thứ cũng đơn giản. Chỉ có bố là thiệt thòi vì vẫn chưa đi làm lại hết công suất, một ngày bố làm khoảng 5-7 tiếng nên nếu có thể thì bố sẽ cố gắng làm thêm buổi tối, vì cuối năm bố cũng bận mà. Mẹ tin là bố sẽ dần thu xếp được thôi, vì bố là Super Dad mà, bố chỉ cố thêm mọt tháng nữa, khi nào mẹ đi ra ngoài ít bị đau đầu hơn thì mẹ sẽ lại đảm trách các việc của các con để bố toàn tâm lo đi làm và kiếm tiền nuôi cả nhà mình :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún Vịt bây giờ cũng thuộc bài "bố phải đi làm để còn lấy tiền mua thức ăn cho hai anh em" rồi nhé, có hôm Cún cũng nói với mẹ " mẹ ơi sau này con sẽ đi làm để lấy tiền mua đồ ăn cho mẹ", Cún còn sáng tạo hơn, Cún nói Cún biết mẹ thích cây nên Cún sẽ mua cả cây cho mẹ nữa. Yêu Cún lắm, chỉ mong Cún và Vịt ít đánh nhau hơn để mẹ đỡ đau đầu và Super Dad có thời gian làm việc thôi. Cả nhà mình cùng cố lên nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-7565872731492030490?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/7565872731492030490/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=7565872731492030490' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7565872731492030490'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7565872731492030490'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/tap-3-super-dad.html' title='Tập 3- Super Dad'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SuIOTTucsvI/AAAAAAAAFWI/vnalv-o1VuE/s72-c/12.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3805310848432523011</id><published>2009-10-14T17:29:00.000-07:00</published><updated>2009-10-14T18:20:38.548-07:00</updated><title type='text'>Chuyện dài tập: tập 2: Wonder Mom</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mẹ định viết từ tuần trước mà giờ hơn một tuần mới lại bắt đầu viết tiếp được đấy Sóc ạ. Mấy tuần vừa qua nhà mình đúng là trôi qua như một giấc mơ, mọi thứ đều là giấc mơ đối với mẹ, bắt đầu từ phút ấy trong bệnh viện..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;Mẹ vào viện khi đã mở được 5,6 cm, dì Nhung chắc là rất ngạc nhiên và giờ, cả dì, mẹ và bố đều tin là mẹ sẽ sinh em Sóc hôm nay rồi. Trong ba người có lẽ mẹ là người tin nhất, bố và dì thì lúc đầu chỉ nghĩ vào viện cho vui thôi. Không biết bố nghĩ gì trong đầu, nhưng việc đầu tiên là lấy di động gọi cho đài phát thanh nhà mình - tức dì Nhung- thông báo tin mẹ sẽ đẻ hôm nay rồi. Mẹ thì biết rõ, là từ dì tin tức này sẽ tỏa đi khắp mọi nơi rồi :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hóa ra cái cô đưa mẹ vào phòng chỉ như kiểu là người hướng dẫn. Một lúc sau, một y tá khác vào, bà tên là Anthea (đến lúc sau khi con sinh mẹ mới nhớ lại) một người rất dễ chịu, xinh, nói chung mẹ biết rằng nếu mẹ sinh con lúc bà ở đây thì đây sẽ là y tá dễ chịu nhất mà mẹ đã từng gặp. Anthea là con gái thứ hai (second daughter), giống như Sóc ấy, bà có một con trai và con gái và luôn mong muốn có thêm một con gái nhưng ko có cơ hội (tất nhiên rồi vì bà ấy phải tầm tuổi bà nội bà ngoại nhà mình ấy). Anthea rất giỏi, cứ mở máy tính hỏi đủ thứ rồi hỏi chuyện tán phét để mẹ quên đi cơn đau, mà của đáng tội mẹ cũng có đau lắm đâu, lúc đau thì mẹ dừng lại thở một tí (chừng một phút) rồi sau đó lại trả lời tiếp. Đến lúc mẹ sinh xong mới nghĩ, tại sao lại thế, mẹ đã gửi hồ sơ vào bệnh viện thì họ phải có hết thông tin rồi chứ, lại còn hỏi mẹ mất bao nhiêu thời gian. Trong cả mớ tán chuyện ấy, có hai cái mẹ nhớ nhất, một là Sóc sinh vào ngày dự sinh thì chỉ có 7% em bé sinh đúng vào due date thôi, Sóc rất là đặc biệt đấy nhé. Hai là Anthea nói với mẹ từ Việt nam mà bà ấy biết mà mẹ chẳng hiểu gì, tuy mẹ vẫn lịch sự nói một câu "it's better than nothing"- vô duyên gần chết - mãi sau khi Sóc sinh mẹ mới nghĩ ra, từ mà bà ấy nói là "đau, đau quá". Sao lúc trước mẹ lại không nghĩ ra nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tán  chừng 20 phút, thì cơn đau của mẹ dài hơn, mẹ nhờ y tá kiểm tra xem mở bao nhiêu, nhưng hóa ra mới có 8cm. Mà bác sỹ của mẹ vẫn chưa vào, nên mẹ vẫn nằm trên giường, không dám xuống đi lại vì sợ nhỡ có đẻ mà bác sỹ chưa vào thì hơi bị mệt. Thôi thì chờ một tí câu giờ còn hơn. chán nữa là Anthea lại sắp hết ca, nên bà y tá ca sau cũng vào và chuẩn bị băng ca sẵn để đỡ em bé ra. Nhìn mọi người tấp nập đi qua đi lại mẹ cũng thấy hơi nôn nao, mặc dù cũng chỉ có hai y tá thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật may Anthea đang tán phét với mẹ thì ông Powar vào. vẫn như lần trước, bs chỉ mặc đồ thường phục, quần vải áo phông cũ rích trông như một ông trung niên vừa đi ở công viên với con trai về. Mẹ nhìn thấy ông ý thì mừng quà, vậy là mình có thể đẻ được rồi, ko phải chờ nữa (thế mà sau vẫn phải chờ mới chán chứ :)). Ông ấy check mẹ, rồi chọc ối, lúc đó mẹ vẫn mở chỉ có 8cm. May mà nước ối trong, việc mẹ quan tâm nhất đấy, mọi chuyện bình thường, nên ông Powar nói không cần phải liên lạc bác sỹ nhi ngay. Chút nữa mẹ sinh rồi tính. BS cũng hỏi mẹ có muốn rặn không, thành thực lúc đó mẹ chưa muốn lắm nên có sao nói vậy. Thế là bs viết lách gì đó một chút rồi đi ra ngoài, nói chắc chút nữa mới sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mà chỉ một lát sau, chừng 5 phút thì mẹ đau một cơn rất mạnh, cảm giác như đầu của Sóc thúc xuống dưới làm nước ối trào ra một hai cơn như cái bình nước vừa mở vòi và bị ép mạnh. Mẹ đau quá nên nói y tá gọi bác sỹ, rồi lại một cơn ào như thế  nữa, lúc này Anthea đã ra ngoài thay quần áo, chỉ còn mẹ và bà y tá sau ở lại. Không biết y tá nhìn thấy gì , nét mặt nghiêm ngay lại. Mẹ chưa cần hỏi thì bà ấy nói em Sóc đã vừa ị trong bụng mẹ nên nước ối có màu xanh, rồi bà ấy lấy điện thoại gọi ngay cho bác sỹ của mẹ. Từ lúc đó thì mọi thứ diễn ra thật nhanh. Bác sỹ của mẹ chạy vào, mặc áo vội vàng và gọi y tá nói gọi ngay bác sỹ nhi. Y tá của mẹ thì đứng bên trái, chuẩn bị mấy dung dịch khử trùng và những cái gì mẹ ko nhớ nữa, chỉ nhớ là lúc đó mẹ rất đau nên còn nghĩ đến hay là dùng thuốc giảm đau nhỉ. Vì đau quá gần như mẹ không chịu được. Lúc sinh Vịt mẹ đã rất đau từ trước nên cơn đau lúc đẻ mẹ đã chuẩn bị tâm lý được, như độ 8 lên 10 thôi, còn sinh Sóc thì thật sự mẹ đau ít, nên cơn đau từ 4,5 lên 10 thì mẹ choáng quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và mẹ bắt đầu rặn. Cơn đầu tiên đau quá, mẹ rặn một hai cái mà cảm thấy không có động tĩnh gì cả. Mẹ bắt đầu hơi cuống, con đã ị rồi mà tình hình này thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa, hồi sinh Vịt mẹ mất đến 20 phút Vịt mới ra mà. Mà lần này thì đau quá, đau quá mẹ không biết làm sao, mẹ la lên, rồi bảo bác sỹ "Doctor please help me, please help me". Lần đầu tiên trong khi sinh con mà mẹ la lên vì đau. Rồi mẹ hét (chắc là ko là gì so với các mẹ khác nhưng thế cũng là kinh rồi vì lúc sinh Vịt mẹ chả la hét gì hết) " I can't, I can't". Bác sỹ thì trấn tĩnh mẹ, nói với mẹ là cố lên chút nữa thôi là mọi thứ xong rồi. Lúc đó mẹ cuống quá, giờ nghĩ lại thấy ông ấy xử lý rất nhanh và tập trung, thì mẹ phải biết là mọi thứ đều ổn rồi chứ nhỉ. Nhưng mẹ đau quá nên cứ nghĩ chết rồi, làm thế nào, mẹ không chịu được cái cơn đau quằn quại này. Mẹ còn quay cả chân để cho đỡ đau, thế là bác sỹ bảo bố Minh phải giữ chân của mẹ, giúp mẹ như y tá ở bên kia (vì mẹ không có sức mà tự kéo chân của mình nữa). Mẹ lúc ấy chỉ kịp nhìn thấy một bác sỹ nam khác còn rất trẻ chạy vào phòng cùng thêm khoảng 3 y tá nữa, họ chuẩn bị cái máy gì đó ở cạnh tường bên trái mẹ, có cái đèn ở trên (về sau mẹ biết đó là bs nhi), còn Anthea vào lại phòng và đứng bên phải mẹ cạnh bố Minh thì mẹ không nhận ra là lúc nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn đau quằn quại làm mẹ không nghĩ được nhiều, mẹ rặn lần thứ hai, bác sỹ nói rặn đi, thì mẹ rặn, cảm thấy không cố gắng lắm và hơi thất vọng vì mình rồi, mẹ lại kêu "I can't" (do it), lúc này bác sỹ nói mẹ rặn thêm lần nữa đi, cố lên, thế mà không hiểu thế nào, lúc đấy mẹ cảm thấy không thở được nữa rồi, mà mẹ vẫn rặn thêm được một lần nữa. Mẹ cảm thấy tuột một cái, đầu của Sóc đã ra được rồi, và lùng bùng lùng bùng cả người của con và dây rốn dài thoằng ngoằng đã ra hết. Mẹ hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, đầu thì rất mạch lạc biết con đã ra rồi, con đang khóc oe oe kìa, mà trong lòng vẫn không thể tin thế là mọi chuyện đã xong, mẹ đã rặn được con ra .. chỉ trong vòng khoảng 5 phút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con được chuyển sang cho bác sỹ nam đứng ở sát tường, mọi người làm việc rất khẩn trương, ko rõ những gì nhưng tóm lại là rất nhanh. Rồi y tá sang báo cáo cho bác sỹ của mẹ, là em bé khỏe, được 7lbs 11, 3kg4 mấy đó, mẹ không nhớ rõ. trong đầu mẹ vẫn lùng bùng không thể tin được sự thật là Sóc đã sinh ra, mẹ đã vượt qua được cơn đau kinh khủng đó. Còn mắt mẹ vẫn theo dõi bác sỹ của mẹ làm những gì, ông ấy nói sẽ ấn bụng mẹ, đau thế cơ chứ, sau đó mẹ lại push một lần nữa (lần này là nhau thai), mẹ biết hết nên hỏi ông ấy "is it complete" thì ông ấy nói ổn. Nhưng rồi hình như có chuyện gì, vì bac sỹ đăm chiêu khoảng ba giây, rồi nói với mẹ là ông ấy sẽ kiểm tra ở trong và sẽ đau một chút. Man, đau quá ấy chứ, vì cảm giác như bs lấy tay khoắng vào trong bụng của mẹ, và lại ấn mấy lần, hình như máu ra hơi nhiều, bs làm mẹ sợ nhỡ mẹ bị .. băng huyết. Sau đó thì bs không nói gì nữa và bắt đầu màn khâu vá. Mẹ bị rách một đoạn ngắn nên khâu cũng nhanh, mẹ thì đang đau, lần này bác sỹ phải tiêm cho mẹ hai lần giảm đau trước khi khâu, rồi mọi chuyện ổn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan trọng lúc đó là mẹ hỏi đi hỏi lại xem Sóc có sao không, vì mẹ cứ lo con đã ị ở trong bụng thì nhỡ phổi của con làm sao. Thật may quá, bs nói con không sao cả. Y tá đưa cho mẹ, em Sóc lúc này đã hồng hào được bọc sạch sẽ trong khăn (chị Vịt thì không có màn này, đầy máu me là đã đưa cho mẹ ôm rồi, vì chị Vịt không cần bác sỹ nhi phải kiểm tra ngay khi sinh ra như Sóc- ai bảo Sóc ị trong bụng mẹ cơ nên phải chờ mấy phút sau mới đưa cho mẹ được). Anthea cũng ra chúc mừng mẹ, vuốt tóc mẹ và nói mẹ rất giỏi (lúc này mẹ mới để ý là bà ấy đã ở trong phòng từ trước), mấy y tá cũng chúc mừng mẹ, và lùng bùng trong đầu mẹ, lúc ấy và lúc cho con bắt đầu bú lần đầu tiên, chỉ là cảm giác con thật là xinh quá. Đầu tiên thì con giống hệt anh Cún, sau đó nhìn cái miệng và điêu bộ khóc thì giống chị Vịt, rồi sau đó lại thấy giông anh Cún y hệt thôi. Mẹ cảm thấy thật may mắn, vì sinh con xuôn xẻ, và con giống anh Cún - như ước muốn của bố mẹ có một đứa con gái xinh như Cún vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy y tá lúc ấy khen mẹ nhiều lắm, và nói mẹ có thể dạy lớp đẻ được (mẹ để ý là mẹ sinh Sóc lúc ấy hơn 3 rưỡi, tức là một tiếng rưỡi sau khi vào viện và push thì chỉ có mấy phút à). Rồi ai cũng khen này khen kia, mẹ chẳng nhớ gì nữa, chỉ cảm giác rất cảm ơn Anthea vì cuối cùng mọi chuyện đã xuôn xẻ. Bố thì lấy máy điện thoại ra gửi tin hay thư gì đó thông báo, rồi gọi điện cho ông bà nội ngoại, gọi điện cho dì lung tung cả. Mẹ lúc này đã có thể enjoy con gái của mẹ, cho ti này, ngắm con ôm con này, cảm giác mãn nguyện ghê cơ. Cho đến lúc dì vào, rồi chuẩn bị lên phòng, mọi thứ trôi qua thật là nhanh, cho đến khi y tá đẩy mẹ lên phòng hồi sức nói "Ah, the first and only Wonder Mom today", mẹ mới hiểu thì ra các y tá gọi mẹ là Wonder Mom. Ừ thì cũng có thể chứ, một người vào viện đã mở 5,6 cm mà vẫn như không, và push chỉ mấy phút là ra, không kêu la đau đớn mấy (so với bọn Mỹ) thế cũng có thể gọi là Wonder. chỉ có mẹ là chẳng cảm thấy gì và còn thấy cơn đau của mình sao mà kinh khủng, thật may là mọi chuyện đã xong, đã ổn thỏa. Con gái mẹ từ lúc sợ bị đẻ ngược, cho đến lúc này sinh ra chỉ gói gọn có hơn một tiếng, mọi chuyện ổn thỏa đó mới là wonder đối với mẹ. Đến lúc này mẹ vẫn chưa thể tin được mình đã có ba đứa con, và con gái út đã khỏe mạnh chào đời, gặp mặt bố mẹ và mai là các anh chị. Thật là một điều kỳ diệu xảy ra với gia đình mình, mọi thứ thật nhanh, đến mức mẹ và bố vẫn chưa hoàn hồn :) nhưng thật kỳ diệu phải không con? Thật sự lúc được khen mẹ cũng thấy ngạc nhiên và hơi tự hào về mình nữa, mẹ chưa biết và chưa hình dung những đau đớn nữa đang chờ mình ở phía trước, và cả những vất vả mà mẹ và bố sắp phải trải qua. Mẹ không hình dung được, trong đầu lúc ấy chỉ nghĩ, ừ kỳ diệu quá, vậy là mọi chuyện đã xong và mình đang ôm đứa con gái xinh đẹp trong lòng đây. Không vui sao được. Mọi chuyện thế là ổn rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3805310848432523011?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3805310848432523011/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3805310848432523011' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3805310848432523011'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3805310848432523011'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/chuyen-dai-tap-tap-2-wonder-mom.html' title='Chuyện dài tập: tập 2: Wonder Mom'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3901718510433561925</id><published>2009-10-14T17:12:00.000-07:00</published><updated>2009-10-14T17:14:24.034-07:00</updated><title type='text'>13/9- Thư viết cho con gái Sóc của mẹ</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mẹ viết ở bên nhật ký của mẹ, giờ quyết định chuyển sang bên này vì Sóc là thành phần chính thức của nhà mình rồi. Yêu Sóc lắm. Sau này Sóc nhớ học tiếng Việt để còn đọc thư của mẹ nhé, thư mẹ viết trong một đêm ko ngủ được vì Sóc đạp đấy. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13/9/2009&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóc à,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp tới ngày sinh con rồi, chỉ còn một tuần nữa là đến due date, tức là nếu như con có muộn như chị Vịt thì cũng chỉ hơn 10 ngày nữa là mẹ sẽ sinh con ra. Mẹ hy vọng là con sẽ không bị muộn như chị Vịt đâu, lần sinh này mẹ cảm thấy hay bị đau bụng và có cơn co hơn, nên chắc là con sẽ ra đủ ngày đủ tháng phải ko con? Sóc con đúng là đứa con ngoan của mẹ mà. Mẹ tin là như thế đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần mang bầu thứ ba này con biết không, đối với mẹ cũng là lần có nhiều trải nghiệm nhất. Không nói về mặt tâm lý, thì cũng là lần đầu tiên mẹ biết thế nào là thai ngược (may mà con gái ngoan của mẹ đã biết quay đầu xuống ngay lúc tuần 36, con mà quay xuống muộn 1,2 ngày thôi là mẹ con mình đã phải vào bệnh viện làm thủ thuật xoay thai rồi đó), cũng là lần mẹ có những con co nhỏ gần lúc sinh (sớm hơn cả Cún và Vịt đấy nhé). Mẹ hy vọng sau khi bị đẻ chỉ huy cả hai anh chị thì Sóc sẽ thương mẹ và mẹ sẽ có một lần sinh thường, ít đau đớn hơn, cũng nhanh chóng hơn. Để hai mẹ con mình cùng xem sao nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ định viết thư ngắn gọn cho con thôi trước khi sinh, rồi sao vẫn cứ lan man. Lần này có thai con đúng là bất ngờ với bố mẹ, bố mẹ đều phải suy nghĩ nghiêm túc rất nhiều mấy tháng đầu có con đấy, con biết không? Gia đình mình lúc đấy đang ở thời điểm rất khó khăn, mới mua nhà, mọi thứ còn lộn xộn, tiền nong thì gần như không có, nợ nần, rồi còn mới thay đổi bảo hiểm y tế nữa, bố con rất là vất vả vừa xoay xở việc cơ quan vừa sửa sang nhà cửa. Con biết không, những tháng 1,2/2009 là những tháng u ám của nền kinh tế Mỹ, tỷ lệ thất nghiệp tiêp tục tăng báo động, rồi thị trường nhà đất đóng băng, hàng ngày bố mẹ chỉ nghe những tin như công ty tài chính này đóng cửa, chứng khoán ngân hàng giảm mạnh, những cty lớn như Microsoft, Google cũng bắt đầu sa thải người, những người bạn của bố mẹ dù đã đi làm rất lâu, tưởng chẳng bao giờ phải lo lắng, lúc đó cũng nói những câu chuyện như một hai tháng nữa có thể phải ra đi vì cty có chính sách cắt giảm nhân sự. Ai cũng lo lắng lắm con ạ. Cho nên, khi biết tin có con, bố mẹ không khỏi lo lắng và phải suy tính xem liệu với ba đứa con thì mình sẽ xoay xở thế nào? Nhà cửa thu xếp ra sao, xe cộ, rồi cả việc chăm sóc cho con và hai anh chị của con nữa. Đều phải suy nghĩ hết, mặc dù lúc ấy con chỉ là một cái mầm bé nhỏ xíu xiu trong người của mẹ thôi. Có lúc mẹ đã khóc rất nhiều vì mẹ cảm thấy sự bất lực của mình, không giúp đỡ gì nhiều cho bố của con và không chăm sóc, bảo vệ cho con được như mong muốn. Nếu như mẹ có một công việc làm ổn định thì nhà mình đã không phải suy nghĩ và lao đao như thế, mẹ đã nghĩ như thế đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng rất may, khi con lớn dần trong người mẹ, thì mọi thứ đã ổn định hơn, dù cho kinh tế vẫn xấu nhưng tình hình đã khá lên, bố mẹ cũng chuẩn bị tâm lý cho bản thân mình, mẹ thay đổi một số kế hoach của mình (cũng không sao cả con ạ) và cả về chuyện chăm sóc cho Cún Vịt, con như thế nào nữa, mọi chuyện sẽ ổn hết thôi. Bố cũng đã vui vẻ hơn, hàng ngày đi làm về đều hỏi thăm Sóc, cũng hay nói chuyện ba đứa nó sẽ đu bám bố thế nào (giờ bố vẫn kiệu một đứa, bế một đứa được mà). Rồi bố suốt ngày xoa bụng để Sóc con biết lộn đầu xuống đấy nhé, rồi mẹ ngủ thì còn trêu Sóc con, xoa xoa để cho con chuyển bên này bên kia nữa. Chắc là con cũng sẽ rất nghịch như anh Cún và chị Vịt thôi phải không con? Nghịch và hiếu động là "bản quyền" của trẻ con nhà mình rồi, nhất là có hai người anh chị như Cún và Vịt thì con của mẹ không thể tránh khỏi nghịch ngợm được. :) Hàng ngày ngắm con trồi lên trồi xuống, lúc thì vặn vẹo cái lưng, lúc lại duỗi chân, đạp tay, mẹ vui lắm. Cầu trời cho con được khỏe mạnh, hiếu động như lúc con trong bụng mẹ, rồi thời gian nhanh lắm, một năm nữa thôi là con đã bắt đầu chơi với các anh chị, chập chững bi bô trong nhà mình rồi. Mẹ chỉ vất vả thêm hai năm là nhà mình lại có thêm một thành viên xinh xắn và đáng yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con biết không, khi con sinh ra, con sẽ rất may mắn vì đã có một người anh gần 6 tuổi, tên là Cún và chị gái hơn 3 tuổi, tên là Vịt. Tên của con là Sóc con, mẹ Hạnh đặt cho con đấy, vì con được hình thành khi nhà mình mới chuyển sang nhà mới mà nhà này lại có rất nhiều sóc. Tên của con mẹ đề nghị và cả nhà mình, cả Cún và Vịt đều đồng ý (mặc dù có lúc anh Cún hồi nhỏ thích có em tên là Gấu nhưng anh Cún cũng thích tên Sóc ngay lập tức). các bạn Sóc ở nhà mình rất là ngoan nhé, các bạn ấy hay ở trên cây dừa, và chẳng bao giờ phá vườn của mẹ, hay ăn rau quả nhà mình như Sóc nhà bác Thanh bác Hồng đâu, vì các bạn ấy đã có đủ thức ăn (thừa mứa ra ấy chứ) từ mấy cây dừa (phải có đên 4 cây to ấy) và cây óc chó ở đằng sau nhà mình. Các bạn ấy chỉ hay lấy hạt cây rồi chôn lung tung xuống vườn làm mẹ phải nhổ lên thôi, còn lại thì hàng ngày trèo lên trèo xuống và leo hàng rào để Cún và Vịt ngắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún nói con sẽ là bạn Sóc đen, Sóc đen thì hiếm thật (ít hơn hẳn Sóc nâu), bạn ấy hay chạy từ nhà mình sang nhà ông George chơi đấy, hiếu động nhưng mẹ thấy bạn ấy cũng rất ngoan, hy vọng con gái mẹ sẽ giống thế. Anh Cún rất yêu Sóc đấy, tuy anh Cún và chị Vịt hay chành chọe nhau nhưng anh Cún nói rất yêu con, anh giúp mẹ dọn quần áo cho con này, mỗi lúc anh chơi cắt giấy hay làm vòng, không bao giờ anh quên không cắt hay làm một cái cho con đâu. Còn chị Vịt tuy là ít nói nhưng chị nghĩ trong lòng rất nhiều, chị vẫn bảo chị Vịt là chị của em Sóc, mẹ cũng dặn chị, em rất yêu chị này, em ra sẽ chơi búp bê, chơi đồ hàng với chị, vì em là em gái mà, chị Vịt rất vui đấy, mỗi khi chẳng may chạm vào bụng làm cho mẹ (và Sóc con) đau thì chị lại thổi này, rồi thơm cả em cho em đỡ đau nữa. Mẹ rất mong hai chị em sau này sẽ yêu thương và hòa hợp với nhau, vì tình cảm chị em gái rất là quan trọng con ạ. Anh Cún là người tình cảm nên mẹ không lo lắng lắm về phần anh Cún, mà nói chung mẹ mong cả ba con sẽ yêu thương lẫn nhau, tạo thành một khối gắn kết, như kiềng ba chân thì bao giờ cũng vững vàng mà, phải không con?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ vẫn chưa quyết định được cái tên nào tốt để đặt cho con đâu. Mẹ thì đang thích cái tên Hạnh Lê, nó chả có ý nghĩa đặc biệt gì lắm, nhưng vì con sinh năm Sửu (thấy người ta nói vất vả) lại mạng hỏa thượng thiên giống dì Nhung của con, nên mẹ thích con gái mẹ có một cái tên bình dị, nhẹ nhàng, càng đơn giản càng tốt, cuộc sống sau này cũng đơn giản, nhẹ nhàng không phù phiếm. Mẹ thích như thế. Bố con thì có vẻ không đồng ý vì tên đấy không hay lắm, bố con thích đặt tên con là Hạnh phúc bất ngờ (cũng giống với sự sinh ra của con - là một bất ngờ nhưng không kém hạnh phúc với bố mẹ). Mẹ thích ý nghĩa đấy, vấn đề là cái tên ấy tiếng Việt gọi ra sao thì trình độ mẹ kém quá chưa nghĩ ra được cho hay, những từ có nghĩa bất ngờ như "đột" thì không thể lấy để đặt cho con được rồi, nên con còn một tuần nữa sinh mà bố mẹ vẫn chưa có tên cho con đấy. Mẹ cũng mong là rồi bố mẹ sẽ tìm hiểu được thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À mà con biết không, hôm nay còn một tuần nữa con sinh, thì trời bắt đầu mát dần và mưa nữa. Ở vùng nhà mình không có sấm chớp nhưng mưa thì mát mẻ hẳn, mẹ hy vọng lúc con sinh trời sẽ mát mẻ, cây cối xanh tươi, như thế chắc là tính tình con cũng được dễ chịu thoải mái. Mẹ tin là thế mà. Mẹ không mong con phải thật là giỏi giang, làm được cái này hay cái kia, chỉ mong con là con gái ngoan của mẹ, tính tình dễ chịu, biết thương yêu mọi người trong nhà, biết yêu quý và giúp đỡ những người khác, có cuộc sống nhẹ nhàng, êm ấm là được rồi. Với con gái thì mẹ chỉ mong thế thôi con ạ, đừng có bươn chải quá, tuy cuộc sống ai cũng vất vả mới được cái gì mình muốn, mình không thể nào lười biếng chờ sung rụng, nhưng cũng đừng tham vọng, biết điểm dừng và biết với mình cái gì quan trọng nhất là được rồi. Tuổi Sửu của con vất vả, mẹ không duy tâm nhưng ai cũng nói thế, mẹ thì quan niệm ai chả phải vất vả mới có thành tựu, vấn đề là tâm lý của mình xác định thế nào thôi phải không con?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người nghĩ mẹ sẽ muốn có một đứa con trai út, thành thực thì cũng có lúc mẹ nghĩ thế khi mẹ lấy bố con, mẹ nghĩ là nếu mà kham được ba con thì mẹ muốn hai con trai và một con gái, nhưng khi mẹ đã có chị Vịt thì mẹ lại nghĩ khác. Mẹ muốn nếu mà có con thứ ba, thì con sẽ là con gái để kết bạn với Vịt và dung hòa mối quan hệ của Vịt và Cún. Mẹ yêu tất cả các con, mà yêu nhất sẽ là .. cả ba đứa con dễ thương của mẹ, bằng nhau hết, ai cũng như ai, ai cũng có cái đáng yêu của lứa tuổi của mình cả mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái bé bỏng, mẹ mong ngày được nhìn thấy con, hy vọng con sẽ là mối gắn kết cả gia đình mình cùng cố gắng vượt qua những ngày khó khăn này, càng khó khăn thì hạnh phúc của mình càng trọn vẹn phải không con? Thương con nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Hạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PS. Mẹ chăm sóc bản thân không được tốt lắm lần có bầu này, giờ mẹ chỉ mong sao cho ông trời thương nhà mình, để Sóc con của mẹ sinh ra được khỏe mạnh như các anh chị là mẹ mừng nhất đấy. :x:x:x&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3901718510433561925?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3901718510433561925/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3901718510433561925' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3901718510433561925'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3901718510433561925'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/139-thu-viet-cho-con-gai-soc-cua-me.html' title='13/9- Thư viết cho con gái Sóc của mẹ'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-4314345602686934702</id><published>2009-10-12T00:43:00.000-07:00</published><updated>2009-10-23T12:32:07.225-07:00</updated><title type='text'>Ảnh Sóc hai tuần tuổi - 4 thang' 10 / 2009</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfgX1cKJI/AAAAAAAAFMo/N8737-7Bqk0/s1600-h/6.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfgX1cKJI/AAAAAAAAFMo/N8737-7Bqk0/s400/6.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391617451162871954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfdLOLH-I/AAAAAAAAFMg/fiZhMp97cJU/s1600-h/5.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfdLOLH-I/AAAAAAAAFMg/fiZhMp97cJU/s400/5.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391617396237344738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfaFrlN3I/AAAAAAAAFMY/H_JWlxhCsjk/s1600-h/7.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfaFrlN3I/AAAAAAAAFMY/H_JWlxhCsjk/s400/7.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391617343210469234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfWNb34qI/AAAAAAAAFMQ/z6T3LJ3gynA/s1600-h/4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 295px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfWNb34qI/AAAAAAAAFMQ/z6T3LJ3gynA/s400/4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391617276572590754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeeEVkirI/AAAAAAAAFLw/D4VJftjSoZ8/s1600-h/3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeeEVkirI/AAAAAAAAFLw/D4VJftjSoZ8/s400/3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391616312057563826" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeZ4lWSbI/AAAAAAAAFLo/kOhej4qdsYc/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 380px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLeZ4lWSbI/AAAAAAAAFLo/kOhej4qdsYc/s400/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391616240183036338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLp3c7O0-I/AAAAAAAAFNE/dr9orNShkqc/s1600-h/10.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 270px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLp3c7O0-I/AAAAAAAAFNE/dr9orNShkqc/s400/10.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391628842782610402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLp0IKODsI/AAAAAAAAFM8/ycXSz_0cjkY/s1600-h/9.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLp0IKODsI/AAAAAAAAFM8/ycXSz_0cjkY/s400/9.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391628785668722370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLpwyRmk0I/AAAAAAAAFM0/hsB9BE7hOsE/s1600-h/8.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLpwyRmk0I/AAAAAAAAFM0/hsB9BE7hOsE/s400/8.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5391628728254501698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-4314345602686934702?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/4314345602686934702/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=4314345602686934702' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4314345602686934702'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4314345602686934702'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/4-thang-10-2009.html' title='Ảnh Sóc hai tuần tuổi - 4 thang&apos; 10 / 2009'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/StLfgX1cKJI/AAAAAAAAFMo/N8737-7Bqk0/s72-c/6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3360640032985960850</id><published>2009-10-05T10:46:00.000-07:00</published><updated>2009-10-14T17:27:41.572-07:00</updated><title type='text'>Chuyện dài tập : tập 1- giờ mới biết đau đẻ tự nhiên là thế nào</title><content type='html'>Sáng 19/9/2009:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 19 là ngày due date (dự sinh) của em Sóc, mẹ một phần mong em ra đúng ngày (sợ ra chậm lại to quá như chị Vịt thì mẹ đẻ khó) một phần thì vẫn hoài nghi là em sẽ ra chậm .. giống như chị Vịt. Dù có chậm thì bác sỹ đã đồng ý với mẹ là chỉ chờ một tuần thôi. Mẹ thì mong em đừng ra chậm, vì mẹ muốn sinh em tự nhiên, không phải giục sinh như Cún và Vịt. Hehe mẹ cũng muốn thay đổi tí chút :-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm thứ tư mẹ vừa đi khám, đúng là Sóc luôn làm mẹ bất ngờ, vì khác với Vịt, mẹ đã mở cả ba tuần trước khi sinh, Sóc đến trước ngày dự sinh có ba ngày mà mẹ vẫn chưa mở phân nào cả, bụng thì cũng chưa tụt mấy. Thế nên đến ngày dự sinh, đêm 19 dù mẹ đã dạy một lần và phải ngồi ngủ ở trên ghế glider vì mệt và hơi đau bụng nhưng mẹ cũng không chắc đau do ăn linh tinh hay vì Sóc sắp ra. Buồn cười nhất là vừa ngủ gật vừa mơ là vỡ ối tụt một cái (như quả bóng trong bụng nó dồn xuống rồi vỡ òa ra), mẹ gọi dì "Nhung ơi chị vỡ ối rồi" rồi thấy đau cuộn lên, tỉnh lại chả thấy đau, cũng chả vỡ ối, chỉ buồn cười thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng mẹ dạy, luộc gà, nấu bún, rồi vì tủ lạnh vẫn hỏng nên mẹ lấy đồ tôm cua ra để chuẩn bị làm nem. Mẹ nghĩ là lần cuối làm nem trước khi Sóc ra rồi, thôi cố gắng. Vừa đứng cắt hành vừa hơi lẩm nhẩm đau, đau bụng như là buồn đi vệ sinh, mà còn hơi đau lưng chỗ cuối đốt sống, lúc đó là khoảng gần 10h sáng. Đau cũng nhẹ nhẹ nhưng phải dừng lại để nghỉ chút, rồi mới làm tiếp được, mà cái chính là khá giống mấy bà có kinh nghiệm bảo là đau đẻ tự nhiên- điều mà mẹ chưa trải qua bao giờ - nên mẹ hơi nghi. Dì còn bảo  "thôi để đấy em làm cho", ôi giời chờ dì làm thì có mà đến mai. Bố đi Milk Pail mua rau về cho mẹ làm nem, bánh mỳ cho Cún Vịt ăn, còn mẹ thì tranh thủ làm tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần 11h, thấy nem thì hòm hòm rồi còn mẹ thì đau vẫn đều, nhẹ thôi (so với Cún Vịt mẹ bị tiêm thuốc nên đau mạnh lắm, đau thế này như đau bụng, ăn thua gì), mẹ thử đếm, thì thấy đau cũng phải gần 10 giây một lần. Hơi nghi hơn, nên mẹ bảo dì là mẹ phải đi tắm đã, dì thì bảo, chắc gì đã đẻ, ừ thì mẹ cứ thử thôi, nhỡ chẳng may. Tắm gần xong thì mẹ nghi hơn vì thấy đang tắm, cứ đều đều khoảng 5, 7 phút phải dừng lại vì hơi đau nhâm nhẩm. Thế nên mẹ tắm xong tranh thủ ra ăn hai bát bún, rồi vào nhà thay đồ và lại đếm cơn đau. Dài hơn chút rồi, phải 10 -15 giây liên tục, cứ 5,7 phút một lần. Mẹ liền ra gọi điện cho bệnh viện, kể lể một hồi rồi hỏi "khi nào thì cần phải vào" *chuối thế chứ, vì hai đứa con đều bị giục sinh nên đâu nhớ gì đâu- thấy họ bảo, cứ 5 phút một lần, cơn đau 1 phút thì vào. Nhưng vì mẹ sinh Vịt rất là nhanh - sau khi đau có khoảng 1 tiếng là bắt đầu rặn đẻ- nên cô y tá nói mẹ cứ tùy tình hình, vào để họ kiểm tra cũng được, kể cả nếu chậm chưa đẻ thì lại đi bộ ở đó hay về nhà, còn hơn là ở nhà trễ quá rồi vào thì không kịp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là mẹ bắt đầu nhẩn nha đi lấy đồ để đi sinh (đứa thứ ba thành ra chẳng cảm thấy phải chuẩn bị gì), một bộ quần áo cho mẹ, hai bộ quần áo cho Sóc, hai đôi tất cho mẹ (về sau bố M được ăn theo lấy một đôi để đi nhé), rồi một cái cốc thủy tinh, ví tiền, điện thoại, thế thôi, cho vào cái túi máy tính của bố M thế là xong. Gọn nhẹ hơn nhiều so với lần sinh hai anh chị, vì mẹ cảm thấy sinh con bên này chỉ cần đi vào bệnh viện là xong, chả cần gì cũng sinh con ok, sau đó ngày cuối cùng chuẩn bị về mang đồ vào là xong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buồn cười nhất là bố M, bố M chẳng biết hôm trước thức đến mấy giờ, nên vẫn còn buồn ngủ. Ngủ còng queo trên giường, vợ tự chuẩn bị xong, gọi bảo 'đi vào bệnh viện", bố M còn "chờ một tí, anh ngủ thêm 10 phút nữa nhé, buồn ngủ quá". Cái kiểu này có mà vợ đẻ rơi cũng chẳng biết. Thực ra mẹ hiểu là vì mẹ không đau đến mức quằn quại này nọ, nên bố nó nghĩ vào kiểm tra thôi chứ chắc gì đã đẻ, vẫn còn nằm rốn. Mẹ tự đi ra, dặn dò dì Nhung (lúc này vẫn nghĩ chắc vào cho họ xem rồi về thôi chứ đẻ làm sao cái kiểu  này- vì mẹ bình tĩnh quá, cũng chẳng tỏ ra đau đớn gì mấy mà), rồi xem bọn trẻ con ra sao. Lúc này cơn đau đã dày hơn, phải đến 45 giây, nên mẹ cũng hơi lo (đau nhanh quá, mới có nửa tiếng sau khi gọi cho y tá, khéo lại vào không kịp) nên vào gọi ngay bố dạy. Nói với dì chắc là dì không lên SF được, ở nhà nếu mẹ đẻ thì cho Cún Vịt sang nhà bác Sơn chơi (bác Sơn rủ sang ăn BBQ buổi chiều mà) rồi có gì thì mẹ gọi điện về. Cũng nói chuyện với Cún Vịt một tí, bố ra thì lên đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này bố đã có vẻ tỉnh ngủ :d và hiểu tình hình hơn, nên bố lật đật mang máy tính, pin dự trữ, xạc pin linh tinh ra, cho vào ba lô, rồi hai vợ chồng lên đường. Đi đến đoạn qua nhà Joe lớp Vịt (cách nhà mình cỡ 1mile) đường hơi xóc là mẹ cảm thấy đau hơn rồi, vẫn chịu được vì đau nhẹ mà (again, so với Cún Vịt thì chỉ là muỗi đốt gỗ) nhưng mẹ cũng nói với bố, có khi hôm nay đẻ ấy chứ. Vào bệnh viện, đỗ xe rồi đi, một lúc mẹ phải dừng lại để thở một tí, bám vào tay bố (cũng hồi hộp phết ấy), rồi vào đến trong, hỏi chỗ lên (hai vợ chồng tỉnh queo làm cậu security cứ hỏi có cần wheel chair không- trông người ta chẳng đau đớn gì mà còn hỏi buồn cười thật) dù sao thì mẹ và bố cũng lên được tới nơi. Báo cáo tình hình xong , đại khái tao đau 5 phút một lần, mỗi cơn 45 giây, bs này nọ, chúng nó bảo, ok, cho vào phòng để check. Nhẹ như lông hồng, mẹ cũng ko biết sẽ vào cái phòng chờ (như hồi sinh Vịt) hay là vào phòng đẻ luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vào thì mới biết là phòng đẻ. Cô hướng dẫn chỉ cho mẹ thay quần áo, rồi nói sẽ check sau. trên đường đi mẹ cũng biết là bác sỹ Powar đang không có trong thành phố (cô ấy nghĩ vậy), mẹ thì nói luôn, ông bs đã nói là tuần này không trực nhưng mẹ sinh thì ông ấy sẽ vào, nên bảo cô ấy liên lạc với bác sỹ luôn giúp mẹ. Cô ấy bảo có thể là cô ấy nhầm, vì nghe nói là ông bs của mẹ đi thành phố nào đó (man, không ngờ ông này nổi tiếng dễ sợ -jk - thực ra là bs của mẹ là một người khá khó tính và mẹ biết nhiều y tá không thích ông ấy lắm, nhưng về tay nghề thì ông ấy rất giỏi, đã từng có chức quyền một tí trong bệnh viện này nên mọi người chắc là biết).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ thay quần áo xong thì ngồi chờ thôi, thực ra là cứ đi qua đi lại (vì nhớ bài mọi người nói là đi bộ lúc đó nhanh mở, dễ đẻ, mình không biết có đẻ luôn không nhưng thôi thì cứ thực hành một tí đi). Rồi y tá cũng vào, kiểm tra, và thông báo .. là mẹ đã mở 5,6 cm rồi. Họ sẽ liên lạc với bs của mẹ ngay, và chắc là mẹ sẽ sinh hôm nay luôn thôi. Cô y tá cũng hỏi mẹ là lần trước thế nào, mẹ nói từ lúc 5,6 cm đến lúc sinh khoảng 20 phút, chắc tao nghĩ 20 phút nửa tiếng nữa là sinh thôi. Cô ấy chỉ kịp nói "Oh, that's impressive" sau đó chạy biến, chắc là chuẩn bị đi huy động lực lượng. Và đúng thật, lúc sau thì đã có hai y tá vào rôi. Bs đã được liên lạc và sẽ đến. Oh la la, vậy là đúng ngày dự sinh, và mẹ sẽ sinh tự nhiên rồi nhé. Hóa ra đau đẻ tự nhiên cũng đơn giản nhỉ,  mẹ chỉ thấy đau nhâm nhẩm, rồi hơi đau lưng chỗ cột sống, thở một tí là lại ok chứ chẳng phải nghiến răng, chảy mồ hôi níu tay bố như mấy lần trước. Ngẫm ra ko biết tại mẹ đã trải qua hai lần đau vật vã (vì tiêm thuốc giục sinh bao giờ cũng đau hơn, mạnh và dài hơn mà) nên lần này không thấy gì cả, hay tại vì mẹ gặp may, hay tại vì em  Sóc thương mẹ nữa. Nhưng dù sao giờ mẹ cũng có thể yên tâm mà nói rằng, mẹ đã biết đau đẻ tự nhiên là thế nào rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3360640032985960850?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3360640032985960850/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3360640032985960850' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3360640032985960850'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3360640032985960850'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/10/5102009-chuyen-dai-tap-tap-1-gio-moi.html' title='Chuyện dài tập : tập 1- giờ mới biết đau đẻ tự nhiên là thế nào'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3796348573446201751</id><published>2009-09-23T17:04:00.001-07:00</published><updated>2009-09-24T12:45:26.890-07:00</updated><title type='text'>Hello the world !!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/Srq4AuSNz9I/AAAAAAAAFLA/7JJcL7gpMIM/s1600-h/Soc+con+-+first+minute.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/Srq4AuSNz9I/AAAAAAAAFLA/7JJcL7gpMIM/s400/Soc+con+-+first+minute.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5384818627038793682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;YES I AM TINY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;AND AM SLEEPY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(AS) A LITTLE SMILEY..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;IN THIS SMALL  WORLD !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BUT DO YOU SEE THAT ?..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I AM SPECIAL !!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With love from Minh-Hanh-Cun-Vit-Soc Family,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Signed by Hugs and Kisses)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DO HANH LE- 3.38 PM - SEPTEMBER 19TH 2009&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3796348573446201751?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3796348573446201751/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3796348573446201751' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3796348573446201751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3796348573446201751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/09/hello-world.html' title='Hello the world !!'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/Srq4AuSNz9I/AAAAAAAAFLA/7JJcL7gpMIM/s72-c/Soc+con+-+first+minute.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-978773089829025824</id><published>2009-09-16T15:19:00.000-07:00</published><updated>2009-09-16T15:27:39.081-07:00</updated><title type='text'>Cún và Vịt hư quá</title><content type='html'>Mấy ngày nay mẹ quá là mệt mỏi. Cún và Vịt phá vô cùng. Mặc dù mẹ đã cố hết sức làm tất cả những việc mà mẹ có thể làm, cho Cún có playdate với các bạn, đưa Cún và Vịt đi ăn ở ngoài, có thời gian riêng với Cún, nói chuyện và nhờ Cún giúp đỡ mẹ chơi với em Vịt cho tử tế, sao cho em đỡ la hét, đỡ khóc lóc, nhưng dường như tất cả những gì mẹ cố gắng làm đều không có tác dụng. Không chỉ là một lúc lại cãi nhau, la hét, khóc lóc (Vịt thì khóc bất kỳ lúc nào, và còn đánh người khác nữa, bướng bỉnh không nghe lời), ngay cả lúc chơi với nhau thì hai đứa bày ra bừa bộn đến mức mẹ không chịu nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ không bao giờ đòi hỏi các con phải dọn dẹp thật ngăn nắp gọn gàng, biết phân loại đồ chơi, cũng không bao giờ đòi hỏi các con chơi xong phải dọn ngay. Các con vẫn là các em bé và chỉ có khả năng dọn theo mức độ của mình. Nhưng cái cảnh từ phòng này sang phòng khác lúc nào cũng bừa bộn thì mẹ không thể chịu được. Phá phòng khách lanh tanh bành (mẹ đã để hết đồ chơi ra phòng khách, rồi mua bàn ghế cho các con đọc sách, chơi đồ chơi nhưng dường như không tác dụng, đồ chơi vẫn vứt lanh tanh bành, truyện bày khắp mọi nơi), rồi hai đứa vào phá phòng ngủ của các con và rồi cả phòng ngủ của mẹ và cả kho quần áo cũng không được yên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái gì cũng vứt hết ra đất, đồ chơi trong hộp thì thản nhiên xòe một cái thế là đổ hết ra đất (rất tự nhiên, ko cần biết rồi khi nào dọn hay ai sẽ dọn), quần áo thì chơi trò mặc đồ cho em Vịt (mẹ không cấm) nhưng tất cả quần áo và tất trong tủ đổ hết ra đất, đến lúc dọn thì chỉ có nhét vào cũng không vừa. Tóm lại là nhìn tất cả mẹ chán lắm rồi. Ngày nào cũng phải kêu, la mấy tiếng đồng hồ rồi mới dọn được tàm tạm. Có mắng, có đánh đòn cũng bằng ko. Mẹ thật sự bất lực trước hai đứa. Cảm thấy không đứa nào biết suy nghĩ và thương bố mẹ cả. Cho dù mẹ có nói bao nhiêu câu thì cũng chỉ ân hận được một chút rồi sao lại đâu vào đấy cả. Mẹ cảm thấy mệt mỏi quá. Nếu hai anh em tiếp tục thế này thì mẹ cũng ko thể chịu đựng được và ko thể cứ tiếp tục bình tĩnh với hai đứa được.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-978773089829025824?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/978773089829025824/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=978773089829025824' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/978773089829025824'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/978773089829025824'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/09/cun-va-vit-hu-qua.html' title='Cún và Vịt hư quá'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-9087351377425299872</id><published>2009-09-11T22:45:00.000-07:00</published><updated>2009-09-11T23:29:01.363-07:00</updated><title type='text'>Tin lớp Cún - tuần 8-11/9</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:85%;"  &gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mỗi tuần cô giáo gửi thư về nhà để bố mẹ biết tình hình học trong tuần của con, đây là bản đầu mẹ nhận được "news of room 4" bản tin của lớp số 4 (lớp Cún học), tuần từ 8-11/9.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Bài tập của tuần này: tập viết chữ "F f:" Cún đã học viết chữ F ở lớp, bố mẹ cần giúp các con cầm bút chì cho đúng và viết từ trên cùng. Viết những chữ bắt đầu bằng chữ "F".&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Trong tuần: các bạn lớp Cún đã trang trí lớp bằng những con cú nhỏ, dùng những hình đã học, như oval, hình tròn, hình thoi, hình tam giác và hình thang. Lớp còn học thêm những kiến thức (vui nhộn) về các bạn cú. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(đó là hôm thứ năm thì phải, Cún về kể với mẹ là Cún thích bạn cú tuyết - snow owl, mẹ cũng nói mẹ thích bạn này vì lông bạn ấy rất trắng. Cún hỏi mẹ đã bao giờ nhìn thấy bạn ấy chưa, mẹ nói chưa nhưng mẹ có xem phim thấy bạn ấy rồi)&lt;/span&gt;.&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Tuần này các bạn cũng chơi bong bóng và ra ngoài sân học về bong bóng. Mỗi người đều có cơ hội để làm lâu đài bong bóng bằng cách thổi bong bóng vào dung dịch nước xà phòng và dùng vợt để làm bong bóng. Cả lớp cũng xem cách làm sao để làm ra những bong bóng khổng lồ. Cô và các bạn đã tìm ra những màu sắc cầu vồng trong bong bóng và xem gió đưa bong bóng bay đi các hướng khác nhau. Trong khi xem bong bóng bay đi khắp sân trường, cả lớp nói chuyện về việc bong bóng có hình cầu (tròn) và cùng xem phản xạ màu sắc của bong bóng một cách thích thú.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Các bạn đã cùng làm câu chuyện trên tường để bố mẹ xem. Cả lớp viết về những gì mình thích, cô giáo khuyến khích các cháu đánh dấu các bức tranh và viết càng nhiều càng tốt. Nếu như các cháu tập viết ở nhà, phụ huynh hãy nhắc các cháu đặt một ngón tay vào giữa các từ để tạo ra khoảng cách.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Trong quyển sách tập viết to ABC, cả lớp đã viết chữ A và vẽ tranh những từ bắt đầu bằng chữ A, mỗi bức tranh được che bằng một hình quả táo.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Cả lớp cùng đọc câu chuyện Owen và học cách tự làm cho mình thoải mái hơn. Các cháu cùng làm một cái chăn của lớp trên tường bằng những bức tranh về những gì làm cho các cháu thoải mái (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;vụ này thì rất buồn cười, vì hôm đó là thứ tư nên bố đi làm ở lớp Cún hơn một tiếng, Cún đã vẽ một bức tranh về một bạn nhện rất to đang thò tay ra túm bố Minh. Bố không chắc là Cún có nhớ đó là bức tranh làm mình vui vẻ hay ko, hay lúc đó Cún nghĩ ra cái đó nên vẽ luôn- bó tay với Cún luôn&lt;/span&gt;).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Cả lớp tập đếm lùi từ 10 bằng việc vừa đếm vừa ăn từng miếng cereal (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cún có kể với mẹ chuyện này, Cún nói Cún ăn cereal không nhanh và nhiều bằng bạn James)&lt;/span&gt;, đồng thời cũng học những bài hát đếm lùi. Các cháu rất thích bài "5 con khỉ nhảy trên giường" (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;về nhà Cún chơi mấy lần, sang nhà bác Thanh cũng nhảy trên giường và giả vờ ngã xuống đất như bạn khỉ nữa)&lt;/span&gt; và bài "roll over" (các bạn trên giường lăn xuống đất từng bạn một). Cô giáo cũng nói chuyện về "giá trị" của số 0. Cả lớp chia nhóm nhỏ theo những tiêu chí như màu tóc, chiều dài quần (váy), giày và màu xanh da trời. Các cháu đếm số bạn mặc màu xanh da trời và những bạn không mặc  màu này.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Mỗi cháu tô màu chữ cái đầu tiên trong tên mình và trang trí bằng các hạt cườm. Bạn nào cũng học viết cả bằng chữ hoa và chữ thường. Ở nhà bố mẹ các cháu nên tập viết cả hai loại chữ khi các cháu viết tên trên giấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;--------------&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Tiếng Anh:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Homework for this week:&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;practice writing the letters, “Ff. The children practiced writing the letters in class.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;Please help them check their pencil grip and also that they are starting the letters at the top.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;It’s a good idea to have them write at least the letter “f” at the beginning of all the words they list in their word bank on the homework.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;The students made fantastic little owls to decorate the classroom.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;They used the shapes that they have been studying, including the oval, circle, rhombus, rectangle, triangle and trapezoid.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We also learned some fun facts about real owls.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;The children had some bubble fun this week.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We went outside to study bubbles!&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;Everyone had a chance to make a bubble castle by blowing bubbles into a soapy solution.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;They made bubbles with bubble wands and also watched the making of huge bubbles. We discovered the colors of the rainbow in the bubbles and observed how the wind carried bubbles in different directions.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We watched some of our bubbles sail over the schoolyard and talked about the bubbles had sphere shapes.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We also enjoyed looking at the reflections in the bubbles.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;We have new wall stories up for you to see.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;The children wrote about what they like to do.&lt;span&gt;   &lt;/span&gt;We are encouraging them to label their pictures and also write as much as they can.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;If they are writing at home, please remind them to put a finger down between words to make a space.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;In their big ABC books, the children did the letter Aa and made pictures of words that start with “a”, each picture was covered by an apple flap.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;We read the story, &lt;u&gt;Owen&lt;/u&gt; and learned how to find ways to comfort ourselves.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We made a class quilt on the wall of pictures of things that make us feel more comfortable.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;We had fun with counting down from 10 by eating cereal pieces as we counted down. We also learned songs that count down.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;The children loved &lt;u&gt;5 Little Monkeys Jumping on the Bed&lt;/u&gt; and also &lt;u&gt;Roll Over&lt;/u&gt;.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We talked a lot about the value of the number zero. &lt;span&gt; &lt;/span&gt;We had fun sorting ourselves into different groups.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We used hair color, pants length (dresses and skirts), shoes and the color blue to create our groups.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;We graphed the number of people wearing blue and not.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Each child painted the first initial in their first name and decorated them with sequins.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;Everyone also practiced writing his/her name with a capital letter and lower case letters.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;Please also practice this with your child when they are writing names on papers.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;We all want to thank all of the parents who have volunteered to help in the classroom.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;Your time and efforts have made a huge difference in the quality of instruction.&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;Working with small groups is really calming for the children (and the teacher!).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Enjoy the weekend,&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Marilyn and Micheline&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-9087351377425299872?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/9087351377425299872/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=9087351377425299872' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9087351377425299872'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9087351377425299872'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/09/tin-lop-cun-tuan-8-119.html' title='Tin lớp Cún - tuần 8-11/9'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6778104456318340786</id><published>2009-09-04T10:59:00.000-07:00</published><updated>2009-09-04T11:19:01.457-07:00</updated><title type='text'>Cún năm học 2008-2009</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFaDJSdXwI/AAAAAAAAFK0/tnTFTKKF4OM/s1600-h/with+matt+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFaDJSdXwI/AAAAAAAAFK0/tnTFTKKF4OM/s400/with+matt+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377678440136531714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZ96aVWUI/AAAAAAAAFKs/vcC19-jdx2s/s1600-h/with+matt.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZ96aVWUI/AAAAAAAAFKs/vcC19-jdx2s/s400/with+matt.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377678350243682626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZ3buXrqI/AAAAAAAAFKk/d1uwLJxGCv0/s1600-h/whole+class+rug.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZ3buXrqI/AAAAAAAAFKk/d1uwLJxGCv0/s400/whole+class+rug.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377678238927007394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZwjsPNBI/AAAAAAAAFKc/-7niT5TA52Q/s1600-h/vote.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZwjsPNBI/AAAAAAAAFKc/-7niT5TA52Q/s400/vote.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377678120806462482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZqQJC0sI/AAAAAAAAFKU/n1R-aKdJaC8/s1600-h/treasure+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZqQJC0sI/AAAAAAAAFKU/n1R-aKdJaC8/s400/treasure+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377678012479361730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZlfkW5fI/AAAAAAAAFKM/Eo2AduEhE2E/s1600-h/treasure.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZlfkW5fI/AAAAAAAAFKM/Eo2AduEhE2E/s400/treasure.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677930721109490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZggQIJdI/AAAAAAAAFKE/RoWYd4KTDag/s1600-h/ticket+passer.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZggQIJdI/AAAAAAAAFKE/RoWYd4KTDag/s400/ticket+passer.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677845005346258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZb4l7SQI/AAAAAAAAFJ8/ZSP0MdT4Fuw/s1600-h/ticket+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZb4l7SQI/AAAAAAAAFJ8/ZSP0MdT4Fuw/s400/ticket+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677765639883010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZWEdAufI/AAAAAAAAFJ0/mNaVzJbc6YQ/s1600-h/ticket+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZWEdAufI/AAAAAAAAFJ0/mNaVzJbc6YQ/s400/ticket+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677665744501234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZQmrCb9I/AAAAAAAAFJs/gPTYAOh3RtE/s1600-h/terri+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZQmrCb9I/AAAAAAAAFJs/gPTYAOh3RtE/s400/terri+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677571850923986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZNYBLdrI/AAAAAAAAFJk/glJQgBGRjo8/s1600-h/terri.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZNYBLdrI/AAAAAAAAFJk/glJQgBGRjo8/s400/terri.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677516377650866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZJpeGhJI/AAAAAAAAFJc/73JhmdAFNZQ/s1600-h/take+a+pix.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZJpeGhJI/AAAAAAAAFJc/73JhmdAFNZQ/s400/take+a+pix.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677452342887570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZF1Tq8FI/AAAAAAAAFJU/2rEbQnM_io8/s1600-h/t+giving+table.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZF1Tq8FI/AAAAAAAAFJU/2rEbQnM_io8/s400/t+giving+table.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677386800885842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZCg8O0PI/AAAAAAAAFJM/B7NLDz6Enc4/s1600-h/t+giving+feast.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFZCg8O0PI/AAAAAAAAFJM/B7NLDz6Enc4/s400/t+giving+feast.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677329794257138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFY9jKgLGI/AAAAAAAAFJE/YFYmaesZ8Zk/s1600-h/star+war.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFY9jKgLGI/AAAAAAAAFJE/YFYmaesZ8Zk/s400/star+war.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677244491639906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFY6APeAiI/AAAAAAAAFI8/8_DYvXKy_70/s1600-h/snack+time+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFY6APeAiI/AAAAAAAAFI8/8_DYvXKy_70/s400/snack+time+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677183577621026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFY2JalItI/AAAAAAAAFI0/IHJmt3lcfu4/s1600-h/snack+time.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFY2JalItI/AAAAAAAAFI0/IHJmt3lcfu4/s400/snack+time.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677117320667858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYyE4gWjI/AAAAAAAAFIs/HKIZTUBiq-8/s1600-h/show+and+tell+4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYyE4gWjI/AAAAAAAAFIs/HKIZTUBiq-8/s400/show+and+tell+4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377677047384529458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYu-g8QRI/AAAAAAAAFIk/yBfadSxLFgc/s1600-h/show+and+tell+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYu-g8QRI/AAAAAAAAFIk/yBfadSxLFgc/s400/show+and+tell+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676994135474450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYreJbf1I/AAAAAAAAFIc/EgybmdDy1Aw/s1600-h/show+and+tell+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYreJbf1I/AAAAAAAAFIc/EgybmdDy1Aw/s400/show+and+tell+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676933907316562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYn_rK6hI/AAAAAAAAFIU/4-3uC5vByN4/s1600-h/show+and+tell.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYn_rK6hI/AAAAAAAAFIU/4-3uC5vByN4/s400/show+and+tell.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676874187729426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYjqp1lqI/AAAAAAAAFIM/badrWAknUTw/s1600-h/sand+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYjqp1lqI/AAAAAAAAFIM/badrWAknUTw/s400/sand+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676799825516194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYfwvqhpI/AAAAAAAAFIE/Z9YBr6DehN0/s1600-h/sand+1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYfwvqhpI/AAAAAAAAFIE/Z9YBr6DehN0/s400/sand+1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676732741093010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYb-QbBMI/AAAAAAAAFH8/nBGLdQtzE58/s1600-h/pumkin.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYb-QbBMI/AAAAAAAAFH8/nBGLdQtzE58/s400/pumkin.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676667648672962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYYRbq86I/AAAAAAAAFH0/0rQxdHcSNHI/s1600-h/play+table+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYYRbq86I/AAAAAAAAFH0/0rQxdHcSNHI/s400/play+table+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676604076651426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYU2CF5SI/AAAAAAAAFHs/1gfnyZrbVuA/s1600-h/play+table+1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYU2CF5SI/AAAAAAAAFHs/1gfnyZrbVuA/s400/play+table+1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676545182000418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYQptUqKI/AAAAAAAAFHk/Hnxdx-vmtZg/s1600-h/mail+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYQptUqKI/AAAAAAAAFHk/Hnxdx-vmtZg/s400/mail+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676473154185378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYM72RGOI/AAAAAAAAFHc/aAlPa8xdG4Q/s1600-h/mail+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYM72RGOI/AAAAAAAAFHc/aAlPa8xdG4Q/s400/mail+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676409304062178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYI2950sI/AAAAAAAAFHU/r0I_9vC03rs/s1600-h/helmet.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYI2950sI/AAAAAAAAFHU/r0I_9vC03rs/s400/helmet.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676339274437314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYFGz-_sI/AAAAAAAAFHM/p0vQMQDPX94/s1600-h/gardening.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYFGz-_sI/AAAAAAAAFHM/p0vQMQDPX94/s400/gardening.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676274808323778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYBSKLNQI/AAAAAAAAFHE/gkpVF5hFEvo/s1600-h/family+poster+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFYBSKLNQI/AAAAAAAAFHE/gkpVF5hFEvo/s400/family+poster+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676209134712066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFX8MU9TEI/AAAAAAAAFG8/3hKwtW0V4Rc/s1600-h/family+poster+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFX8MU9TEI/AAAAAAAAFG8/3hKwtW0V4Rc/s400/family+poster+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676121669979202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFX4blvszI/AAAAAAAAFG0/sdd1OW62HIk/s1600-h/family+poster+1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFX4blvszI/AAAAAAAAFG0/sdd1OW62HIk/s400/family+poster+1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377676057047446322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFX0KpsPFI/AAAAAAAAFGs/JJm-fKCJx-w/s1600-h/circle.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFX0KpsPFI/AAAAAAAAFGs/JJm-fKCJx-w/s400/circle.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675983781117010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXvwDRLII/AAAAAAAAFGk/tklPk9vwjko/s1600-h/bread+house.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXvwDRLII/AAAAAAAAFGk/tklPk9vwjko/s400/bread+house.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675907921161346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXrVSm_EI/AAAAAAAAFGc/wLwU111rsh0/s1600-h/bread+house+4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXrVSm_EI/AAAAAAAAFGc/wLwU111rsh0/s400/bread+house+4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675832018271298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXnHW-vMI/AAAAAAAAFGU/Vog1CLrD_ok/s1600-h/bread+house+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXnHW-vMI/AAAAAAAAFGU/Vog1CLrD_ok/s400/bread+house+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675759559032002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXhk40PCI/AAAAAAAAFGM/KF0ahw2SD24/s1600-h/sebastian+mail.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXhk40PCI/AAAAAAAAFGM/KF0ahw2SD24/s400/sebastian+mail.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675664406363170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXaN1TROI/AAAAAAAAFGE/bCDq6sJqlGk/s1600-h/sam+sophia.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXaN1TROI/AAAAAAAAFGE/bCDq6sJqlGk/s400/sam+sophia.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675537958520034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXWX-mqDI/AAAAAAAAFF8/WEfr6EtF_EQ/s1600-h/sam+hath+maddi+mariana.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXWX-mqDI/AAAAAAAAFF8/WEfr6EtF_EQ/s400/sam+hath+maddi+mariana.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675471962417202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXSgK59NI/AAAAAAAAFF0/SYr3tikd5Bg/s1600-h/miranda.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXSgK59NI/AAAAAAAAFF0/SYr3tikd5Bg/s400/miranda.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675405442020562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXNgVNfKI/AAAAAAAAFFs/1QhcOqOZs8k/s1600-h/helmet+friend.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXNgVNfKI/AAAAAAAAFFs/1QhcOqOZs8k/s400/helmet+friend.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675319585897634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXJzTC9wI/AAAAAAAAFFk/mgBWaSmUcpc/s1600-h/hath+maddi.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXJzTC9wI/AAAAAAAAFFk/mgBWaSmUcpc/s400/hath+maddi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675255957616386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXGZCCRFI/AAAAAAAAFFc/biCUStPxM6o/s1600-h/girls+fun.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXGZCCRFI/AAAAAAAAFFc/biCUStPxM6o/s400/girls+fun.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675197367338066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXBtLqORI/AAAAAAAAFFU/pMzuU31pEmk/s1600-h/gangs.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFXBtLqORI/AAAAAAAAFFU/pMzuU31pEmk/s400/gangs.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377675116877068562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFW3Dlhb7I/AAAAAAAAFFM/DRy97KzZld4/s1600-h/brett+mason.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFW3Dlhb7I/AAAAAAAAFFM/DRy97KzZld4/s400/brett+mason.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377674933912563634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFWLfrqjXI/AAAAAAAAFE8/FqX875shWEo/s1600-h/anthony.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFWLfrqjXI/AAAAAAAAFE8/FqX875shWEo/s400/anthony.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377674185540275570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFWHkPFXYI/AAAAAAAAFE0/ZvGiS3op7_s/s1600-h/book+corner.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFWHkPFXYI/AAAAAAAAFE0/ZvGiS3op7_s/s400/book+corner.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377674118043098498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mẹ load ảnh trước rồi viết sau vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFWPsZyOLI/AAAAAAAAFFE/wRF8EKcjVCs/s1600-h/bread+house.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFWPsZyOLI/AAAAAAAAFFE/wRF8EKcjVCs/s400/bread+house.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377674257674418354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6778104456318340786?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6778104456318340786/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6778104456318340786' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6778104456318340786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6778104456318340786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/09/cun-nam-hoc-2008-2009.html' title='Cún năm học 2008-2009'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFaDJSdXwI/AAAAAAAAFK0/tnTFTKKF4OM/s72-c/with+matt+3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5625700887830832668</id><published>2009-09-04T10:23:00.000-07:00</published><updated>2009-09-04T10:58:41.089-07:00</updated><title type='text'>Vịt năm học 2008-2009</title><content type='html'>Đây là một số hình ảnh của Vịt trong năm học trước 2008-2009. Lớp của Vịt là lớp 18-30 tháng, Vịt thuộc loại "dừ" trong lớp vì lúc vào học Vịt đã hơn hai tuổi rồi. Tuy vậy so với lơp 2 tuổi ở trường thì Vịt vẫn là bé nhất, nên Vịt ở trong danh sách chờ mà mãi cũng không vào được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lớp của cô Becca (là mẹ của Mariana lớp anh Cún) có khoảng 20 bé, 10 trai 10 gái. Cô Becca trước đã dạy ở trường tiểu học, giờ chỉ ở nhà với hai con gái thôi, năm Vịt hai tuổi cô mới quay lại dạy ở trường mẫu giáo này, cũng chỉ có một buổi ban ngày và một buổi tối với các bố mẹ. Mẹ thì biết cô Becca từ năm trước rồi, nói chuyện như bạn bè rất thoải mái. Đây là mẹ và Vịt chào mọi người này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN21YhPRI/AAAAAAAAFDU/7uES9rIFCuA/s1600-h/halloween.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN21YhPRI/AAAAAAAAFDU/7uES9rIFCuA/s400/halloween.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665034495278354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt bắt đầu học từ 9.30 đến 11.30. Lớp anh Cún thì học từ 9h nên thường mẹ đưa anh Cún đi học, rồi Vịt sang lớp chơi từ sớm luôn. Cô Becca thì luôn có mặt sớm (cô cũng phải đưa Mariana đi học như mẹ mà), nên buổi sớm thì thường chỉ có Vịt và mấy bạn có anh chị ở lớp lớn ở đó thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày bắt đầu, thường Vịt đi cùng mẹ vào lớp. Vịt hay chơi ở bàn đất nặn (Play dough) hoặc là bàn xếp hình (puzzle) trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là Vịt ở bàn Play dough này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOUIHEtfI/AAAAAAAAFEU/AmTibTQ7Q08/s1600-h/Vit+play+dough+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOUIHEtfI/AAAAAAAAFEU/AmTibTQ7Q08/s400/Vit+play+dough+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665537738585586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOQzbqyrI/AAAAAAAAFEM/NTrv2oQ8Kuo/s1600-h/Vit+play+dough.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOQzbqyrI/AAAAAAAAFEM/NTrv2oQ8Kuo/s400/Vit+play+dough.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665480648215218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bàn này thường cũng đông các bạn lắm, nên các bạn cũng phải chia sẻ chỗ ngồi và đồ chơi với nhau. Có lúc Vịt cũng ghê lắm không muốn cho các bạn lấy đồ của mình đâu, nhưng thường mẹ nói chuyện thì Vịt cũng chia bớt đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có lúc Vịt không thích chơi ở trong lớp, thì ra sân trước chơi. Vịt rất thích đẩy xe đẩy nhỏ để chở em bé đi vòng vòng. Vịt hay chọn cái xe màu hồng đẹp mà các bạn gái khác cũng thích, nên có lúc cũng có xugn đột đấy. Ví dụ như Vịt để em ở đấy mà quay đi chỗ khác là có bạn ra lấy ngay, thế là lại kêu khóc um sùm rồi bố mẹ phải giải quyết xem đến lượt ai. Nói chung búp bê và xe đẩy là đồ chơi ưa thích của các bạn con gái thành ra Vịt luôn phải giữ cho chặt đấy (khôn lắm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNsZsOXEI/AAAAAAAAFDE/8fSXV4HK7g8/s1600-h/day+xe.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNsZsOXEI/AAAAAAAAFDE/8fSXV4HK7g8/s400/day+xe.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664855263042626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sau khi chơi một hồi thì đến giờ music. Thường cô Zoe qua lớp mình để hát khoảng 15 phút cho các bạn. Đây là lúc cô Zoe đang hát, các mẹ hát theo và làm động tác tay này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN6ysr3oI/AAAAAAAAFDc/mKqouwGj_6E/s1600-h/me+%2B+Vit+-+music+time.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 330px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN6ysr3oI/AAAAAAAAFDc/mKqouwGj_6E/s400/me+%2B+Vit+-+music+time.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665102494031490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sau đó thì đến lượt cô Becca hát thêm khoảng 10 phút nữa, rồi các bạn lần lượt đi ra nhà vệ sinh để rửa tay rồi vào lớp ăn snack.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOFrrcSeI/AAAAAAAAFD0/wYGU5d-REP8/s1600-h/ngoay+mui.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOFrrcSeI/AAAAAAAAFD0/wYGU5d-REP8/s400/ngoay+mui.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665289588328930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tiếc là giờ snack thì mẹ chưa lấy được ảnh to trong máy kia, sau này mẹ up lên vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi ăn snack xong (thường Vịt ở lại muộn lắm vì Vịt ăn chậm mà lại phải ăn hết mới ra chơi cơ) thì cả lớp ra sân sau để chơi. Đây là chỗ ưa thích của Vịt- chơi trong hố cát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOYEH0uuI/AAAAAAAAFEc/tCRebDrJdHE/s1600-h/Vit+sand+box.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOYEH0uuI/AAAAAAAAFEc/tCRebDrJdHE/s400/Vit+sand+box.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665605387467490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cũng có lúc Vịt không muốn ra ngoài, Vịt ở trong lớp xem sách như thế này này. Thường Vịt thích xem sách và muốn mẹ đọc cho Vịt, có lúc thì Vịt ngồi cùng bạn khác xem bố mẹ bạn đọc cho mình luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFONPUed0I/AAAAAAAAFEE/XMJjeD7h6zM/s1600-h/V+book+corner.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFONPUed0I/AAAAAAAAFEE/XMJjeD7h6zM/s400/V+book+corner.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665419414763330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sau nửa tiếng chơi thì đến lúc Vịt thích nhất trong ngày- cô Becca thổi bong bóng xà phòng (bubble) và bật nhạc cho các cháu chơi, nhảy múa. Vịt rất thích lấy tay để bắt bong bóng trên đầu ngón tay và đưa cho các bố mẹ xem. Sau khi xem xong thì Vịt thổi phù hoặc lấy tay kia đập bong bóng cho vỡ. Vịt rất khéo nhé, sau này các bạn cũng học Vịt chơi trò bắt bong bóng này đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNS-oEmAI/AAAAAAAAFCM/acwaShSYEUg/s1600-h/bubble.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNS-oEmAI/AAAAAAAAFCM/acwaShSYEUg/s400/bubble.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664418501138434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Sau màn bong bóng cô giáo có thể đọc truyện rồi bật nhạc để cả lớp nhảy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNpCzpdEI/AAAAAAAAFC8/W9DC9p3XcKc/s1600-h/dance.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNpCzpdEI/AAAAAAAAFC8/W9DC9p3XcKc/s400/dance.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664797580555330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng là màn hát chào từng bạn một rồi ra về. Nhanh không, hai tiếng mà vù một cái, bao nhiêu là hoạt động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là một số bạn của Vịt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Joe và mẹ của bạn ấy - cô Susan. Joe sẽ học tiếp với Vịt ở năm sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOeiL8u1I/AAAAAAAAFEs/xzAw40UFKbY/s1600-h/zoe.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOeiL8u1I/AAAAAAAAFEs/xzAw40UFKbY/s400/zoe.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665716537047890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ryan (mẹ là Shirley). Mẹ rất hay nói chuyện với cô Shirley nhé, tiếc là Vịt không vào lớp cô Laura được nên không học được cùng Ryan rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOJx6rXJI/AAAAAAAAFD8/J_2pBpGEmiM/s1600-h/Ryan.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOJx6rXJI/AAAAAAAAFD8/J_2pBpGEmiM/s400/Ryan.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665359982320786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Miya, Vịt cũng rất thích bạn này này. Tiếc là năm sau Vịt học lớp khác rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOCfrAAII/AAAAAAAAFDs/lKAFSjIwRls/s1600-h/miya.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 297px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFOCfrAAII/AAAAAAAAFDs/lKAFSjIwRls/s400/miya.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665234825642114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt cũng chơi với cả Mira nữa. Mira rất là xinh nhé, hồi đầu hai bạn đều ngượng nên chả chơi với nhau mấy đâu, nhưng nói chung là rất quý nhau. Mẹ của Mira sắp sinh em bé thứ hai, 19/9 này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN-pDfC8I/AAAAAAAAFDk/bZdvr8z9e0g/s1600-h/mira.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN-pDfC8I/AAAAAAAAFDk/bZdvr8z9e0g/s400/mira.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377665168624782274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Còn đây là Carolyn và mẹ là cô Sarah. Bạn ấy còn một anh trai bằng tuổi Cún tên là Benjamin, nên mùa hè vừa rồi những lúc đi công viên, mẹ hay cho Cún đi cùng để Cún chơi với Ben, còn Vịt thì chơi với các bạn. Carolyn cũng học với Vịt năm nay ở lớp cô Judy, bạn ấy còn hơi Vịt mấy tuần nữa, nên cũng cao lớn lắm. Hồi đầu Vịt toàn gọi Carolyn là chị đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNiCMEUFI/AAAAAAAAFCs/xgZ_o3wB4D0/s1600-h/carolyn.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 358px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNiCMEUFI/AAAAAAAAFCs/xgZ_o3wB4D0/s400/carolyn.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664677155459154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Axel này, em của chị Miranda ở lớp Cún. Axel thì hơi gấu một tí, thi thoảng cũng chơi với Vịt, nhưng mà chơi kiểu con trai nên Vịt ít thích. Có điều Axel học với Vịt từ hai năm nay nên Vịt lúc nào cũng nhớ Axel là bạn của Vịt đấy. Vịt được thừa hưởng khá nhiều quần áo của chị Miranda, thi thoảng mẹ của Axel lại mang cho Vịt một túi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNbM-futI/AAAAAAAAFCc/5XlHuTXM8Jg/s1600-h/axel.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNbM-futI/AAAAAAAAFCc/5XlHuTXM8Jg/s400/axel.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664559792241362" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ella và Arjun là hai bạn nữa Vịt cũng nhớ mặt. Dù ít chơi với nhau nhưng chắc cũng có ấn tượng :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNzr_tnnI/AAAAAAAAFDM/Q45w9zgRyOg/s1600-h/ella.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNzr_tnnI/AAAAAAAAFDM/Q45w9zgRyOg/s400/ella.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664980435705458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNXrSfgyI/AAAAAAAAFCU/wxmBKbRws98/s1600-h/arjun.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFNXrSfgyI/AAAAAAAAFCU/wxmBKbRws98/s400/arjun.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377664499209700130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cũng mừng vì Vịt đã có một năm học vui vẻ và sẽ học cùng một số bạn mà mình đã quen từ năm 3 tuổi này. Năm nay sẽ là một năm quan trọng, mẹ hy vọng  Vịt sẽ có bạn thân để chơi cùng (thường các cháu ba tuổi bắt đầu kết bạn với nhau) và thật là thích cô giáo Judy nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5625700887830832668?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5625700887830832668/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5625700887830832668' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5625700887830832668'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5625700887830832668'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/09/vit-nam-hoc-2008-2009.html' title='Vịt năm học 2008-2009'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SqFN21YhPRI/AAAAAAAAFDU/7uES9rIFCuA/s72-c/halloween.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6060554582005431962</id><published>2009-09-01T00:14:00.000-07:00</published><updated>2009-09-01T00:26:53.668-07:00</updated><title type='text'>Buổi đầu gặp cô giáo Vịt</title><content type='html'>Vịt con sẽ đi học lớp 3 tuổi, hai buổi ở lại lớp một mình, nên cô giáo đến nhà một buổi trước khi đi học, để làm quen với Vịt. Ngoài ra năm nay có thay đổi, là tuần đầu tiên đi học, thì lớp mỗi buổi sẽ chỉ có 6 cháu thôi, để nhóm nhỏ, dễ làm quen với cô giáo và lịch học hơn. Do chia làm ba nên mỗi cháu sẽ chỉ học một buổi trong tuần đầu, từ tuần sau đó mới học thành 3 buổi đều đặn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cũng biết là Vịt khá dạn dĩ rồi, nhưng lúc cô giáo tới nhà thì cũng mừng vì Vịt rất giống anh Cún, là hòa nhập nhanh, và khá dạn khi nói chuyện với người lớn, kể cả bằng tiếng Anh dù Vịt cũng chưa biết nói nhiều lắm. Mẹ nói trước với Vịt cả tuần, là cô Laura chỉ dạy Vịt trong hè thôi, còn giờ vào năm học thì cô Judy sẽ dạy Vịt, nói mấy lần thôi thì Vịt cũng quen, sau đó khi nhắc đến cô giáo của mình, Vịt chỉ nói cô Judy. Mẹ cảm thấy giống Cún, việc thay đổi cũng khá là đơn giản đối với Vịt, miễn là bố mẹ nói trước nhiều lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À để mẹ kể hôm đó. Đấy là sáng thứ sau, mẹ và Vịt ăn sáng xong, thì mẹ nói Vịt dọn nhà giúp mẹ, vì cô Judy sẽ đến nhà chơi với Vịt (mẹ nói từ mấy hôm trước rồi, V vẫn nhớ) để mẹ còn làm việc khác. Vịt nói mẹ giúp con dọn nhé, thì mẹ nói mẹ cũng đang dọn này, rồi mẹ nhặt mấy quyển truyện, sau đó đi vào nhà trong lau chùi.Mẹ để ý thấy Vịt cũng chăm chỉ nhặt đồ chơi và dọn truyện ở dưới đất ngay lúc đó nhé, chứng tỏ V rất có ý thức giúp mẹ đấy. Mẹ thì vừa dọn nhà, vừa quét sân, rửa bể bơi (bằng nilon cho sạch), rồi lau cửa sổ, quét nhà, v.v. nói chung linh tinh xèng, còn Vịt thì dọn xong giúp mẹ cung ngoan lắm,ngồi chơi cho mẹ làm, sau đó thì vào mẹ thay quần áo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô giáo đến khá đúng giờ, Vịt chạy ra ngoài chơi chào cô, rồi khi cô vào nhà, thì cũng chỉ mất một vài giây nhìn cô, sau đó ra chơi luôn. Vịt lấy truyện chú mèo nhỏ cho cô đọc cho này (của đáng tội truyện dài nên cô đọc đã hết béng cả 20 phút rồi), Vịt thì khoái chí lắm, à, còn lấy cả búp bê xuống khoe với cô, rồi chỉ trỏ tranh vẽ lúc cô đọc truyện. Rồi còn hỏi han cô loạn xị ngầu, buồn cười lắm, từ truyện bạn mèo mẹ còn suy ra hỏi mẹ của cô giáo đang ở đâu nữa chứ. Nói chung Vịt tuy không biết nhiều tiếng Anh nhưng Vịt cũng nói hết trong khả năng của mình, và rất là dạn dĩ, khiến cô giáo rất thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chơi với cô một lúc rồi Vịt tự nhiên trèo vào trong giường của mình ... chơi một mình. Hình như là xem poster gì đó. lúc đó mẹ tranh thủ 5 phút hỏi cô về lớp mới, năm học, rồi nói cả chuyện Vịt ở nhà chỉ nói tiếng Việt là chủ yếu, nên vốn tiếng Anh của Vịt còn hạn chế. Cô cũng ko làm mẹ ngạc nhiên chút nào khi nói với mẹ là như vậy rất tốt vì Vịt sẽ biết hai ngôn ngữ, nói chung nói được nhiều ngôn ngữ từ nhỏ thì sẽ phát triển ngôn ngữ của Vịt hơn. Cô cũng noi là về giao tiếp thì Vịt rất tốt, rất hòa đồng nên cô ko thấy phải lo lắng gì cho Vịt cả (như vậy thì mẹ cũng mừng).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buồn cười nhất lúc cô về, vào chào Vịt , mẹ cứ nghĩ Vịt sẽ ra tiễn cô ra ngoài, thế mà Vịt lại không muốn,chỉ ngồi trong giường vẫy cô về thôi. Nhưng tối bố về thì Vịt kể hết cho bố nghe, cô giáo đến chơi này, làm gì này (đọc truyện, chơi búp bê, khen búp bê xinh, khen Vịt xinh), nói chung Vịt vẫn nhớ từng chi tiết một mới giỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cũng ko lo gì vì chắc chắn V sẽ thích cô giáo thôi và mọi chuyện sẽ ổn. Chỉ có đón đưa Vịt thì hơi mệt, nhưng mẹ sẽ nói chuyện với cô giáo xem cô giáo có giúp được gì không (ví dụ cho Vịt ở lại thêm 15 phút lúc cô dọn dẹp, nếu mẹ ko nhờ được ai trông) , mẹ tin là cô sẽ ok thôi. Mọi người biết cô đều nói là cô rất tốt và quan tâm cho nên mẹ cũng yên tâm hơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6060554582005431962?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6060554582005431962/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6060554582005431962' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6060554582005431962'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6060554582005431962'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/09/buoi-au-gap-co-giao-vit.html' title='Buổi đầu gặp cô giáo Vịt'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2658630080603247289</id><published>2009-08-31T23:50:00.000-07:00</published><updated>2009-09-01T00:08:49.851-07:00</updated><title type='text'>Tuần đầu tiên của Cún</title><content type='html'>Thế là hôm nay Cún đã học được trọn vẹn một tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai ngày đầu, Cún dạy được sớm (hơn 7h) hoặc mẹ gọi Cún dạy nên mẹ con mình rảnh rang ăn uống, chuẩn bị (thực ra cả nhà mình ăn được với nhau đấy nhé), nhưng hôm qua thì mẹ không ngủ được mấy nên dạy hơi mệt. Cún ngủ được ít nên hơi lờ đờ, thế là ra mãi mới ăn hết được bát cháo. Bị mẹ nhắc liên tục,rồi bố nhắc nữa (Cún vẫn chưa quen ăn nhanh, ăn sáng gì mà cả nửa tiếng cũng chẳng ăn được bao nhiêu), khổ thân Cún. Được cái trong lúc hai bố con ăn thì mẹ làm đồ ăn cho cả hai bố con, Cún thì chỉ ăn nhẹ lúc 10h cho đến tháng 11 mà, còn bố thì cần hộp đồ ăn trưa. Nhìn hai bố con hai cái xe đạp, mỗi người một cái balo, một cái hộp thức ăn đạp xe đi làm/ đi học, mẹ cũng thấy nao nao. Cún con bé tí tẹo teo, cái xe đạp cũng bé tí tẹo teo, đội mũ bảo hiểm đàng hoàng nhé, y như một "bố Minh bé" ngày nào cũng đạp xe theo bố đi từ sáng sớm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ ăn trưa của bố đơn giản, phần lớn có cơm, thức ăn, và hoa quả, có hôm thì có rau xào nữa. Còn Cún thì chỉ ăn nhẹ ở trường, mẹ làm bánh mỳ kẹp, hoa quả và rau cho Cún thì Cún toàn bỏ bánh mỳ lại, nên giờ mẹ chỉ cho Cún rau (đậu snap pea, đại khái loại có hạt tròn, ăn ngọt lắm, Cún rất thích, hoặc cà rôt, dưa chuột), một ít hoa quả (nửa quả lê, hoặc nho, hoặc nhãn - mà Cún có vẻ chán lê rồi hôm nay lại mang về hết), rồi một ít bánh quy hay cơm, và một thanh pho mát. Cún chẳng bao giờ ăn hết đâu, chỉ ăn in ít thôi, nhưng mẹ và bố đang cố gắng nói Cún chịu khó ăn nhiều hơn chút. Để quen mà, đến tháng 11 còn ăn trưa nữa, nếu giờ ko quen ăn, bỏ nửa bữa trưa nữa thì mệt lắm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần đầu Cún đi học, hàng ngày đi chỉ mang đồ ăn, cuối tuần thứ sáu thì mang theo một folder những gì Cún làm ở trường. Có một quyển Cún tự vẽ để học về hình dáng, khoảng 6,7 trang các hình tam giác, hình thoi, chữ nhật, vuông, tròn. Cún vẽ trang trí từng hình, vẽ thêm đầu, mắt mũi chân tay trông ngộ phết. Lớp Cún có nhiều bạn Tàu nên Cún còn biết cả hình thoi tiếng Tàu là gì (chắc phải nói Cún nếu thích thì dạy các bạn cả tiếng Việt nam mình luôn đi, các hình là gì, có lẽ để mẹ nói chuyện với cô giáo đã xem sao nhỉ). À, ngoài ra thì còn một tờ giấy trang trí một bạn hình người, đại khái dùng bất kỳ cái gì, giây, hạt cườm, vải, v.v. để trang trí mắt, mũi, tóc, giày dép, áo cho bạn hình người ấy. Cô giáo phát từ hôm thứ ba, cuối tuần sau đó phải nộp, mà mẹ với Cún vẫn chưa có thời gian làm đây này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước Cún đi học về cũng kể cho mẹ là Cún tập thể dục này. Cún tập cúi người lên xuống, rồi nhảy sang phải, sang trái mấy bước, tập vặn người, v.v. Hôm nay mẹ đi họp phụ huynh buổi đầu, mới biết là cứ thứ hai thì Cún có buổi tập thể dục buổi sáng (PE- Physical Education). Ngoài ra cô giáo của Cún rất thích thiên nhiên, nên lớp Cún sẽ thường xuyên chạy (jogging) rồi tập nhẹ ở ngoài sân, cô nói là gần như hàng ngày. Cô cũng thích làm vườn (cái này thì giống mẹ và Cún rôi) nên mẹ nghĩ chắc là sau này Cún cũng thích mấy trò này đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay họp phụ huynh, cả bố và mẹ cùng đi để biết về công việc ở trường, lớp. Mẹ thấy lớp vỡ lòng bây giờ học cũng nặng hơn, sẽ học chữ, học đọc, viết, thậm chí làm toán từ lớp vỡ lòng. Ừ thì ở bên này vẫn nhẹ hơn  VN chán, học qua chơi là chính thôi, vd học viết thì một trang vở to (to đùng bằng  3 lần khổ A4 ấy) thì có 1/3 để viết chữ (có dòng) còn lại là để .. vẽ. Toán thì chắc là đếm theo hình vẽ là chủ yếu. Đọc thì bố mẹ sẽ phải đọc hàng tối cho con, mỗi ngày một quyển mỏng mỏng, và từ học kỳ hai khuyến khích bọn trẻ đọc + nhìn tranh đoán những quyển sách đơn giản. Đại khái thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ thì vẫn thấy học thế là hơi nặng (hic, quá thấm nhuần tư tưởng của các bố mẹ không muốn cho con học nhiều, chỉ thích cho con chơi), nhất là hôm trước ấn tượng vụ Cún kể, cô giáo nói ngồi khoanh chân vòng tròn, tay đặt nghiêm chỉnh mới là tử tế (good manner) còn lại ngồi duỗi chân thì ko tử tế bằng  (bad manner) là mẹ hơi khó chịu. Vì đã đành cho bọn trẻ ngồi khoanh chân, ai ngồi được thì tốt, ko thì không bắt ép, cho bé ngồi thoải mái là được, chuyện ngồi khoanh chân đâu quan trọng mà phải good hay bad manner. Thế mà cô lại dạy Cún thế. Nhưng thôi, sau đó thì mẹ lại nghĩ để khi nào tiện thì nói với cô giáo luôn thể, ko nói ở trước lớp. Hic, chẳng biết là mẹ như vậy có nhát quá ko nữa. Chuyện nhỏ như con thỏ mà lại suy nghĩ. :( Nhưng thôi hy vọng Cún sẽ vẫn thích cô giáo và đi học (mẹ ko bao giờ nói với Cún những chuyện mẹ ko vừa lòng đâu, để con lúc nào cũng có thái độ tích cực và thích học).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối tuần này lại được nghỉ một ngày holidays (thứ hai tuần sau là Labor Day), sau đó thì bố sẽ đi với Cún hơn 1 tiếng buổi sáng thứ tư để làm trong lớp, hy vọng sẽ hiểu cách dạy của cô giáo hơn, và cũng giúp Cún tự tin hơn khi học ở trong lớp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2658630080603247289?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2658630080603247289/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2658630080603247289' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2658630080603247289'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2658630080603247289'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/08/tuan-au-tien-cua-cun.html' title='Tuần đầu tiên của Cún'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5384729881253698571</id><published>2009-08-17T19:08:00.001-07:00</published><updated>2009-08-17T19:22:22.181-07:00</updated><title type='text'>Cún Vịt sắp đi học rồi</title><content type='html'>Hôm nay Cún có playdate ở trường sắp học, mẹ mới giật mình, hóa ra là nhanh quá, tuần sau Cún đã bắt đầu đi học rồi. Mẹ vẫn để tên Cún ở bên trường Ohlone nhưng nhiều khả năng là Cún sẽ vẫn cứ học ở đây thôi, vì bên đó thì vẫn chưa có động tĩnh gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần này có playdate này, hôm nay Cún đi gặp một bạn mới tên là Nico, hai bạn chơi với nhau có vẻ vui lắm, nhà bạn ấy mới chuyển đến vùng này, cũng không xa nhà mình lắm đâu, hy vọng sau này Cún sẽ tiếp tục chơi và có bạn mới nữa. Tới chiều thứ sáu này thì sẽ biết là Cún học lớp nào, cô giáo nào. Sau đó đến chủ nhật thì có một buổi chơi ở trường nữa. Đến thứ hai là ngày các cô giáo họp, từ thứ ba (25/8) là Cún đi học rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên này khá hay, là đi học vỡ lòng chả phải chuẩn bị gì cả. Hội phụ huynh mua hết đồ dùng học tập rồi mỗi bố mẹ đóng $25 thế là xong. Thấy các bố mẹ khác nói là chả cần phải mang balo nữa cơ, Cún chỉ cần mang hộp đồ ăn để ăn nhẹ buổi nghỉ giữa giờ (lúc khoảng hơn 10h) là được. Đến sau tháng 11 thì sẽ cần có hộp đồ ăn trưa ba ngày trong tuần vì lúc đó Cún ở lại đến 1.30 chiều. Sách giáo khoa thì không có, những giấy tờ kiểu Cún tập viết ở lớp, vẽ vời, làm thủ công linh tinh thì thường tùy vào cô giáo, thứ hai hoặc thứ sáu mẹ sẽ mang về cho Cún. Bài tập thì cũng có nhưng tùy Cún thích làm thì làm, không thì thôi, mà cũng đơn giản như kiểu viết một ít, vẽ vời gì đó, thế thôi. Cái chính là bố mẹ phải đọc cho Cún hàng ngày vào buổi tối - là bắt buộc đấy. Mỗi cháu ở lớp cũng có một ngăn đựng đồ, để một ít quần áo, hộp đồ ăn vào đó. Nghe nói là từ lớp 1 thì học nhiều hơn nên lúc đó mới cần có balo để đi học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiền học thì cũng không có nhiều lắm. Đại khái là học thì miễn phí rồi, chỉ mất tiền mua dụng cụ học tập, rồi mua này mua kia (áo phông, v.v.) đóng góp cho trường một vài quyển sách, rồi hầm bà làng như là đi dã ngoại, v.v. mất khoảng $100. Tất nhiên Cún mà làm mất đồ dùng học tập thì chắc bố mẹ phải mua thêm để dùng ở nhà thôi, còn ở lớp thì bao giờ cũng có đồ để sẵn đó. Ngoài ra thì hội phụ huynh ở thành phố yêu cầu mỗi nhà đóng góp cho hội, tiền đó để hội trang trải những chi phí nhưng thuê thêm trợ giảng trogn lớp, mua đồ dùng đắt tiền (mỗi lớp thường có từ 2-3 trợ giảng, dù kinh tế khó khăn nhưng nhờ hội phụ huynh của thành phố có quỹ nên thành phố này vẫn duy trì được). Tổng cộng lại linh tinh xòe chắc cũng mất khoảng gần 1k cho Cún đi học. Như thế so với trường tư thì vẫn không đáng là bao nhiêu cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Vịt cũng sắp đi học, em Vịt học muộn hơn Cún một tuần, từ khoảng 3-4 tháng 9 gì đó. Tình hình là nhà mình chờ mãi mà em Vịt không vào được lớp cô Laura, nên chắc em Vịt lại học lớp cô Judy thôi. Em Vịt sẽ học một tuần ba buổi sáng, từ 9.30 đến 12h, thứ hai, ba và thứ năm. Còn Cún thì học từ thứ hai đến thứ sáu luôn. Chắc đầu năm học mẹ cũng phải đi họp cho em Vịt, rồi sau đó thì một tuần phải họp một buổi tối nữa. Nhanh thật đấy thế mà rồi cũng hết hè, nhà mình lại quanh quẩn với đủ loại lịch học của các con thôi. Cho tới giờ thì vì Cún và Vịt cùng tan học vào 12h trưa nên có buổi phải nhờ mẹ bạn của Cún trông Vịt ở trường một lúc để bố qua đón Cún trước rồi đón Vịt, hoặc là nhờ luôn cô ấy đưa Vịt về nhà vậy, nếu cô ấy làm được. Còn đến tháng 11 anh Cún đi học mấy buổi đến 1.30 thì đỡ phải nhờ vả hơn. Mẹ cũng mong hai anh em đều thích học và sẽ có một năm học mới vui vẻ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5384729881253698571?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5384729881253698571/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5384729881253698571' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5384729881253698571'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5384729881253698571'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/08/cun-vit-sap-i-hoc-roi.html' title='Cún Vịt sắp đi học rồi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-7997349300852816894</id><published>2009-08-17T15:30:00.000-07:00</published><updated>2009-08-17T19:07:58.489-07:00</updated><title type='text'>Hè của Cún Vịt</title><content type='html'>Nhanh quá thế là hết hè rồi, vù một cái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả nhà mình bị khật khừ mất mấy tuần ngay sau khi mùa hè bắt đầu, mẹ nhớ là từ khoảng giữa tháng 6, vừa nghỉ được vài tuần, Cún đi hái dâu với các bạn ở lớp, sau đó về thì đi bể bơi với bạn một hôm. Thế là từ tuần đó thì cả nhà thay nhau ốm. Vịt con bị ngứa mắt một hai ngày sau đó thì hơi mệt, sốt, phải đi bác sỹ. Sốt được 4 ngày thì Vịt hết sốt, sau đó thì cứ ho lai rai thôi. Mẹ khật khừ một chút nhưng khỏi, rồi bố cũng hơi khật khừ một tí. Cún thì bị mệt một hai hôm, tự dưng hơi bám mẹ rồi ngủ li bì buổi trưa mất một ngày, sau đó thì Cún hết. Nhưng sau hôm sinh nhật bố Minh thì cả nhà bị nặng hơn thì phải, em Vịt vẫn ho nhưng nhẹ dần, còn Cún thì ho nặng hơn, mẹ thì mệt thật sự chứ ko như đợt trước. Bố cũng mệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May mà đến đầu tháng 7 (10-khoảng 17) thì bố có hội thảo ở dưới Pasadena, mặc dù nhà vẫn chưa khỏi hẳn nhưng bố mẹ quyết định vẫn đi hơn một tuần, thế mà thay đổi không khí thế nào thì một hai ngày sau là khỏi hẳn cả nhà. Đợt đó cũng may, bố đi hội thảo nhưng không bận lắm, hôm xuống thì có một ngày rỗi, nhà mình đi chơi với nhà bác My Tuấn rồi lái qua nhà bác Thành này. Sau đó thì có một hôm bố nghỉ để dẫn Cún Vịt đi Disneyland, hai anh em thích lắm, không ngờ nhà mình mua được vé cũng rẻ rồi đi suốt từ trưa cho đến tối khuya luôn. Những ngày khác thì có ngày bố về sớm được (khoảng 3-4 h chiều) nên cả nhà cũng đi biển chơi. Còn lại thì mẹ trông hai đứa, cho đi chơi lung tung. Ngày cuối cùng (thứ sáu) thì cả nhà mình đi xuống Legoland chơi, may cũng mua được vé rẻ nốt, ba người mà mua vé chỉ bằng một vé thôi. Cún Vịt thì thích lắm, Cún thích cả Legoland, cả Disneyland, còn Vịt con thì nhớ nhất là Legoland vì gặp công chúa ở trong đó (biết thế ở D-land mẹ cũng dẫn Vịt đi xếp hàng gặp công chúa, thôi để lần sau nhé). Đêm thứ sáu cả nhà lái xe về luôn để bố Minh còn nghỉ ngơi rồi làm việc ngày chủ nhật, được cái chuyến đi vui vẻ, đi chơi được nhiều, bố cũng được việc của bố mà cả nhà mình lại không mệt lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hè thì Cún Vịt cũng được chơi thường xuyên. Đại khái là Vịt học một tháng từ cuối tháng sáu đến trước khi đi chơi, là giữa tháng 7. Còn Cún thì mẹ cho đi tham gia hoạt động của thư viện, cứ thứ ba thì có concert của trẻ con (Cún bỏ lỡ mất 2,3 buổi gì đó vào tháng 6, còn tháng 7 đi hầu hết). Buổi chiều thì cả hai anh em đều rỗi nên mẹ cho đi các buổi chiều thứ 5, chương trình đặc biệt cho các em trên 5 tuổi, hay lắm nhé, hôm thì có múa rối, hôm thì xiếc vẹt, rồi chương trình khủng long linh tinh. Em Vịt xem xiếc vẹt thì say mê, đúng là hay thật, thảo nào mà thành phố nào cũng mời hội đó đến biểu diễn, năm sau thì nhà mình phải đi xem tất cả các buổi, ở Mountain View, Palo Alto, và Menlo Park, chắc Cún Vịt xem mãi cũng không chán đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài các buổi thư viện thì lớp Vịt có buổi chơi ở công viên vào sáng thứ tư, còn Cún thì mẹ cho đi chơi với nhà Bốp và nhà Diệu Minh thường xuyên, gần như tuần nào cũng đi. Thành ra là kín mít, trong tuần ngày nào cũng có hoạt động gì đó. Đây nhé:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ 2:thường nghỉ ngơi&lt;br /&gt;Thứ 3: đi thư viện buổi sáng nghe nhạc&lt;br /&gt;Thứ 4: đi công viên buổi sáng với lớp Vịt&lt;br /&gt;Thứ 5: đi thư viện xem chương trình đặc biệt&lt;br /&gt;Thứ 6: Playdate với nhà Diệu Minh hoặc nhà Bốp&lt;br /&gt;Cuối tuần tụ tập với hội ở đây, có mấy buổi thì đi sinh nhật, v.v. Ngoài ra thì lớp vỡ lòng của Cún ở trường cũng có một số buổi đi chơi ở công viên ngay gần nhà, Cún cũng đi được khoảng 3 trên tổng số 7,8 buổi gì đó nên cũng biết một vài bạn ở lớp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhanh thế chứ mà sắp hết hè rồi, tuần sau Cún đi học còn Vịt thì hai tuần nữa thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-7997349300852816894?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/7997349300852816894/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=7997349300852816894' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7997349300852816894'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7997349300852816894'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/08/he-cua-cun-vit.html' title='Hè của Cún Vịt'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6078692591164202881</id><published>2009-05-14T12:32:00.000-07:00</published><updated>2009-05-14T12:36:58.420-07:00</updated><title type='text'>Em Vịt là em Vịt</title><content type='html'>Em Vịt gần đây đã có chính kiến về bản thân mình hơn, suốt ngày bị anh Cún trêu chọc " em Vịt hư", "em Vịt cứt thối", thậm chí học các bạn ở lớp, còn "em vịt poppy head" (em Vịt đầu cứt - cực kỳ là không hay nhé) nên bây giờ em Vịt đã có phản kháng lại. Không phải chỉ là khóc nữa mà sẽ nói "Không, em Vịt không thích" và sau đó là "em Vịt là em Vịt". Rất kiên định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng bố Minh hỏi "Em Vịt xinh hay em Vịt xấu?" Trước đây thì "Em Vịt xinh" ngay, nhưng bây giờ thì "Em Vịt là em Vịt". :) Nhưng sau đó hỏi, thế em Vịt có xinh không thì "Em Vịt có xinh" ngay :) Mà dạo này em Vịt xinh thật. Hôm nay em Vịt còn rất ngoan, đêm khóc một lần mẹ phải vào để cầm tay một lúc, nhưng tự ngủ đến sáng hơn 8h anh Cún ra đập giường cố tình đánh thức, thì em Vịt mới dạy, chui vào ôm bố Minh đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6078692591164202881?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6078692591164202881/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6078692591164202881' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6078692591164202881'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6078692591164202881'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/05/em-vit-la-em-vit.html' title='Em Vịt là em Vịt'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1537189787206673747</id><published>2009-05-14T00:18:00.000-07:00</published><updated>2009-05-14T00:34:31.565-07:00</updated><title type='text'>Cún đi xem kịch "Người đẹp và con thú" 13/5/0</title><content type='html'>Hôm nay lớp Cún có field trip (đi dã ngoại) lần thứ ba, đó là đi xem kịch ở Sunnyvale. Lần đầu tiên field trip rất đơn giản, cả lớp đi bộ sang bên đường bỏ thư vào thùng, là thiếp mừng Valentine (14/2). Lần thứ hai là đi bộ đến công viên gần đó (Michelle Park), cả buổi sáng và ăn snack ở đó. Lần này là lần thứ ba, cả lớp tập trung ở rạp hát, sau đó xem kịch một tiếng, rồi đi ra vòi phun nước chơi, ăn snack chừng hơn nửa tiếng thì về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây không phải lần đầu Cún vào rạp hát, lần trước lớp Cún có quay phim của chú Jim để dự giải thưởng phim về môi trường xanh của thành phố mình và được giải nhì, khối không chuyên. Cún và các bạn có vào rạp hát xem lại phim ngắn này. Tuy vậy lần này là một trải nghiệm khác, vì vở kịch đòi hỏi các bạn phải ngồi yên lâu hơn, không nên chạy khỏi chỗ ngồi và nói chung là nên trật tự, không nói chuyện nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún khá là ngoan, mẹ nghĩ là vở kịch cũng hay nên thu hút được sự chú ý của bọn trẻ con. Vì có cả phần hoàng tử không tốt với người khác nên chịu lời nguyền của các linh hồn trong rừng (nhìn linh hồn hơi sợ, chỉ có mặt nạ và cái khăn choàng rộng), rồi lúc biến thành dã thú, những lúc dã thú gàm rú, đau khổ hay sắp chết, v.v. thì bọn trẻ đều có vẻ căng thẳng và sợ. Mẹ nhìn mặt Cún thì biết là Cún có sợ, và Cún cũng có lúc muốn mẹ ôm Cún hay Cún muốn ngồi thụp xuống đất (giống Jimmy) tất nhiên là mẹ khuyên Cún không nên như thế rồi. Nếu Cún sợ và muốn thì mẹ có thể cho Cún ngồi lên lòng và ôm Cún mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra ngoài chơi thì Cún lại hết, Cún nói với mẹ là Cún thích vở kịch, rồi Cún thấy qua vở kịch, khác với bản phim của Disney, mà Cún biết là tại sao hoàng tử lại biến thành con thú. Trong bộ phim từ đầu đã thấy là con thú rồi, nên Cún không biết tại sao hoàng tử lại bị như vậy. Mẹ nghĩ cũng bị ảnh hưởng một phần là hôm vừa rồi cô Terri có đọc lại chuyện này cho các bạn lớp Cún, và có nhắc đến là truyện, phim và kịch có thể là những bản khác nhau. Bạn Brett và các bạn ở lớp cũng phát biểu những điểm mà truyện và phim khác nhau, các bạn quan sát rất kỹ, từ việc là vẽ hình con thú thì truyện và phim khác thế nào, v.v. chứng tỏ lứa tuổi của Cún rất nhớ và so sánh, quan sát rất tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún chỉ có điểm buồn cười (cũng bình thường) là khi vừa nói tiếng Anh hay nghe tiếng Anh nhiều thì Cún hay nói một tràng tiếng Anh luôn với mẹ. Mẹ thường phải sửa lại,nói Cún nói tiếng Việt cho mẹ đi, từ nào không biết thì hỏi mẹ, mẹ có thể nhắc Cún. Mẹ cũng hiểu là Cún sẽ tư duy tiếng Anh nhanh hơn tiếng Việt sau khi Cún đi học cấp 1, nhà mình chỉ có cách giữ tiếng Việt bằng việc nhắc Cún Vịt nhiều hơn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún lúc ăn snack cũng không ngoan lắm, cứ lấy đồ ăn hoặc vặt cỏ cho mấy bạn vịt dưới hồ, sau đó còn cùng mấy bạn ném đất xuống hồ, mẹ và cô Tina nói không được, thế là một chú giữ trật tự ra ngay để nhắc nhở. Cái chính là chú mắng hay nhắc bọn trẻ có vẻ to tiếng nên nhìn mặt Cún và mấy bạn hơi căng thẳng. Mẹ thấy lúc sau chú ra xe của chú đậu trên bãi cỏ, Cún còn ra thanh minh cái gì đó với chú một tràng. Vụ này hôm nay mẹ quên mất đấy, để mai mẹ hỏi Cún xem Cún nói gì với chú. Chắc là Cún vẫn nhớ đấy mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy bạn ở lớp ăn mặc tử tế hơn hẳn, quần kaki, áo sơ mi có bạn còn có cả tie (cà vạt) , Cún thì vẫn áo len quần bò thôi. Vì mẹ cũng chẳng có váy áo gì mà. Thôi để lần sau mẹ mua cho Cún áo sơ mi có cà vạt nhé, thi thoảng mình còn đi đâu đó (không phải đám cưới vì bên này các cô chú cưới hầu hết rồi mà).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hè rủ chị Diệu Minh rồi mẹ cho Cún và Vịt đi xem kịch thêm nữa nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1537189787206673747?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1537189787206673747/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1537189787206673747' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1537189787206673747'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1537189787206673747'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/05/cun-i-xem-kich-nguoi-ep-va-con-thu.html' title='Cún đi xem kịch &quot;Người đẹp và con thú&quot; 13/5/0'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5845067420584562119</id><published>2009-05-13T23:06:00.001-07:00</published><updated>2009-05-14T00:13:35.505-07:00</updated><title type='text'>Điều gì quan trọng với Cún?</title><content type='html'>Hôm thứ ba vừa rồi 12/5 mẹ đi họp ở lớp Cún, có một chú nói chuyện về "Value of Education" (Giá trị của Giáo dục), trong đó có nhắc đến vấn đề trẻ con càng đi học càng kém hứng thú với các môn học, chương trình học nặng về học (toán, đọc viết) ít chơi, nhất là từ cấp 2, nên trẻ con bị "mất phương hướng", không còn hứng thú với gì cụ thể và cũng không biết cái gì là quan trọng với mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú Matt có khuyên một số điểm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nếu có thể thì cho con học Home school (học trường ở nhà) vì như vậy sẽ tập trung nhiều vào từng đứa trẻ, muốn và thích học hay tìm hiểu về cai gì. Theo chú Matt thì đến 90% những gì học ở trường là không cần thiết và nhàm chán. [cái này nhà mình chịu rồi vì bố mẹ không có khả năng]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Nói chuyện thường xuyên với bọn trẻ từ lúc 4,5 tuổi, mỗi ngày 5 phút, xem con thích cái gì, con quan tâm cái gì, điều gì con nghĩ là quan trọng nhất [cái này khá thú vị, mẹ sẽ viết thêm ở sau]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Câu hỏi của mẹ cho chú Matt là nhà mình không có khả năng học home school và chắc chắn sẽ học public school (trường công). Vậy khi con không thích thú với một môn gì thì nhà mình chắc chắn sẽ không ép học để môn đó cũng phải được điểm tốt, nhưng có nên cho phép con mình không cần quá cố môn đó mà để cho con tự thích môn nào học thì sẽ học, môn nào không thích lắm thì "sau cũng được"? Chú Matt nói đây là một câu hỏi khó, nếu cảm thấy bài vở nặng thì nên nói chuyện với cô giáo, và nên tăng thêm sự thích thú của con vào môn đó, bằng cách tìm một người mà con thích chơi, nói chuyện cùng với con, học + chơi cùng con, tóm lại là tăng cường sự quan tâm của con thông qua một người khác, nếu như cô giáo không có khả năng hay không khiến cho con cảm thấy thích thú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún còn nhỏ nên mẹ có thử ngay hôm đó hỏi Cún về việc Cún thích gì, điều gì là quan trọng với Cún. Một số người sẽ nghĩ với một đứa trẻ 5 tuổi thì có gì quan trọng, ngày hôm nay cái này là quan trọng, ngày mai sẽ là cái khác (quan điểm này của dì Nhung và cũng có điểm hợp lý), tuy vậy mẹ nghĩ Cún là một em bé hay suy  nghĩ nhiều, và có một số điểm thì Cún không thay đổi theo ngày theo tháng, Cún khá kiên định, thời gian Cún thích hay suy nghĩ về điều gì có thể thay đổi một năm một lần mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời của Cún rất thú vị:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Điều gì quan trọng với Cún? : Nghe lời người khác (không phải là người lớn nhé). Sau đó Cún giải thích thêm, người khác có thể là các bạn, có thể là người lớn. Cún cũng lấy thêm cả ví du, là nếu các bạn đang nói, mà Cún cười, thì các bạn có thể không thích, lúc các bạn nói Cún cần nghe các bạn nói. Còn chuyện nghe lời người lớn thì khỏi phải nhắc lại nữa, mẹ nghĩ là Cún đủ "ám ảnh" về chuyện đó :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Cún thích gì? : Cún thích pokemon. Mẹ hỏi thế còn Ariel (nàng tiên cá) thì sao, vì đầu năm Cún thích nàng tiên cá? Cún nói Cún thích cả pokemon và Ariel như nhau, bây giờ Cún vẫn thích Ariel (thấy rõ Cún không thay đổi sở thích của mình thường xuyên nhé).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Cún thích làm gì? Cún quan tâm đến cái gì: Cún thích cắt và vẽ ở lớp (Cún suốt ngày dính lấy cái bàn viết -writing table- ở lớp đến mức mẹ phải nói cô giáo khuyến khích Cún ra ngoài nhiều hơn). Mẹ có gợi ý là thế còn đi ra công viên với bố Minh, và một số việc khác, thì cuối cùng là Cún thích ra công viên chơi với bố Minh nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ rút kinh nghiệm mấy điểm từ câu trả lời của Cún: thứ nhất là dạo này Cún hay cười đùa, tỏ ra silly (ngu ngốc) nếu như Cún làm cái gì đó không hay ở trường, nên bạn Cún hay nói với Cún "tớ không thích" và Cún để ý hơn. Hai là ở nhà Cún cũng hay làm những điều trái với quy định, hoặc cứ làm theo ý Cún mà mọi người nói không được, nên hay bị mọi người mắng về chuyện không nghe lời. Rõ ràng Cún có để ý chuyện đó. Tuy vậy có thể cường độ hơi nhiều, nên Cún bị "ám ảnh" chuyện đó nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo chú Matt nói là nên có tỷ lệ 2 lời khen kèm với một lời chê thì tốt hơn. Cái này với các bố mẹ Mỹ thì có nghĩa là giảm lời khen, tăng chê (vì bố mẹ Mỹ cái gì cũng khen, hơi phản tác dụng, nhàm),nhưng với bố mẹ châu Á thì có nghĩa là phải khen, và khen nhiều hơn. Vì người châu Á thường hay chỉ trích, và nếu làm tốt, ổn thì không nói gì có nghĩa là khen rồi, chứ không khen ra mồm để khích lệ người ta như người Mỹ và châu Âu. Tóm lại là mình kém lịch sự (tuy ít khách sáo) hơn bọn nó, khiến cho cảm nhận của đối phương có thể là mình quá khắt khe, không nên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với Cún là một em bé thì mẹ cần để ý để Cún được khen nhiều hơn, và mẹ cần chơi nhiều với Cún hơn để Cún ít bị mắng. Ví dụ hôm thứ ba về mẹ và Cún Vịt nằm trên giường nói chuyện, rồi đọc chuyện cười đùa, sau đó mẹ cho hai anh em ra ngoài chơi thêm mấy trò, hoặc hôm nay mẹ cũng bày màu nước và phấn để Cún chơi ở ngoài, thì Cún ít ăn mắng hơn một chút. Mẹ vẫn tự nhủ là khi nào Cún hơi buồn, hay hơi kích động nhảy nhót quá thì mẹ cần đọc truyện hay chơi riêng với Cún hơn, để Cún thêm tự tin và bớt kích động lại. Nhưng có một vài ngày mẹ xao nhãng đi, giờ mẹ phải cố gắng nhớ điều đó nhiều hơn. Suy cho cùng thì mẹ là người hiểu Cún nhất nên mẹ cần phải để ý hơn đến Cún hơn ai hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về câu trả lời Cún thích làm gì, thì mẹ cũng thấy là cần phải khuyến khích cả nhà mình ra ngoài chơi nhiều hơn và cho Cún tham gia nhiều hoạt động thể thao khác. Hiện nay mẹ cứ bận rộn những việc này kia cần làm (trong khi làm không hiệu quả lắm) mà lại hy sinh một số hoạt động của Cún, hè cũng chưa đăng ký được lớp cho Cún gì cả, mẹ cần phải làm ngay việc này. Cún là người rất thích ra ngoài chơi (em bé nào chả thế) nên mẹ cần cố gắng cho Cún được học ngoại khóa hơn. Chú Matt cũng nhắc đến chuyện càng expose (cho trẻ tiếp xúc) với càng nhiều điều càng tốt, cho đến 12 tuổi, vì lúc đó các con bắt đầu hình thành thói quen (habit) của mình, sẽ khó thay đổi và linh hoạt hơn là lứa tuổi trước đó. Nếu con càng tiếp xúc và làm quen với nhiều hoạt động, thì con  sẽ chọn cho mình sở thích và quan tâm sớm, như thế sẽ tốt cho con hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thi thoảng mẹ sẽ đọc lại bài này để lấy tinh thần :) Có một điều vui là khi mẹ hỏi, Cún biết điều gì quan trọng với mẹ, thì câu trả lời của Cún không làm mẹ bất ngờ. Cún nói quan trọng nhất với mẹ là anh Cún và em Vịt không đánh nhau, yêu quý nhau (Cún cũng hiểu là cả nhà mình yêu quý nhau là quan trọng nữa).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điều thú vị là Vịt cũng nói Vịt yêu cả nhà, yêu cả anh Cún, bố mẹ, v.v. trong khi Cún thì vẫn nói là không yêu Vịt vì Vịt hư :) Vịt học Cún rất nhanh, sau đó Vịt nói Vịt không yêu cậu Nhật vì cậu Nhật hư :) Mẹ hỏi tại sao cậu Nhật hư, thì Cún nói cậu hay lên phòng ngồi máy của cậu, cậu không chơi với Cún nhiều. Chứng tỏ là Cún rất nhớ các chi tiết và Cún cũng nói chuyện với Vịt, hay nghe mọi người nói chuyện với nhau về cậu Nhật nữa. Cậu Nhật (và mọi người hay ngồi máy không chơi với trẻ con)  phải cẩn thận đấy nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5845067420584562119?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5845067420584562119/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5845067420584562119' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5845067420584562119'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5845067420584562119'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/05/ieu-gi-quan-trong-voi-cun.html' title='Điều gì quan trọng với Cún?'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-6958820087917203404</id><published>2009-05-07T00:37:00.000-07:00</published><updated>2009-05-07T00:46:25.299-07:00</updated><title type='text'>Vịt nhõng nhẽo</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SgKRyUsI5_I/AAAAAAAAEkw/laKL7oE-htI/s1600-h/day+xe.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332985202493417458" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SgKRyUsI5_I/AAAAAAAAEkw/laKL7oE-htI/s400/day+xe.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Dạo này Vịt nhõng nhẽo quá, không thích gì là cứ khóc ầm lên. Đòi cái gì thì cũng cứ mếu mếu khóc khóc, mẹ nhắc "Vịt nói với mẹ giọng thế nào" thì lại nhẹ nhàng, bình tĩnh lại ngay, nhưng được một câu rồi câu sau lại mếu máo như thế.&lt;br /&gt;Vịt nhõng nhẽo lúc nào cũng muốn theo ý của Vịt, ai mà không theo là không được. Mẹ đi nhanh một tí cũng khóc rồi kêu ầm lên là "mẹ chờ con với, mẹ phải chờ con chứ". Hôm nay thấy Vịt ngủ mẹ đi với anh Cún một tí, chắc Vịt dạy tưởng mẹ đi sinh nhật bạn nên khóc nức nở, mẹ về ôm mãi mà vẫn cứ khóc, rồi hỏi cái gì cũng không muốn, không vừa ý, rõ mệt.&lt;br /&gt;Mẹ nhớ lúc mẹ sinh Vịt, anh Cún cũng tầm tuổi này (hơn 2.5 tuổi), anh Cún cũng nhõng nhẽo lắm, rồi làm nũng, đòi mẹ phải ôm, bế như là với Vịt. Mẹ nghĩ Vịt cũng vậy thôi, là do phát triển của lứa tuổi. Mẹ lúc đó có nói chuyện với cô giáo của Cún nên biết rằng trẻ con tầm ba tuổi quay trở lại giống như thời baby, muốn mẹ bế ẵm thậm chí cho ăn bình (Vịt bây giờ chuyên gia thích ăn đồ của baby, cầm bình tu), nói chung vì hiểu nên mẹ cũng cố chiều anh Cún, ôm ấp anh Cún một tay, baby Vịt một tay. Giờ thì đến lúc Vịt cũng giống như thế rồi. Mẹ nhớ là có lúc Cún cứ khóc suốt mẹ cũng chỉ có thể ôm Cún và nói với Cún, mẹ hiểu là Cún buồn bực thế nào, cho Cún giải tỏa bớt thế thôi. Bây giờ với Vịt mẹ cũng cố gắng, nhưng Vịt cũng nhõng nhẽo quá có lúc mẹ cũng phải mắng Vịt đấy.&lt;br /&gt;Chú Hà nói bây giờ bọn trẻ nhõng nhẽo đến lúc lớn lên lại nhớ cái nhõng nhẽo của nó, hoặc là con bám mẹ bố mẹ cũng thích. Thật ra thì mẹ không thích con mình nhõng nhẽo lắm, có thể tính mẹ khác với dì Nhung, mẹ thích con gần gũi mẹ nhưng không quá nhõng nhẽo. Nếu bớt đi thì sẽ khá hơn. Nhưng nghe chừng hai anh em đều mau nước mắt cả :) nên mẹ đành phải chịu thôi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-6958820087917203404?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/6958820087917203404/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=6958820087917203404' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6958820087917203404'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/6958820087917203404'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/05/vit-nhong-nheo.html' title='Vịt nhõng nhẽo'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SgKRyUsI5_I/AAAAAAAAEkw/laKL7oE-htI/s72-c/day+xe.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2797770994219741107</id><published>2009-05-04T18:48:00.000-07:00</published><updated>2009-05-04T19:06:49.154-07:00</updated><title type='text'>Tháng năm, một tháng bận rộn của hai anh em</title><content type='html'>Tháng năm là tháng cuối của năm học và cũng là tháng chuyển giao xuân hè, cho nên hai anh em có rất nhiều hoạt động bên ngoài việc học hành. Tuy vậy nhà mình rất cẩn thận do tình hình dịch cúm ở Cali mà (trang tiếng anh cập nhật nhất là ở đây &lt;a href="http://ww2.cdph.ca.gov/Pages/default.aspx"&gt;http://ww2.cdph.ca.gov/Pages/default.aspx&lt;/a&gt;, thành phố nhà mình là palo alto, hạt là santa clara-kéo dài gần 20 miles xuống San Jose- thì mới chỉ có những trường hợp nghi thôi chứ chưa có trường hợp nhiễm nào).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đầu tháng đã chi chít lịch, thứ bảy vừa rồi có một parade ở thành phố này, trường Cún chuẩn bị làm frog hat (mũ giấy có hình bạn ếch) rồi lớp Cún thì sơn xanh áo vest bằng giấy tái chế để chuẩn bị cho diễu hành, nhưng bố mẹ sợ dịch cúm nên không dám cho hai anh em đi. Tuần này có sinh nhật chung của một nhà hai con đều học cùng lớp Cún và Vịt, sau đó cuối tuần có camping trip (cắm trại) của trường Cún. Cún rất chờ đợi camping trip vì năm ngoái sang nhà dì nên nhà mình đã lỡ dịp này. Có hơn 10 gia đình nhưng phần lớn là ở lớp Cún, nên gần như đó là camping trip của lớp Cún, sẽ đi vào một công viên trong rừng ở cách nhà mình khoảng hơn 20km, đi từ trưa thứ bảy, ăn tối chung, ngủ lại (có đốt lửa trại), ăn sáng chung, rồi trưa thứ bảy về. Nhà mình đã chuẩn bị gần xong rồi, mượn lều trại, bếp ga, có bàn ghế gập để mang đi, túi ngủ, mẹ đã chuẩn bị đồ ăn, tóm lại là ổn rồi, chỉ đi thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần sau thì Cún có một ngày ngoại khóa đi xem kịch ở Sunnyvale (cách khoảng 10km), mẹ sẽ đi với Cún. Sau khi xem kịch thì sẽ ra công viên ăn trưa và chơi. Cuối tuần sau thì bố mẹ có party ở lớp Cún, nhưng sẽ chỉ bố mẹ thôi. Tuần sau đó nữa thì có pot luck (tiệc chung, mỗi người mang một món) ở lớp Cún cho cả gia đình, vào cuối giờ chiều, và sau đó thì năm học kết thúc. Trong hè cũng sẽ có thêm một số hoạt động khác nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ sẽ rất bận vì nhiều hoạt động ở lớp của hai con, sẽ phải làm photo book (sách có ảnh về năm học của hai con), rồi viết cảm tưởng, tổng kết lung tung xòe, kết hợp với party mang đồ ăn đi, chuẩn bị, tóm lại là bận nhưng mà vui. Tình hình cúm làm mình phải cẩn thận hơn nhưng hy vọng là mọi thứ sẽ ổn thỏa, không có ai ốm để trường bị đóng cửa (nếu có ca nghi thì đóng cửa một tuần, nếu có ca nhiễm thì đóng cửa hai tuần), nếu không được đi học chắc hai anh em sẽ buồn lắm đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hè thì mẹ vẫn chưa đăng ký được nhiều lớp cho các con, phần vì nhà mình bây giờ cũng phải chi tiêu cẩn thận hơn, nhưng hy vọng là Cún sẽ được học gym (thể dục), bơi hoặc cả đá bóng nữa. Còn Vịt thì sẽ đi học ở trường gần một tháng, một tuần ba buổi nên hè cũng sẽ qua nhanh, sau đó nhà mình phải chuẩn bị cho anh Cún vào lớp vỡ lòng nữa mà. Nhanh thật đấy. Mẹ cũng đã mua một số đồ chơi chuẩn bị cho hè, như phấn vẽ, đồ chơi thổi bóng xà phòng, v.v. để hè sẽ chơi ở ngoài và sang công viên bên đường chơi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số việc của mẹ sẽ phải đình trệ lại sang đầu năm sau như hy vọng sẽ ổn thỏa. Mẹ có thể đi học một số khóa về trẻ em ở trường college gần nhà (ngay cạnh trường của Cún) trước khi quyết định rõ ràng sẽ học chuyên ngành gì - kinh doanh hay giáo dục- cho cao học (nhiều khả năng mẹ sẽ học cao học) do vậy hè có thể mẹ cũng bận rộn hơn vì phải học buổi tối một số buổi. Tuy vậy mọi việc vẫn đang trong quá trình chuẩn bị thôi, hy vọng hai anh em sẽ ngoan, chơi với nhau tốt hơn và có một kỳ hè vui vẻ, cả nhà mình cùng vui vẻ và cố gắng nhé. Cho dù có khó khăn thì cả nhà mình sẽ cùng nhau cố gắng, đó là quan trọng nhất phải không?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2797770994219741107?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2797770994219741107/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2797770994219741107' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2797770994219741107'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2797770994219741107'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/05/thang-nam-mot-thang-ban-ron-cua-hai-anh.html' title='Tháng năm, một tháng bận rộn của hai anh em'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5495321555594453945</id><published>2009-05-04T17:50:00.000-07:00</published><updated>2009-05-04T18:46:57.379-07:00</updated><title type='text'>Tình hình học hành của các cháu</title><content type='html'>Lâu lắm rồi mẹ không viết nhật ký, có lẽ cũng phải bắt đầu viết trở lại để ông bà có tin tức của các cháu hơn. Nhất là bên này dạo này có nhiều chuyện quá, cả tốt lẫn không tốt cho nên mẹ càng cần viết để sau này Cún Vịt còn đọc lại nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún và Vịt vẫn đi học bình thường. Năm nay Cún học lớp 4 tuổi còn Vịt thì học lớp 18-30 tháng. Mẹ muốn Vịt học lớp hai tuổi nhưng vì Vịt sinh vào cuối hè nên các bạn lớn tuổi hơn được ưu tiên vào lớp hai tuổi. Vậy là Vịt học lớp cô Becca (là bạn của mẹ, vì con của cô Becca học cùng lớp với Cún bây giờ), Vịt rất là thích cô Becca nhé và tuần nào cũng chỉ mong đến lớp. Lớp của Vịt có gần 20 bạn (ít hơn lớp anh Cún một chút - có 22 bạn), vì tầm 2 tuổi thì có thể học 1 trong 5 lớp, 2 lớp hai tuổi và 3 lớp bé hơn như Vịt, còn 4 tuổi thì chỉ có hai lớp mà thôi. Lớp Vịt có hai bạn ở năm trước đã học với Vịt, là Zario và Axel (đều là con trai) còn lớp anh Cún thì hơn 2/3 là từ năm trước học cùng anh Cún. Nên cảm giác như anh Cún vẫn học lớp "ấy" còn Vịt thì một lớp mới hoàn toàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ Vịt và Cún cũng đã biết năm sau sẽ học ở đâu. Mẹ muốn cho Vịt vào lớp ba tuổi cùng cô giáo năm ngoái của Cún, nhưng tiếc là năm nay nhiều bạn gái vào đó quá nên Vịt không vào được, cũng hơi tiếc vì bố mẹ rất thích cô Laura cũ của Cún, vốn là một cô giáo dạy nhảy nữa nên rất phù hợp với con gái, nhưng chắc khả năng vào lớp đó khó hơn. Hiện này cô giáo mới của Vịt sẽ tên là Judy và học thứ 2,3,5, cũng thấy rất hiền và dễ chịu. Một số mẹ bạn Vịt đã từng học cô giáo này thì rất thích cô, trước đây cô dạy lớp 18 tháng, đây sẽ là lần đầu cô dạy lớp 3 tuổi như Vịt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún sẽ bắt đầu học lớp kindergarten- vỡ lòng và là năm đầu tiên ở trường tiểu học. Nhà mình ở Palo Alto là khu trường tốt nên về cơ bản thì các trường đều không có gì phải lo ngại, có hơi academic based (chú trọng vào học và điểm số) thì vẫn ít hơn thành phố khác (ví dụ so với Cupertino có nhiều người Tàu thì họ tập trung dạy chữ và khắt khe cạnh tranh điểm số hơn). Chọn trường cho Cún thì có một số lựa chọn: một là trường đúng tuyến, tên là El Carmelo (trường có một hai cái ảnh ở đây &lt;a href="http://www.el-carmelo.pausd.org/"&gt;http://www.el-carmelo.pausd.org/&lt;/a&gt;) . Ngoài ra có một số trường khác mình có thể chọn bốc thăm xem có vào được không, như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Chương trình học bằng tiếng Tây Ba nha, ngay trong khu nhà dân của Stanford. Cún cũng thích trường này (vì học tiếng Tây Ba Nha) nhưng hơi xa nhà mình nên bố mẹ quyết định bỏ qua.&lt;br /&gt;2. Hoover, cách khoảng 1.5 mile (khoảng 2km), gần trường Cún bây giờ (Bid bạn Cún đang học ở đó). Trường này có tiếng tăm là chương trình học hơi nặng hơn, tập trung vào việc học chữ và điểm số hơn các trường khác một chút. Tuy đường đi cũng tiện và không xa lắm nhưng bố mẹ muốn chọn trường có chương trình nhẹ hơn, nên mình cũng không nộp trường này&lt;br /&gt;3. Ohlone: trường này khá nổi tiếng ở thành phố này vì chương trình học dựa vào "học qua chơi" (Play based) và không có bài tập về nhà (cho đến lớp 5). Không có bài tập không có nghĩa là không phải làm gì cả, mà về cơ bản là học theo hứng thú, không bắt buộc (cô giáo sẽ có kiến thức sư phạm cực tốt để thu hút sự tò mò của các cháu và khiến các cháu thích tìm tòi là chính, so với việc bị ép học). Trường này cũng có một điểm đặc biệt là trộn lẫn độ tuổi, tức là lớp vỡ lòng và lớp một học chung, lớp 2-3 học chung và lớp 4-5 học chung. Hơi đặc biệt nhưng hiệu trưởng nói rằng như vậy giúp các cháu có thể trải qua việc mình là học sinh bé nhất, lẫn học sinh lớn hơn trong lớp, sẽ tự tin hơn và có tinh thần giúp đỡ các bạn nhỏ tuổi hơn.&lt;br /&gt;Bố mẹ rất thích trường này và cũng nộp hồ sơ cho Cún, nhưng hơn 500 hồ sơ chỉ nhận khoảng 10% thôi nên cuối cùng Cún không học được trường này. Họ nói sẽ giữ hồ sơ trong danh sách chờ, nếu có chỗ trống thì gọi, nhưng bố mẹ cũng không hy vọng lắm vì bình thường nhà mình ít may mắn trong chuyện bốc thăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là cuối cùng Cún lại quay về El Carmelo. Trường này nói chung quy mô vừa phải, lớp vỡ lòng có ba lớp, tối đa 20 cháu/ lớp. Khoảng cách thì cách nhà 1 mile (khoảng 1.5 km) cũng gần, có thể đi bộ hoặc đi xe đạp được khi Cún lớn hơn chút. Mẹ đã đi xem thì cũng thích trường này, lớp học sáng sủa, lớp vỡ lòng có sân chơi riêng, mỗi lớp có một khoảng vườn nhỏ tí xíu mà một hai cái bàn picnic bên ngoài. Sân chơi cũng sáng sủa, tuy hơi ít cây một tí nhưng cũng được, lại nằm hoàn toàn trong khu dân cư nên nói chung yên tĩnh và vắng xe thôi. Hôm qua đã nhận được thư khẳng định của trường là Cún sẽ được nhận học, đầu tháng 6 (1,2) Cún sẽ qua trường một buổi để làm quen với cô giáo (mỗi cháu có khoảng 15 phút nói chuyện) và trong hè có thể trường sẽ tổ chức vài buổi để bố mẹ và các cháu sẽ vào trường năm nay gặp nhau để làm quen. Cuối tháng 8 thì năm học bắt đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khu này , lớp Cún có hai bạn nữa, nhưng cả hai bạn đều chưa đi học năm nay mà sẽ học Young Fives (một dạng kết hợp giữa mẫu giáo và vỡ lòng, giành cho các cháu sinh cuối năm và chưa đủ sẵn sàng để học vỡ lòng). Thông thường người ta kiểm tra các cháu một số yếu tố như khả năng cầm kéo, cầm bút, khả năng tập trung khi ngồi trên thảm cùng các bạn nghe cô giảng bài xem có thể vào học vỡ lòng không, nếu không thì được học Young Fives (bên này khi cô giảng bài thì cô ngồi trên ghế, còn các cháu ngồi dưới đất, trên thảm cạnh nhau để nghe giảng và phát biểu, chỉ các hoạt động khác, như thủ công, viết chữ, chơi trò chơi, v.v. thì sẽ có các khu khác nhau, mỗi khu khoảng hai bàn tròn nhỏ và ghế nhỏ, loại nhỏ vừa với trẻ em, nói chung thiết kế lớp học treo nhiều đồ chơi, nhìn dễ gần và tạo cảm giác thoải mái cho học sinh. Rất khác kiểu ngồi học ở nhà mình là từ bé tí đã bàn quay về bảng, các cháu không di chuyển được nhiều, kiểu ngồi này chỉ đến trung học trở lên mới ngồi như vậy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo cô giáo của Cún hiện nay thì Cún đã sẵn sàng cho học vỡ lòng (5.5 tuổi và các kỹ năng tốt) nên Cún có thể học vỡ lòng được, không cần qua Young Fives. Mẹ cũng nói chuyện với cô nửa tiếng, cô giải thích kết quả đánh giá của Cún (cô ngồi với Cún khoảng 15 phút, cộng với quan sát thêm trong học kỳ một) và trả lời các câu hỏi của mẹ, sau đó mẹ nói chuyện với bố và nhà mình quyết định Cún sẽ học kindergarten. Tất nhiên Young Fives thì tốn kém hơn, khoảng 1000/tháng trong khi học vỡ lòng ở trường công một năm cũng chỉ mất cỡ 2000, sẽ rẻ hơn nhiều, nhưng nếu cần thiết thì bố mẹ cũng phải cân nhắc cho Cún thôi. Rất may là nhà mình Cún sẽ hơn 5.5 tuổi và Vịt sẽ hơn 5 tuổi một chút khi năm học vỡ lòng bắt đầu, nên mọi chuyện sẽ ổn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún rất phấn khích khi nghĩ đến chuyện sẽ học vỡ lòng, đó sẽ là một trường khác, có nhiều bạn mới hơn. Cô giáo nói về chuyện các bạn sẽ đi học ở các trường khác nhau rất sớm, nên Cún không quá buồn khi sẽ không học với các bạn nữa. Mẹ thấy rất may là trường mẫu giáo của Cún tuy cơ sở vật chất không quá mới, nhưng bù lại cô giáo rất tốt, các bạn tốt, lớp nào cũng nửa trai nửa gái, nên nhìn chung bọn trẻ phát triển toàn diện, tự lập, thích học và thích đến trường, yêu quý cô giáo, về cơ bản chuẩn bị rất tốt cho trẻ có một khái niệm tích cực và hứng thú với việc học tập. Đây là điểm quan trọng nhất vì tuy Cún không nói nhiều tiếng Anh năm trước, nhưng nhờ có môi trường luôn khuyến khích trẻ chơi và hòa nhập, có bố mẹ các bạn cũng rất có kiến thức sư phạm và biết cách chơi với trẻ con (phần lớn các nhà khác mẹ bạn đều đã ở trường này vài năm cho đến cả chục năm, với các anh chị của bạn Cún) nên Cún không hề sợ sệt hay nhát khi đến trường, không hề khóc khi mẹ không đi với Cún hai buổi (năm trước).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay thì Cún đã nói tiếng Anh rất khá, nghe hiểu nhiều, bạo dạn khi tiếp xúc với các bạn cũng như người lớn nói chung, và rất tự tin, suy nghĩ tích cực. Cún cũng rất thích học vẽ, thích kể chuyện (tự nghĩ các câu chuyện để đọc cho các bố mẹ viết). Từ mùa xuân, cô giáo yêu cầu nửa buổi học tất cả các bạn bắt buộc phải ra ngoài chơi, ngoài ra trước đó có một bố mẹ sẽ dẫn vài bạn ra và tập cho đi scooter (có một tấm ván để đặt một chân lên, có tay cầm như xe đạp, chân còn lại thì đẩy đất để chạy, rất tốt cho luyện thăng bằng). Nhờ vậy mà Cún không chỉ đi xe đạp tốt (xe ba bánh) mà còn bắt đầu đi scooter nhiều hơn và tốt hơn nhiều. Nói chung cả về ngôn ngữ và thể lực thì Cún khá hơn năm trước nhiều, Cún cũng khỏe, không nghỉ ốm ngày nào, chỉ bị cảm ho hai lần gì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài chuyện học, chơi thì cô giáo còn rèn cho các cháu một số điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, như việc thử các đồ ăn mới cho dù trông nó không hấp dẫn (thử ăn trứng rán màu xanh), hoặc việc không kén ăn, phàn nàn nếu đồ ăn không hợp ý mình - you eat what you get - ăn những gì mình có, v.v. Mẹ cảm thấy Cún lớn lên rất nhiều, tự làm nhiều việc (như mặc quần áo, đi giày, tất khá hơn năm trước), tuy cân nặng không tăng nhiều nhưng bác sỹ cũng nói Cún khỏe mạnh, sức khỏe tốt, chiều cao thì cũng vẫn tăng (hôm rồi đi khám là khoảng 109cm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ nhà mình chuyển nhà, có sân trước sân sau nên hai anh em chơi bên ngoài nhiều hơn, mới nắng lên mà đã rám nắng trông thấy. Mỗi ngày nếu không mưa Cún và Vịt đều muốn ra ngoài chơi, cả hai anh em đều đã đạp được xe ba bánh vòng vòng trong đường nhà mình (là đường cụt nên rất ít xe ô tô). Ở đầu ngõ thì có một mảnh vườn nhỏ, có một cô ở khu tập thể bên cạnh chăm sóc vườn cũng rất hay nói chuyện với hai anh em, nói chung cũng khá vui vẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến thời điểm này thì đã rõ ràng là hai anh em sẽ học lớp nào vào năm sau. Bố mẹ thấy rất mừng vì qua hai năm, các cháu lớn lên, sống tích cực, khỏe mạnh hơn, bạo dạn, yêu thích trường lớp và năm sau cũng sẽ được học trường lớp tốt. Nhà mình mua nhà khu này, vừa đắt vừa cũ vừa nhỏ hơn hẳn so với các nhà khác, sống chật chội hơn nhưng về cơ bản, gần chỗ bố đi làm (bố có thể đi xe đạp khoảng nửa tiếng, đi ô tô thì 10 phút), các con đều gần trường học và học trường tốt, bạn bè tốt nên bố mẹ thấy như vậy cũng là toại nguyện. Hy vọng năm sau các con sẽ tiếp tục yêu thích trường của mình, khỏe mạnh và có nhiều bạn bè tốt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5495321555594453945?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5495321555594453945/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5495321555594453945' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5495321555594453945'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5495321555594453945'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/05/tinh-hinh-hoc-hanh-cua-cac-chau.html' title='Tình hình học hành của các cháu'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1314148752532719363</id><published>2009-04-16T22:13:00.000-07:00</published><updated>2009-04-16T22:14:04.823-07:00</updated><title type='text'>Series Vit pictures</title><content type='html'>Series Vịt (bác T chụp loay hoay mà đẹp phết)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[IMG]http://i700.photobucket.com/albums/ww2/yochanite/25.jpg[/IMG]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[IMG]http://i700.photobucket.com/albums/ww2/yochanite/26.jpg[/IMG]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[IMG]http://i700.photobucket.com/albums/ww2/yochanite/27.jpg[/IMG]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[IMG]http://i700.photobucket.com/albums/ww2/yochanite/28.jpg[/IMG]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[IMG]http://i700.photobucket.com/albums/ww2/yochanite/9.jpg[/IMG]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1314148752532719363?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1314148752532719363/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1314148752532719363' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1314148752532719363'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1314148752532719363'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/04/series-vit-pictures.html' title='Series Vit pictures'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-7100177678843944736</id><published>2009-03-09T14:25:00.000-07:00</published><updated>2009-03-09T14:25:40.767-07:00</updated><title type='text'>San Francisco 07/03</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJS1V09BI/AAAAAAAAEY4/OKy3dssddu4/s1600-h/IMG_8245.JPG"&gt;&lt;img alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJS1V09BI/AAAAAAAAEY4/OKy3dssddu4/s400/IMG_8245.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJTb0yGxI/AAAAAAAAEZA/dPrprgAxYSs/s1600-h/IMG_8273.JPG"&gt;&lt;img alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJTb0yGxI/AAAAAAAAEZA/dPrprgAxYSs/s400/IMG_8273.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJTsx-CzI/AAAAAAAAEZI/M2NGBNjmFjc/s1600-h/IMG_8325.JPG"&gt;&lt;img alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJTsx-CzI/AAAAAAAAEZI/M2NGBNjmFjc/s400/IMG_8325.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJUogobCI/AAAAAAAAEZQ/hOBX-W7HinI/s1600-h/IMG_8330.JPG"&gt;&lt;img alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJUogobCI/AAAAAAAAEZQ/hOBX-W7HinI/s400/IMG_8330.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-7100177678843944736?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/7100177678843944736/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=7100177678843944736' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7100177678843944736'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7100177678843944736'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2009/03/san-francisco-0703.html' title='San Francisco 07/03'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SbWJS1V09BI/AAAAAAAAEY4/OKy3dssddu4/s72-c/IMG_8245.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3161525029538409543</id><published>2008-12-22T22:21:00.000-08:00</published><updated>2008-12-23T12:24:51.282-08:00</updated><title type='text'>Merry Xmas 2008</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIM51DgXI/AAAAAAAAEEU/JopVvnsy9hI/s1600-h/2008_12_21+157.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFDce-ESII/AAAAAAAAEC8/9tJC3zNjXxw/s1600-h/2008_12_21+034.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFDce-ESII/AAAAAAAAEC8/9tJC3zNjXxw/s400/2008_12_21+034.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283077994511091842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFGncOnhaI/AAAAAAAAED0/sLQCRg68a9E/s1600-h/2008_12_21+049.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFGncOnhaI/AAAAAAAAED0/sLQCRg68a9E/s400/2008_12_21+049.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283081481288648098" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFF7sJLgpI/AAAAAAAAEDc/psIxz6zjmBY/s1600-h/2008_12_21+048.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFF7sJLgpI/AAAAAAAAEDc/psIxz6zjmBY/s400/2008_12_21+048.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283080729646563986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFF4TJYYRI/AAAAAAAAEDU/2pUqUKdB50A/s1600-h/2008_12_21+050.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFF4TJYYRI/AAAAAAAAEDU/2pUqUKdB50A/s400/2008_12_21+050.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283080671396913426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFGuGVUvVI/AAAAAAAAED8/qnkSb2XZm5c/s1600-h/2008_12_21+072.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFGuGVUvVI/AAAAAAAAED8/qnkSb2XZm5c/s400/2008_12_21+072.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283081595670281554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFDXY91QSI/AAAAAAAAEC0/nHwAwYXRmL4/s1600-h/2008_12_21+131.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFDXY91QSI/AAAAAAAAEC0/nHwAwYXRmL4/s400/2008_12_21+131.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283077907000148258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFI57vogCI/AAAAAAAAEFM/bEfYlafvKzo/s1600-h/2008_12_21+100.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFI57vogCI/AAAAAAAAEFM/bEfYlafvKzo/s400/2008_12_21+100.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083998009524258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFI1cOPGMI/AAAAAAAAEFE/D3UTaBHEXIs/s1600-h/2008_12_21+099.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFI1cOPGMI/AAAAAAAAEFE/D3UTaBHEXIs/s400/2008_12_21+099.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083920828471490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFC-vxwUoI/AAAAAAAAECU/3fTo-93Q3cI/s1600-h/2008_12_21+167.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFC-vxwUoI/AAAAAAAAECU/3fTo-93Q3cI/s400/2008_12_21+167.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283077483626779266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIhgr7I5I/AAAAAAAAEE8/y_cu2mHlZrk/s1600-h/2008_12_21+171.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIhgr7I5I/AAAAAAAAEE8/y_cu2mHlZrk/s400/2008_12_21+171.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083578429350802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFId1oI_TI/AAAAAAAAEE0/uamfCyGxCvs/s1600-h/2008_12_21+165.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFId1oI_TI/AAAAAAAAEE0/uamfCyGxCvs/s400/2008_12_21+165.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083515331149106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIaCIj19I/AAAAAAAAEEs/VfX3e4KHliA/s1600-h/2008_12_21+164.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIaCIj19I/AAAAAAAAEEs/VfX3e4KHliA/s400/2008_12_21+164.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083449968875474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIVrcK5XI/AAAAAAAAEEk/dk3HpJefmho/s1600-h/2008_12_21+162.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIVrcK5XI/AAAAAAAAEEk/dk3HpJefmho/s400/2008_12_21+162.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083375157634418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIRFKInOI/AAAAAAAAEEc/bvGWODNpPMM/s1600-h/2008_12_21+158.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIRFKInOI/AAAAAAAAEEc/bvGWODNpPMM/s400/2008_12_21+158.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083296161963234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIM51DgXI/AAAAAAAAEEU/JopVvnsy9hI/s1600-h/2008_12_21+157.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFIM51DgXI/AAAAAAAAEEU/JopVvnsy9hI/s400/2008_12_21+157.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283083224401281394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFF1aL0_RI/AAAAAAAAEDM/jkFZF-t0US8/s1600-h/2008_12_21+028.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFF1aL0_RI/AAAAAAAAEDM/jkFZF-t0US8/s400/2008_12_21+028.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283080621746617618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFFx-x2iZI/AAAAAAAAEDE/Fuo6fE7MY1M/s1600-h/2008_12_21+018.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFFx-x2iZI/AAAAAAAAEDE/Fuo6fE7MY1M/s400/2008_12_21+018.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283080562850302354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFGHSZNcOI/AAAAAAAAEDk/q8UtBogyCpQ/s1600-h/2008_12_21+021.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFGHSZNcOI/AAAAAAAAEDk/q8UtBogyCpQ/s400/2008_12_21+021.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283080928892907746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFCsWIyEpI/AAAAAAAAEBs/pDEZHXRTYP0/s1600-h/2008_12_21+106.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFCsWIyEpI/AAAAAAAAEBs/pDEZHXRTYP0/s400/2008_12_21+106.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283077167506395794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFG0GdHlFI/AAAAAAAAEEE/OxGdkaoGy1E/s1600-h/2008_12_21+091.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFG0GdHlFI/AAAAAAAAEEE/OxGdkaoGy1E/s400/2008_12_21+091.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283081698782188626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFG5tS9QxI/AAAAAAAAEEM/fudsu7tq3Q8/s1600-h/2008_12_21+097.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFG5tS9QxI/AAAAAAAAEEM/fudsu7tq3Q8/s400/2008_12_21+097.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283081795107898130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Load tạm vài cái ảnh đã, để chúc mừng Giáng Sinh ông bà, các cô chú bác v.v. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3161525029538409543?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3161525029538409543/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3161525029538409543' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3161525029538409543'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3161525029538409543'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/12/merry-xmas-2008.html' title='Merry Xmas 2008'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SVFDce-ESII/AAAAAAAAEC8/9tJC3zNjXxw/s72-c/2008_12_21+034.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1911977609019154235</id><published>2008-08-15T13:53:00.000-07:00</published><updated>2008-08-15T14:07:21.862-07:00</updated><title type='text'>Vẫn hai anh em - Vịt hai tuổi</title><content type='html'>Ừ nhỉ, blog này hai năm rồi, vẫn chỉ câu chuyện hai anh em thôi mà tiếp diễn mãi không dứt.&lt;br /&gt;Mấy hôm nay mẹ hư, can tội xem phim buổi đêm hơi muộn nên dạy hơi muộn một tí. Nhưng cũng không được với hai anh em. Cún thì liên tục "Mẹ ơi mẹ dạy cho con ăn, mẹ muốn con chết đói à", rồi "Con chết đói biến thành cái cây" (tại hôm trước nghe chuyện cây vú sữa, mẹ bảo Cún mà làm mẹ buồn, mẹ chết biến thành cái cây). Em Vịt thì "Mẹ Hạnh ơi, ngồi dạy mau lên". Rồi đòi mẹ nào ăn thịt bò khô, nào ăn cereal, trèo đầu cưỡi cổ mẹ, khoản này thì em Vịt rất giỏi. Tóm lại là mẹ không tránh được, chỉ ngủ quá được một tí thôi.&lt;br /&gt;Cái rất may là hai anh em đang đợt thích uống nước cam. Mẹ mua cả một bao cam về rồi vắt dần, trong ngày khi nào Vịt thích thì đòi rồi ra lấy một quả cam đưa mẹ, vắt chậm  một tí là kêu ầm. Thấy mẹ ăn cái phần cam vắt còn thừa (là bã đó) cũng đòi ăn theo, ăn một hai miếng bã rồi uống nước. Một quả cam vắt ra được bao nhiêu đâu, 1/3 cốc bé, nên thường hôm nào xông xênh mẹ vắt 4,5 quả cho hai anh em, hôm nào có bố thì nhiều hơn nữa. Được cái Cún Vịt đều chịu uống chứ không như trước nên cũng đỡ mệt.&lt;br /&gt;Hôm vừa rồi đi khám hai tuổi, Vịt được gần 24lbs, cao đâu gần 34 inches (hình như thấp hơn Cún ngày trước một chút), vẫn thế, cân nặng khoảng 10%, chiều cao gần 50% hay 45% gì đó. Được cái hôm trước mẹ về Việt nam có đi khám và tiêm cho Vịt nên lần này đi không phải tiêm. Biết đi bác sỹ, Cún đã kêu không đi từ hôm trước - kêu ko thích bị tiêm đau. Vịt cũng vẫn sợ bác sỹ từ hồi ở VN (đi khám phế quản, có rửa mũi hai lần) nên Vịt cũng bảo không muốn đi bác sỹ, tiêm đau. Nhưng vào đến phòng khám thì lại quên hết, tít cả mắt, bác sỹ nói gì thì cũng cười, rồi mẹ bảo nói thank you, cũng thank you mấy lần, yêu lắm.&lt;br /&gt;Cái chuyện thank you này cũng hay. Mỗi lần Vịt và Cún tranh nhau cái gì, mẹ đều nhắc hai anh em nói chuyện với nhau. Tất nhiên cả 100 lần đánh nhau và khóc, không điều đình được thì cũng có một lần thế này (chiều qua):&lt;br /&gt;- Cún đang chơi Mickey và Minnie, em Vịt ra giành không được, khóc chạy lại mẹ, bảo mẹ bảo anh Cún đưa Mickey cho el Vits (tức em Vịt).&lt;br /&gt;- Cún: không được, con đang chơi.&lt;br /&gt;- Mẹ: Vịt ra nói chuyện với anh đi con, chuyện này con phải nói với anh thôi, nói anh ơi cho em mượn Mickey.&lt;br /&gt;- Vịt: Anh ơi cho em Vịt con Mickey.&lt;br /&gt;Nói qua nói lại hai ba câu rồi Cún đưa Vịt.&lt;br /&gt;- Vịt: cảm ơn anh Cún (câu này mẹ hay nhắc Vịt nói, mà lần đầu tiên Vịt tự nói)&lt;br /&gt;- Cún: không có gì (thường Cún nói You are welcome, mẹ có lần nhắc Cún nói tiếng Việt là không có gì).&lt;br /&gt;Hai phút sau, Cún lại ra đòi Mickey mà Vịt không chịu. Cún chạy lại mẹ:&lt;br /&gt;- Mẹ ơi em Vịt không đưa cho con.&lt;br /&gt;- Thế con đã nói chuyện với em Vịt chưa?&lt;br /&gt;- Con nói mãi em không nghe ,mẹ nói cho con đi.&lt;br /&gt;- Không, chuyện này con và em phải nói chuyện với nhau, mẹ không nói được.&lt;br /&gt;Thêm hai câu, thế là Vịt chạy, Cún chạy theo giành Mickey lại, đẩy em, Vịt ngã, khóc, lại om xòm. Mẹ thì lại "Cún không được đẩy em thế là hư, có chuyện gì phải nói chuyện chứ. Thôi hai anh em nói chuyện với nhau đi".&lt;br /&gt;Hòa bình thân thiện coi như được một lần.&lt;br /&gt;Được cái là hai anh em đi ngủ cũng thích ngủ với nhau, không chịu ngủ riêng gì cả. Vịt cứ đòi ngủ với anh. Mặc dù hay đạp nhau lắm rồi khóc nhưng không chịu ngủ riêng phòng đâu.&lt;br /&gt;Vừa rồi Cún đang ngủ trưa, chạy ra ngoài đi toilet, cửa sập, Vịt khóc, Cún cứ gọi mãi "mẹ ơi ra mở của cho em đi, mẹ làm nhanh đi, nếu không em Vịt sợ đấy, em còn sợ hơn đấy, mẹ làm đi". Nói chung Cún lúc nào cũng để ý và thương em lắm, chỉ có điều là vẫn hay đánh nhau thôi. Còn Vịt thì ko để ý bằng Cún, chỉ nghĩ đến mình muốn gì thôi. Tính cách hai anh em đúng là khác nhau thật, hy vọng sau này thấy anh như vậy Vịt sẽ khá hơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1911977609019154235?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1911977609019154235/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1911977609019154235' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1911977609019154235'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1911977609019154235'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/08/vn-hai-anh-em-vt-hai-tui.html' title='Vẫn hai anh em - Vịt hai tuổi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2353994772931806503</id><published>2008-08-05T11:31:00.000-07:00</published><updated>2008-08-05T11:42:28.092-07:00</updated><title type='text'>Hai anh em</title><content type='html'>Dạo này hai anh em yêu không chịu được ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún thì vẫn giành đồ, có lúc cáu còn đánh em. Vừa bị mẹ cháu phạt cất hết pokemon, tóm tắt quy định là bất kỳ lúc nào hai anh em, dù anh hay em, đánh nhau vì một đồ chơi thì phải cất nó đi mấy hôm. Anh sai em sai cũng thế, nên tự phải bảo ban lẫn nhau, và tự kiềm chế mình.&lt;br /&gt;Tuy vậy cũng nhiều lúc anh Cún bênh em lắm cơ. Em bị mẹ mắng hay bố mắng vì đánh anh, thì Cún bảo "Mẹ ơi đừng mắng em, Cún không đau đâu". Yêu Cún lắm, phải viết để sau này Vịt biết mà cảm ơn anh nhé. Tuy Cún nói thế nhưng em Vịt sai thì vẫn phải bị mắng, nhắc nhở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt con thì dạo này nói nhiều hơn hẳn, biết nói những từ như "sẽ, nhưng, bây giờ," đại khái vốn từ phong phú hơn. Rất hay làm rồi bảo mẹ "Đẹp không này".  Ngoài ra thì vẫn liên tục điệp khúc "Con thích", "Con thích mẹ ăn bánh" (dịch là, con thích mẹ lấy bánh cho con ăn, con thích ăn bánh). Mẹ cháu chỉ mãi mà vẫn chưa quen.&lt;br /&gt;Vịt học bài hát rất nhanh, tự nghe rồi tự hát, cũng chỉ hát thêm được 2,3 bài gì đấy, nhưng lúc vui thì tự hát một mình, hát vống lên ấy, buồn cười ơi là buồn cười. Có thể vừa giở sách ra đọc vừa hát vống lên. Rất là có hứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Cún thì rất hứng thú với lego, hứng thú hơn hẳn trước. Toàn lắp hình đẹp rồi cho mẹ để mẹ cầm cho đẹp. Anh Cún giờ lắp cả lego to và cái nhỏ xíu nữa. Mẹ cứ tưởng Cún sẽ còn lâu mới thích lego nhỏ mà bác Tiến cho, không ngờ Cún đã đến tuổi ấy rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua bố cháu đã bơm xe cho mẹ cháu nên ba mẹ con bắt đầu vi vu được. Cún ra công viên, chỉ đạo mẹ lượn một vòng không có ai, thế là chỉ đạo tiếp để về nhà anh Bid (à, bạn Bid nhỉ). Vịt đến nhà anh chị nhưng không chịu vào, Chíp khôn thế, ra tận ngoài, đưa cho Vịt một hình trái tim bằng nhựa rồi dắt tay Vịt vào nhà. Chỉ hơn Vịt một tuổi mà Chíp giỏi thế. Cả Bid và Chip đều biết đi xe đạp mà nhà mình chưa ai biết đi cả mới kém chứ :) nói vậy Cún không thích thì mẹ cũng không ép đâu, nhưng hôm nào nhà mình đi mua thêm một cái nữa để cún thử lại xem có thích không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt hay hét quá, cứ hét ầm ỹ lên ấy. Đi quán ăn cũng đòi, rồi hét ầm làm mẹ phải nói chuyện với Vịt suốt thôi. Không biết bao giờ mới qua giai đoạn này. Mẹ thì làm sao mà chia năm sẻ bảy ra , để Cún với Vịt nói gì là đáp ứng ngay cơ chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ cả nhà ăn trưa, đi ngủ, rồi chiều lại đi công viên thôi. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2353994772931806503?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2353994772931806503/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2353994772931806503' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2353994772931806503'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2353994772931806503'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/08/hai-anh-em.html' title='Hai anh em'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-4181284811021898043</id><published>2008-07-22T05:24:00.000-07:00</published><updated>2008-12-09T05:23:45.474-08:00</updated><title type='text'>Ảnh Vịt Cún đi Hàn Quốc</title><content type='html'>Hôm nay  cả nhà mới load được ảnh vào máy tính nên gửi cho ông bà xem các cháu đi Hàn Quốc, trông các cháu hơi bị xinh nhé :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXUg--gosI/AAAAAAAACtw/GSDCHE8BDDY/s1600-h/IMG_3814.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXUg--gosI/AAAAAAAACtw/GSDCHE8BDDY/s400/IMG_3814.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225816605759414978" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXT72lMDKI/AAAAAAAACto/W5z-xBc1Yog/s1600-h/IMG_3742.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXT72lMDKI/AAAAAAAACto/W5z-xBc1Yog/s400/IMG_3742.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225815967850564770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXZcZ6yd7I/AAAAAAAACuI/GZHnIEFuQd4/s1600-h/IMG_3670.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXZcZ6yd7I/AAAAAAAACuI/GZHnIEFuQd4/s400/IMG_3670.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225822024650356658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cái ảnh này rất chi là nghệ thuật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXWRWLqgmI/AAAAAAAACuA/GUBcCq7oKY8/s1600-h/IMG_3804.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXWRWLqgmI/AAAAAAAACuA/GUBcCq7oKY8/s400/IMG_3804.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225818536133952098" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là ba bố con xem múa kiểu Hàn Quốc và chụp ảnh với "chú" diễn viên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXVrJrRLqI/AAAAAAAACt4/DhW2KWYtgO0/s1600-h/IMG_3369.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXVrJrRLqI/AAAAAAAACt4/DhW2KWYtgO0/s400/IMG_3369.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225817879941820066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bố đẩy xe cho con chơi ở công viên giải trí Lotte World&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXdFcNyEsI/AAAAAAAACuQ/FBuIu7-nWsE/s1600-h/IMG_4023.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXdFcNyEsI/AAAAAAAACuQ/FBuIu7-nWsE/s400/IMG_4023.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225826028176413378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hai bố con ở vườn hoa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXd_vl3S4I/AAAAAAAACug/gD-Ob-1J4-w/s1600-h/IMG_3857.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXd_vl3S4I/AAAAAAAACug/gD-Ob-1J4-w/s400/IMG_3857.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225827029810105218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cái này thì chụp ở Việt nam, gọi là khuyến mại thêm chân dung Vịt con này:&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXdio_wC4I/AAAAAAAACuY/G_mzzdsb5mg/s1600-h/IMG_4883.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXdio_wC4I/AAAAAAAACuY/G_mzzdsb5mg/s400/IMG_4883.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225826529823427458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-4181284811021898043?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/4181284811021898043/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=4181284811021898043' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4181284811021898043'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4181284811021898043'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/07/nh-vt-cn-i-hn-quc.html' title='Ảnh Vịt Cún đi Hàn Quốc'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SIXUg--gosI/AAAAAAAACtw/GSDCHE8BDDY/s72-c/IMG_3814.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-7275700590128262151</id><published>2008-07-21T19:44:00.000-07:00</published><updated>2008-07-21T19:50:56.083-07:00</updated><title type='text'>Sinh  nhật Vịt hai tuổi</title><content type='html'>Hôm nay ngày sinh nhật Vịt đây n hưng mẹ Hạnh chưa làm gì hết, và cũng chưa dọn được nhà nữa. Nhà cửa bừa kinh khủng, mẹ bắt đầu chuẩn bị dọn đây, hy vọng cái phòng khách khá khẩm chút trước giờ sinh nhật của Vịt. Để bố về rồi bàn bạc xem sao, có khi ra ngoài ăn gì đó để chúc mừng Vịt, nhưng còn tùy xem bố có mệt ko đã.&lt;br /&gt;Trưa hôm qua cả nhà mới quay lại Mỹ. Các con thì lừ đừ ngủ suốt, còn bố mẹ thì khỏe hơn nhưng rồi về nhà được một lúc cũng lăn ra ngủ. Tối thì mẹ  như con sâu ngủ vẫn tít thò lò, bố phải kham cả hai đứa ko làm việc được. Sau đó ngủ thì hai đứa bắt đầu đạp nhau, bố kêu ầm ĩ khiến mẹ phải ra bế Vịt vào ngủ với mẹ. Vịt vẫn quen đòi bế như ở VN, mẹ thì ko thể bế rong nên cho Vịt nằm lên trên người mẹ để ngủ. Đến sáng nay hai đứa dạy, ăn được mỗi đứa một bát cháo sườn (mẹ lấy sườn nướng để ngăn đá ra nấu cháo), rồi lại ngủ. Mẹ phải bế Cún suốt, rồi đến Vịt, rồi khi Vịt ngủ thì Cún lại dậy liên tục nên mẹ cứ phải ôm Cún suốt, đến lúc mẹ ngủ thì .. con dạy. Bây giờ là gần 8h tối rồi, mẹ phải đi kiếm thêm cái gì cho hai đứa ăn đã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khổ thân Vịt quá sinh nhật chỉ có buổi sáng là anh Cún và mẹ hát bài hát sinh nhật thôi, Vịt cười tít mắt ra chừng thích lắm. Để tí nữa lại hát cho Vịt nghe nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc mừng sinh nhật Vịt con.. Mẹ sẽ viết về Vịt hai tuổi sau nhé. Bố thì vừa về rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-7275700590128262151?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/7275700590128262151/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=7275700590128262151' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7275700590128262151'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/7275700590128262151'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/07/sinh-nht-vt-hai-tui.html' title='Sinh  nhật Vịt hai tuổi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5807904828903443041</id><published>2008-05-31T13:54:00.000-07:00</published><updated>2008-05-31T14:21:36.160-07:00</updated><title type='text'>Sắp được gặp ông bà rồi</title><content type='html'>Cả nhà Cún và Vịt sẽ khệ nệ kéo nhau về gặp ông bà nội ngoại. Sắp rồi, chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa. chủ nhật ngày 15/6 là cả nhà cháu đã được hít bụi Hà nội, nghĩ đến thôi đã hồi hộp. Thứ tư tuần sau (4/6) sẽ bay về Cali, sau đó trưa chiều 6/6 sẽ bay về Hàn Quốc, và ngày 15 thì về đến Hà nội. Tận dụng qua thăm bạn của bố Minh (bố nuôi hờ của Cún) một lúc, ko thì nhà ấy tháng 8 này cũng sẽ bay sang Mỹ mất rồi (nhưng mà vẫn ở cách nhà mình đến 8 tiếng bay máy bay ấy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún và Vịt con dạo này thay đổi quá. Mẹ cháu sang nhà dì Nhung, ban đầu thì rất vui vì gặp lại dì và chú. Hai đứa ko kêu ca, hỏi bố nhiều như hồi Cún về VN, Cún thì lớn rồi, còn Vịt thì đang tuổi Cún hồi về VN, nhưng xa bố hai tuần đầu ko kêu ca gì mấy. có thể vì chú và dì đều đi học, nên đag hè được ở nhà, nhà lúc nào cũng nhiều người, đông vui. Có người chơi, đọc truyện. Rồi đến chiều thì đi chơi, có hôm còn được chú Hà cho đi thả diều nữa. Cún có hai cái diều làm bằng giấy báo, trông thì xí nhất ở khu nhưng lại bay hơi bị cao, đứa nào cũng hỏi, làm Cún khoái chí lắm. Điệu này về VN thì phải mua diều mang sang cali để bố và cún đi thả thôi. Diều tự làm bằng giấy thì nhanh rách, chắc mua nilon cho yên tâm. Ở Cali thời tiết mát lại có công viên to, cứ gọi là vào Shoreline thì thả diều thoải mái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ Vịt con lớn, lại còn đành hanh hơn cả trước nữa. Suốt ngày hai anh em đánh nhau choe chóe. Anh thì ko bao giờ nói, hỏi (mặc dù mẹ nhắc đi nhắc lại cả trăm nghìn lần là muốn gì phải nói chuyện), cứ thấy em có đồ chơi, muốn lấy là giật lấy của em rồi chạy. Thế là em lại lăn đùng ra ăn vạ. ăn vạ mãi ko được gì thì chạy theo, khóc, cứ thế mà đuổi nhau khắp nhà. Ko biết với cún đó là trò chơi hay là cái gì, nhưng với Vịt thì thật tội nghiệp và với mẹ thì thật là căng thẳng vì nghe khóc và phân giải suốt ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt con cũng ko vừa. cái gì anh chơi cũng một bài tương tự, ra giành của anh. Đang chơi cái này, thấy anh leo lên xe đạp thì cũng phải leo lên, hất anh ra. Thấy anh ra ngồi cạnh mẹ cung phải ra để chen đít vào, đẩy anh ra ngoài bằng được. Rồi lúc ăn uống mới là khủng khiếp. Đứa này huých đứa kia, thế là khóc. Rồi bốc của nhau, anh bốc của em, em lại bốc lại của anh, cứ thế, sẽ có một đứa khóc, hoặc em khóc ăn vạ, hoặc anh khóc vì bị em cắn. Nói chung là khủng khiếp, mẹ H chịu đựng hơn ba tuần nay, vừa nấu cơm là vừa nghe chiến sự ở đằng sau, khủng hoảng luôn. Giờ bố M và ông bà sắp được chiêm ngưỡng rồi ạ. Mà thực ra bố Minh cũng biết rồi, vì mỗi lần đánh nhau có hậu quả (xước tay, bầm tay) là lại đòi gọi điện mách bố, Vịt cũng mách đâu ra đấy. Anh Cún dọa con sợ. Rồi anh Cún đánh nhau con, anh Cún đi vào phong. Bạn đánh nhau, bạn đi vào phòng (bạn đẩy Vịt ngã thì bị mẹ bạn phạt đi vào phòng, anh Cún cũng thế). Buồn cười lắm ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên sự khủng khiếp nó chưa dừng ở đấy. Cái khủng khiếp nhất là giờ ngủ. Trước đến giờ hai anh em vẫn ngủ rất là ngoan. Trưa thì mỗi đứa một phòng, có thể Cún cần mẹ ôm một chút, hoặc chỉ nhắc nhở thôi, còn Vịt thì tự cho vào phòng, đóng rèm, đắp chăn, cho một con thú bông hoặc truyện, đóng cửa, thế là ngủ khoảng hơn một tiếng. Tối thì chuẩn bị đánh răng, tắm rửa xong thì cho vào phòng, bye bye, thế là ngủ. Lúc mới sang đây dì Nhung và chú Hà cũng phải kinh ngạc vì hai anh em dễ thế, nhất là buổi tối, lần nào sang mẹ cugnx phải nằm và ru ngủ, rồi khóc, rồi vào, rồi khóc, cứ thế. Vậy mà bây giờ thì quá dễ rồi, bye bye thế là tự ngủ thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự hoàn hảo này sau khi rời khỏi Cali chỉ tồn tại ở Lafayette được hai tuần. Sau đó thay bằng một sự hỗn loạn khủng khiếp khi cả hai "con giặc" là hai anh em liên đới để phá phách và nghịch cái phòng ngủ, kiêm phòng làm việc của chú Hà. Sách vở trên giá sách lôi xuống đất. Hóa đơn trong ví dì lôi ra bàn. Chăn chiếu để lên bàn, đồ chơi để lên bàn, bàn trở thành giường để chơi. Rồi cái đệm dưới đất mà Cún đòi lấy để nằm riêng trở thành chỗ để hai đứa biểu diễn khả năng nhảy. Ko chỉ thế, cái ga giường bị cún dùng bút cào thế nào mà nó rách tả tơi xơ mướp, chắc đem đi lau nhà cũng khó. Ô mai của dì ko biết Vịt tìm được ở đâu, rải đầy xuống đất. Băng dính cũng bị lôi ra (dì bảo là ngăn tủ của dì rất nặng, khó mở, dì phải kéo rất mạnh - và mẹ cũng thế, thế mà hai đứa nó mở ra được), rồi bôi ra dăng khắp phòng. Khỏi nói đến xé giấy và rải khắp. Tóm tắt lại là một bãi chiến trường. Đã như thế cả tuần nay rồi, ngày nào cũng vậy, mẹ có vào nằm ngủ bắt ngủ cùng, thì chúng nó cũng nhảy nhót chơi, ko coi mẹ ra gì, và mẹ nói đến khản cổ, cáu thì cho vào roi mới im được một tí. Một lúc sau lại y như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật sự là mẹ H cảm thấy bất lực. phân tích, nói đủ kiểu rồi, ko phải là ko hiểu, ko nghe. Anh thì im (biết sai rồi nhưng vẫn cứ làm theo ngay khi mẹ quay lưng lại). Em thì cúi đầu, lườm lườm, mồm mím lại. Đó, trong lúc mẹ đang viết mấy dòng này, đã bật cái quạt lên chạy vù vù. Mặc dù mẹ nói 100 lần ko sờ vào đồ dùng bằng điện, nhưng vẫn bằng ko.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố Minh bảo, phải phạt thật nghiêm, phải thế này thế nọ. Mẹ đã phạt đủ mọi hình thức. Cho vào phòng tách hai đứa ra, cho vào nhà tắm, ko có xi nhê. Thậm chí nếu như hư, phạt đến số 5 là cả ngày ko được đi chơi nữa, Cún rất biết hậu quả, vậy mà lúc hai đứa vào ngủ với nhau thì vẫn cứ như vậy. còn đêm thì đỡ được khoản nghịch , chỉ còn khoản đánh nhau, và cún thì biết thân phận nên nằm im trng phòng. còn Vịt thì cứ 3 phút chạy ra một lần ,mẹ đưa vào, lên giường, đóng cửa, ba phút sau lại ra. Hôm kia mẹ đã phải nhờ chú Hà làm sao để buộc cái cửa đó ko mở ra được, thế là Vịt ca một bản tình ca bất hủ. Giờ chỉ biết ngày nay ko biết ngày mai ra sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp về VN rồi mà ca bài này chắc cả hai ông bà nội ngoại thấy ngán ngẩm quá. các cháu giờ nội công đứa nào cũng thâm hậu, lại thêm liên thủ, mẹ nó chỉ có ngất mỗi ngày. Chắc chắn về VN còn hư nữa, vì ỷ lại có nhiều người, sẽ được chiều hơn, sẽ tự giác tự điều chỉnh mức độ hư. thôi thì cả nhà lên tinh thần để cùng nhau chịu đựng ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vịt bây giờ còn nhiều trò rất quái chiêu. Ví dụ ăn thì cái gì cũng đòi ăn, nhưng ko ăn những cái tốt, bổ béo. Thịt thì chỉ gặm xương, thịt nhè ra, hoặc mút mấy cái rồi nhả. Thịt quay chỉ ăn da giòn, nhằn cái mỡ một tí rồi cũng bỏ. cá ko ăn, thịt ko có xương ko ăn. Chả nướng thì chỉ cắn cái vỏ vàng, giòn, rồi bỏ hết ở trong. bánh mỳ thì hôm ăn mỗi cái vỏ mỏng, hôm lại chỉ ăn ruột. Cơm thì bốc cho vào trong cốc nước để vầy. Mà cái gì cũng thích chấm, mẹ phải cho một bát con nước lọc (hay nước canh) bên cạnh để chấm, chấm đẫm ra mới cho vào mồm. Tóm tắt lại là vô cùng lắm chuyện ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cún thì lười ăn, đợt trước ăn được giờ lười lắm rồi, ăn một tí là lại ngồi ỳ ra chơi ko chịu ăn gì cả. chỉ có cái gì thích thì bốc ăn nhiều, giò , chả, mọc, thịt nướng cũng ăn được chút thôi. rau có hôm ăn hôm ko. Sữa thì lười uống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại mẹ cháu cũng xì trét quá. Được cái lần này sang, Cún có bạn chơi, các bạn người Ai cập (ả rập) rất cưng Vịt, đẩy xe cho đi vòng vòng, lại cho ăn bánh cùng, Cún thì cũng chơi trèo leo nhảy nhót ném bóng với các bạn, nên nói chung cũng đỡ buồn hơn năm trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cháu lâu quá ko viết nên viết vài dòng, thời gian tới các cháu về rồi, ông bà và các cô chú bác sẽ được chiêm  ngưỡng hết ạ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5807904828903443041?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5807904828903443041/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5807904828903443041' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5807904828903443041'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5807904828903443041'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/05/sp-c-gp-ng-b-ri.html' title='Sắp được gặp ông bà rồi'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-9072809584714676095</id><published>2008-04-13T00:57:00.000-07:00</published><updated>2009-03-09T14:30:32.145-07:00</updated><title type='text'>Vit con cat toc</title><content type='html'>&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lUsqLbI/AAAAAAAACsA/SEWdC6gj6J8/s1600-h/IMG_7851.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lUsqLbI/AAAAAAAACsA/SEWdC6gj6J8/s400/IMG_7851.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lUsqLcI/AAAAAAAACsI/2vj2AwsvioA/s1600-h/IMG_7852.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lUsqLcI/AAAAAAAACsI/2vj2AwsvioA/s400/IMG_7852.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lksqLdI/AAAAAAAACsQ/HoHK24Im3NY/s1600-h/IMG_7853.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lksqLdI/AAAAAAAACsQ/HoHK24Im3NY/s400/IMG_7853.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lksqLeI/AAAAAAAACsY/vuY5OfOBuZk/s1600-h/IMG_7855.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lksqLeI/AAAAAAAACsY/vuY5OfOBuZk/s400/IMG_7855.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://picasa.google.com/blogger/" target="ext"&gt;&lt;img src="http://photos1.blogger.com/pbp.gif" alt="Posted by Picasa" style="border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: -moz-initial; -moz-background-origin: -moz-initial; -moz-background-inline-policy: -moz-initial;" align="middle" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-9072809584714676095?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/9072809584714676095/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=9072809584714676095' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9072809584714676095'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9072809584714676095'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/04/vit-con-cat-toc.html' title='Vit con cat toc'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAG9lUsqLbI/AAAAAAAACsA/SEWdC6gj6J8/s72-c/IMG_7851.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-4382065931240525269</id><published>2008-04-12T10:45:00.000-07:00</published><updated>2009-03-09T14:32:32.314-07:00</updated><title type='text'>Vit mac ao' anh Cun</title><content type='html'>&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1RtHgB0I/AAAAAAAACow/U8fu-e0O94Q/s1600-h/IMG_7779.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1RtHgB0I/AAAAAAAACow/U8fu-e0O94Q/s400/IMG_7779.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1S9HgB1I/AAAAAAAACo4/uJd3fotdZXw/s1600-h/IMG_7800.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1S9HgB1I/AAAAAAAACo4/uJd3fotdZXw/s400/IMG_7800.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1S9HgB2I/AAAAAAAACpA/72T7a6DfumE/s1600-h/IMG_7810.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1S9HgB2I/AAAAAAAACpA/72T7a6DfumE/s400/IMG_7810.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="margin: 0px auto 10px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1TNHgB3I/AAAAAAAACpI/eUUbNaI292Q/s1600-h/IMG_7813.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1TNHgB3I/AAAAAAAACpI/eUUbNaI292Q/s400/IMG_7813.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://picasa.google.com/blogger/" target="ext"&gt;&lt;img src="http://photos1.blogger.com/pbp.gif" alt="Posted by Picasa" style="border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: -moz-initial; -moz-background-origin: -moz-initial; -moz-background-inline-policy: -moz-initial;" align="middle" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-4382065931240525269?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/4382065931240525269/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=4382065931240525269' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4382065931240525269'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/4382065931240525269'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/04/vit-cat-toc-1.html' title='Vit mac ao&apos; anh Cun'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/SAD1RtHgB0I/AAAAAAAACow/U8fu-e0O94Q/s72-c/IMG_7779.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2928626206358524538</id><published>2008-02-06T10:30:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:48.604-08:00</updated><title type='text'>Tet tet tet sap den roi !!!</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n83ZJ_r4I/AAAAAAAACm0/z6bI-yr4-Os/s1600-h/IMG_3138.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n83ZJ_r4I/AAAAAAAACm0/z6bI-yr4-Os/s400/IMG_3138.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n84ZJ_r5I/AAAAAAAACm8/iLKkHZmLwqQ/s1600-h/IMG_3140.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n84ZJ_r5I/AAAAAAAACm8/iLKkHZmLwqQ/s400/IMG_3140.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n84pJ_r6I/AAAAAAAACnE/oLkNCcz8B2Q/s1600-h/IMG_3141.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n84pJ_r6I/AAAAAAAACnE/oLkNCcz8B2Q/s400/IMG_3141.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n845J_r7I/AAAAAAAACnM/qRCvYBIH8wU/s1600-h/IMG_3145.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n845J_r7I/AAAAAAAACnM/qRCvYBIH8wU/s400/IMG_3145.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2928626206358524538?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2928626206358524538/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2928626206358524538' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2928626206358524538'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2928626206358524538'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2008/02/tet-tet-tet-sap-den-roi.html' title='Tet tet tet sap den roi !!!'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R6n83ZJ_r4I/AAAAAAAACm0/z6bI-yr4-Os/s72-c/IMG_3138.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1052565697517045687</id><published>2007-12-19T21:47:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:49.146-08:00</updated><title type='text'>Vi.t trong Disney Store</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCC4z1JEI/AAAAAAAACHg/OkCtc1Ab-KU/s1600-h/IMG_7229.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCC4z1JEI/AAAAAAAACHg/OkCtc1Ab-KU/s400/IMG_7229.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCDIz1JFI/AAAAAAAACHo/oa9mnwBkv50/s1600-h/IMG_7231.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCDIz1JFI/AAAAAAAACHo/oa9mnwBkv50/s400/IMG_7231.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCDIz1JGI/AAAAAAAACHw/QYwHnPJcGwA/s1600-h/IMG_7232.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCDIz1JGI/AAAAAAAACHw/QYwHnPJcGwA/s400/IMG_7232.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCDIz1JHI/AAAAAAAACH4/kEq-rzOSp10/s1600-h/IMG_7236.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCDIz1JHI/AAAAAAAACH4/kEq-rzOSp10/s400/IMG_7236.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1052565697517045687?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1052565697517045687/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1052565697517045687' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1052565697517045687'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1052565697517045687'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/vit-trong-disney-store.html' title='Vi.t trong Disney Store'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oCC4z1JEI/AAAAAAAACHg/OkCtc1Ab-KU/s72-c/IMG_7229.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-9053283001095880726</id><published>2007-12-19T21:46:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:50.343-08:00</updated><title type='text'>Vit và b?n</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzYz1JAI/AAAAAAAACHA/vh_7U4W4uTc/s1600-h/IMG_7207.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzYz1JAI/AAAAAAAACHA/vh_7U4W4uTc/s400/IMG_7207.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzYz1JBI/AAAAAAAACHI/EFXc7stZeec/s1600-h/IMG_7208.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzYz1JBI/AAAAAAAACHI/EFXc7stZeec/s400/IMG_7208.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzoz1JCI/AAAAAAAACHQ/AlP4KkwpQUc/s1600-h/IMG_7209.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzoz1JCI/AAAAAAAACHQ/AlP4KkwpQUc/s400/IMG_7209.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzoz1JDI/AAAAAAAACHY/OiQTYYQXh8Q/s1600-h/IMG_7215.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzoz1JDI/AAAAAAAACHY/OiQTYYQXh8Q/s400/IMG_7215.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-9053283001095880726?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/9053283001095880726/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=9053283001095880726' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9053283001095880726'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/9053283001095880726'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/vit-v-bn.html' title='Vit và b?n'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBzYz1JAI/AAAAAAAACHA/vh_7U4W4uTc/s72-c/IMG_7207.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-75953568808952983</id><published>2007-12-19T21:44:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:51.021-08:00</updated><title type='text'>Cún di Disneyland (4)</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBd4z1I8I/AAAAAAAACGg/lVtIuESAbvI/s1600-h/IMG_7161.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBd4z1I8I/AAAAAAAACGg/lVtIuESAbvI/s400/IMG_7161.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBeIz1I9I/AAAAAAAACGo/znw3Ki9Y4S0/s1600-h/IMG_7165.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBeIz1I9I/AAAAAAAACGo/znw3Ki9Y4S0/s400/IMG_7165.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBeIz1I-I/AAAAAAAACGw/gZxfnJA727Y/s1600-h/IMG_7169.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBeIz1I-I/AAAAAAAACGw/gZxfnJA727Y/s400/IMG_7169.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBeIz1I_I/AAAAAAAACG4/iLcS4oLBTks/s1600-h/IMG_7181.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBeIz1I_I/AAAAAAAACG4/iLcS4oLBTks/s400/IMG_7181.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-75953568808952983?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/75953568808952983/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=75953568808952983' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/75953568808952983'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/75953568808952983'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/cn-di-disneyland-4.html' title='Cún di Disneyland (4)'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBd4z1I8I/AAAAAAAACGg/lVtIuESAbvI/s72-c/IMG_7161.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1236990703555665128</id><published>2007-12-19T21:43:00.001-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:51.778-08:00</updated><title type='text'>Cun' di Disneyland (2)</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I4I/AAAAAAAACGA/hpCBzCT05FI/s1600-h/IMG_7130.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I4I/AAAAAAAACGA/hpCBzCT05FI/s400/IMG_7130.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I5I/AAAAAAAACGI/ma7RYmLhj7s/s1600-h/IMG_7138.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I5I/AAAAAAAACGI/ma7RYmLhj7s/s400/IMG_7138.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I6I/AAAAAAAACGQ/4yrbc44219s/s1600-h/IMG_7148.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I6I/AAAAAAAACGQ/4yrbc44219s/s400/IMG_7148.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBCIz1I7I/AAAAAAAACGY/_CvfQS7Rs_s/s1600-h/IMG_7153.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBCIz1I7I/AAAAAAAACGY/_CvfQS7Rs_s/s400/IMG_7153.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1236990703555665128?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1236990703555665128/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1236990703555665128' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1236990703555665128'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1236990703555665128'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/cun-di-disneyland-2_19.html' title='Cun&apos; di Disneyland (2)'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oBB4z1I4I/AAAAAAAACGA/hpCBzCT05FI/s72-c/IMG_7130.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-1377918145622404577</id><published>2007-12-19T21:41:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:52.462-08:00</updated><title type='text'>Cun' di DIsneyland (1)</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtIz1I0I/AAAAAAAACFg/8YGMdXvL8gY/s1600-h/IMG_7126.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtIz1I0I/AAAAAAAACFg/8YGMdXvL8gY/s400/IMG_7126.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtYz1I1I/AAAAAAAACFo/po6G9EFoUY0/s1600-h/IMG_7127.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtYz1I1I/AAAAAAAACFo/po6G9EFoUY0/s400/IMG_7127.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtYz1I2I/AAAAAAAACFw/ffD_px7O-qM/s1600-h/IMG_7142.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtYz1I2I/AAAAAAAACFw/ffD_px7O-qM/s400/IMG_7142.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtYz1I3I/AAAAAAAACF4/_gyjMDBtrnA/s1600-h/IMG_7145.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtYz1I3I/AAAAAAAACF4/_gyjMDBtrnA/s400/IMG_7145.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-1377918145622404577?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/1377918145622404577/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=1377918145622404577' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1377918145622404577'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/1377918145622404577'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/cun-di-disneyland-1.html' title='Cun&apos; di DIsneyland (1)'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2oAtIz1I0I/AAAAAAAACFg/8YGMdXvL8gY/s72-c/IMG_7126.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-3850356124378409114</id><published>2007-12-19T21:37:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:53.765-08:00</updated><title type='text'>Bô' Minh</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_vYz1IwI/AAAAAAAACFA/CwPQlDuqUWo/s1600-h/IMG_7243.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_vYz1IwI/AAAAAAAACFA/CwPQlDuqUWo/s400/IMG_7243.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_vYz1IxI/AAAAAAAACFI/0A1laWCXTHs/s1600-h/IMG_7244.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_vYz1IxI/AAAAAAAACFI/0A1laWCXTHs/s400/IMG_7244.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_voz1IyI/AAAAAAAACFQ/wuLbHMeQ2Lg/s1600-h/IMG_7248.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_voz1IyI/AAAAAAAACFQ/wuLbHMeQ2Lg/s400/IMG_7248.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_voz1IzI/AAAAAAAACFY/UoP3flakHV0/s1600-h/IMG_7252.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_voz1IzI/AAAAAAAACFY/UoP3flakHV0/s400/IMG_7252.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-3850356124378409114?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/3850356124378409114/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=3850356124378409114' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3850356124378409114'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/3850356124378409114'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/b-minh.html' title='Bô&apos; Minh'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n_vYz1IwI/AAAAAAAACFA/CwPQlDuqUWo/s72-c/IMG_7243.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5483714299990064260</id><published>2007-12-19T21:34:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:54.415-08:00</updated><title type='text'>Không khí Noel Balboa Island</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Iz1IsI/AAAAAAAACEg/giBy_rgEDcs/s1600-h/IMG_7060.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Iz1IsI/AAAAAAAACEg/giBy_rgEDcs/s400/IMG_7060.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Iz1ItI/AAAAAAAACEo/ydfamffKhbU/s1600-h/IMG_7078.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Iz1ItI/AAAAAAAACEo/ydfamffKhbU/s400/IMG_7078.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Yz1IuI/AAAAAAAACEw/1V7q7Q_yV-g/s1600-h/IMG_7080.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Yz1IuI/AAAAAAAACEw/1V7q7Q_yV-g/s400/IMG_7080.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--oz1IvI/AAAAAAAACE4/A9lN_WuHaRo/s1600-h/IMG_7081.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--oz1IvI/AAAAAAAACE4/A9lN_WuHaRo/s400/IMG_7081.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5483714299990064260?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5483714299990064260/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5483714299990064260' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5483714299990064260'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5483714299990064260'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/khng-kh-noel-balboa-island.html' title='Không khí Noel Balboa Island'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n--Iz1IsI/AAAAAAAACEg/giBy_rgEDcs/s72-c/IMG_7060.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-5708908014176160218</id><published>2007-12-19T21:30:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:55.063-08:00</updated><title type='text'>Vit choi cát</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-IYz1IoI/AAAAAAAACEA/Ab8ziuZG26Q/s1600-h/IMG_6939.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-IYz1IoI/AAAAAAAACEA/Ab8ziuZG26Q/s400/IMG_6939.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-IYz1IpI/AAAAAAAACEI/RidNFOxl4ko/s1600-h/IMG_6940.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-IYz1IpI/AAAAAAAACEI/RidNFOxl4ko/s400/IMG_6940.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-Ioz1IqI/AAAAAAAACEQ/hAKjlsPW-QM/s1600-h/IMG_7008.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-Ioz1IqI/AAAAAAAACEQ/hAKjlsPW-QM/s400/IMG_7008.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-Ioz1IrI/AAAAAAAACEY/WRu5y4XUYdk/s1600-h/IMG_7036.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-Ioz1IrI/AAAAAAAACEY/WRu5y4XUYdk/s400/IMG_7036.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-5708908014176160218?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/5708908014176160218/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=5708908014176160218' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5708908014176160218'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/5708908014176160218'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/vit-choi-ct.html' title='Vit choi cát'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n-IYz1IoI/AAAAAAAACEA/Ab8ziuZG26Q/s72-c/IMG_6939.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2392630641613448558</id><published>2007-12-19T21:29:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:55.700-08:00</updated><title type='text'>Cún choi cát say mê</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n93oz1IkI/AAAAAAAACDg/GkVkJReKVgw/s1600-h/IMG_6923.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n93oz1IkI/AAAAAAAACDg/GkVkJReKVgw/s400/IMG_6923.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n934z1IlI/AAAAAAAACDo/4KrPjS2Pr5Q/s1600-h/IMG_6924.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n934z1IlI/AAAAAAAACDo/4KrPjS2Pr5Q/s400/IMG_6924.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n94Iz1ImI/AAAAAAAACDw/ebRdwceI6hg/s1600-h/IMG_6925.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n94Iz1ImI/AAAAAAAACDw/ebRdwceI6hg/s400/IMG_6925.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n94Yz1InI/AAAAAAAACD4/AWR1-Pw72Oc/s1600-h/IMG_6926.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n94Yz1InI/AAAAAAAACD4/AWR1-Pw72Oc/s400/IMG_6926.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2392630641613448558?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2392630641613448558/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2392630641613448558' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2392630641613448558'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2392630641613448558'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/cn-choi-ct-say-m.html' title='Cún choi cát say mê'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n93oz1IkI/AAAAAAAACDg/GkVkJReKVgw/s72-c/IMG_6923.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-2479061797434951444</id><published>2007-12-19T21:28:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:56.640-08:00</updated><title type='text'>Chân dung Vit con</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IgI/AAAAAAAACDA/_t9ShWVexUU/s1600-h/IMG_6904.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IgI/AAAAAAAACDA/_t9ShWVexUU/s400/IMG_6904.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IhI/AAAAAAAACDI/wuNYjGnWpeQ/s1600-h/IMG_6905.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IhI/AAAAAAAACDI/wuNYjGnWpeQ/s400/IMG_6905.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IiI/AAAAAAAACDQ/U4n0Ah1Mn0Q/s1600-h/IMG_6908.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IiI/AAAAAAAACDQ/U4n0Ah1Mn0Q/s400/IMG_6908.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iYz1IjI/AAAAAAAACDY/gM6XccxI37E/s1600-h/IMG_6909.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iYz1IjI/AAAAAAAACDY/gM6XccxI37E/s400/IMG_6909.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-2479061797434951444?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/2479061797434951444/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=2479061797434951444' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2479061797434951444'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/2479061797434951444'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/chn-dung-vit-con.html' title='Chân dung Vit con'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n9iIz1IgI/AAAAAAAACDA/_t9ShWVexUU/s72-c/IMG_6904.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-761811016955708793</id><published>2007-12-19T21:25:00.000-08:00</published><updated>2008-12-09T05:23:57.296-08:00</updated><title type='text'>Cún và ba.n chó</title><content type='html'>&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n874z1IcI/AAAAAAAACCg/bE669YCl32Q/s1600-h/IMG_6884.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n874z1IcI/AAAAAAAACCg/bE669YCl32Q/s400/IMG_6884.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n88Iz1IdI/AAAAAAAACCo/TSk4ab-jgVE/s1600-h/IMG_6885.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n88Iz1IdI/AAAAAAAACCo/TSk4ab-jgVE/s400/IMG_6885.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n88Iz1IeI/AAAAAAAACCw/cJcC7SbrF40/s1600-h/IMG_6886.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n88Iz1IeI/AAAAAAAACCw/cJcC7SbrF40/s400/IMG_6886.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="MARGIN: 0px auto 10px; TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n88Yz1IfI/AAAAAAAACC4/6UCpQrqHsls/s1600-h/IMG_6887.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n88Yz1IfI/AAAAAAAACC4/6UCpQrqHsls/s400/IMG_6887.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style='clear:both; text-align:CENTER'&gt;&lt;a href='http://picasa.google.com/blogger/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbp.gif' alt='Posted by Picasa' style='border: 0px none ; padding: 0px; background: transparent none repeat scroll 0% 50%; -moz-background-clip: initial; -moz-background-origin: initial; -moz-background-inline-policy: initial;' align='middle' border='0' /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/15342182-761811016955708793?l=khuedo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://khuedo.blogspot.com/feeds/761811016955708793/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=15342182&amp;postID=761811016955708793' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/761811016955708793'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/15342182/posts/default/761811016955708793'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://khuedo.blogspot.com/2007/12/cn-v-ban-ch.html' title='Cún và ba.n chó'/><author><name>Đỗ Bình Minh và Nguyễn Hồng Hạnh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15013229088301052465</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_L8BBOGUft6s/R2n874z1IcI/AAAAAAAACCg/bE669YCl32Q/s72-c/IMG_6884.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-15342182.post-8309453096480109374</id><published>2007-12-19T21:11:00.000-08:00</published><updated>2007-12-19T21:21:31.988-08:00</updated><title type='text'>Vịt con học nói</title><content type='html'>Chỉ một tuần nay thôi nhưng Vịt co
